Gõ từ khóa bạn muốn tìm rồi Enter, câu hỏi của bạn có thể đã từng được trả lời trên diễn đàn
kết quả từ 1 tới 1 trên 1
  1. #1
    Tham gia ngày
    May 2010
    Bài đã đăng
    2.799
    Cám ơn
    0
    Được cám ơn 1.844 lần trong 276 bài

    Mặc định

    New Page 1

    Săn "Cọp" đầm Tôm (II)


    PHẦN II: SĂN CỌP & CUỘC VUI BẤT NGỜ
    (tiếp theo phần I)


    Tôi và anh Mai mỗi người câu 2 cần máy. Khoảng 1/2 tiếng đầu chúng tôi câu rê toàn với mồi giả. Nào là cá Ðối giả loại 2 khúc, cá Chích dày mình mắt xanh vỏ trắng sáng, tôm giả mềm cứng đủ cả. Chả ăn thua. Thì câu cắm vậy: "... cứ để nước chảy làm con cá hay tôm giả bồng bềnh, Chẻm thấy sẽ đớp ngay mà  ...", anh Mai nháy mắt khích lệ. Câu mãi không thấy động tĩnh gì, tôi chợt nhớ ra là đi theo mình có chú bé Tuân thổ địa, phải tận dụng ngay. Da đen như chà và, cậu bé nhanh nhẹn lôi từ trong chòi ra một cái cần tre đầu bọc vòng sắt (khoen đấy !), tay cầm cuộn dây to đùng, ít cũng phải cỡ 0.6mm, quấn vào một cái ống nhựa xanh trông rất hay mắt, đóng ngay vào cái cây gỗ (maniven đấy !) cắm trên đê. Câu Chẻm bằng cái này á ? Lại gặp phải một ông anh Việt Hòa ở Phú Mỹ nữa rồi ! Cậu bé nhoẻn miệng cười: "Anh đừng cười, cái cần câu này đã tóm hơn một tạ cá Chẻm chỉ trong mấy tháng qua thôi đấy !". Mẹ ơi, có tin nổi không ! Tuân câu cắm. Cái phao bằng cuộn mouse trắng cứ nổi lềnh bềnh theo sóng nước. Im ru. Lại một Sông Ðà "mẹ thành công" nữa hay sao đây hở trời ... Ðúng lúc đó, một đoàn 3 ông anh cũng đen không kém gì Tuân men theo đê tiến vào, trông hùng dũng lắm. Xa xa mà thấy chắc cả đàn Chẻm cũng phải sợ mất mật mà trốn đi. Ông anh đi đầu mặt mày bậm trợn thét oang oang: "Ở thành phố xuống câu mồi giả hả, làm hư cá hết, mà nó cũng không ăn đâu !". Nghe lùng bùng lỗ tai quá. Cả ba ông anh dường như cũng đang chân nam đá chân xiêu sau dăm chai Lúa Mới ở đâu đó rồi thì phải, phả ra hơi rượu choáng mũi. Mỗi ngài một cần. Mà nào cần có ra cần, máy có ra máy, nó lọc xọc kêu réo như 3 năm nay chưa được tra dầu. Họ xọc tay vào cái giỏ con bằng nhựa mang theo, điềm nhiên móc ra mấy con tôm sú loại 1kg chắc chỉ được mươi lăm con (sang thế !), móc lưỡi câu vào đốt gần cuối của đuôi tôm rồi ... rê. Cách móc phao của họ cũng bình thường thôi, giống như câu cá Mè nhưng không có chì dằn đáy vậy. Từ lưỡi câu đến cục chì 30g khoảng 35cm, còn từ lưỡi đến phao phải cỡ 1.4m. Họ rê có phao anh em ạ. OK rồi ! Cứ thế mà làm theo.


    Ngồi chung với các "đại ca xỉn" này thế mà lại hay. Ông anh trông dữ như Trương Phi (chỉ tội hơi .. gầy) bắt đầu lên giọng thùng thiếc với Tuân: "Tao đến đây chơi thôi, câu vài con cho vui nghe mầy. Mày đừng có cản ... tao vặn cổ !". Kệ. Không ai chấp mấy ông say rượu ! Ấy thế nhưng người say họ nói thật lắm. Lại tiếp: "Các cậu đi sai con nước rồi. Phải khoảng ngày 13 - 15 hoặc 27 - 28 âm lịch mới đúng là con nước lớn, Chẻm vào nhiều lắm. Tuần sau nữa các cậu đến đây câu mỏi tay luôn". Hơ ... nghe có nản không. Lại sai con nước à ? Tiếng lè nhè chảy nhểu vào tai tôi: "Cái đầm này không có cá bé. Nếu câu trúng ngày mỗi con phải cỡ 4-5kg trở lên. Không có thì cứ uýnh tui đi !". Ai dám uýnh ông anh, chỉ học hỏi thôi. Hỏi thảng: "Thế anh câu được nhiều không ?". Ông anh quay phắt lại khi tôi hỏi cùng lúc giơ máy ảnh chờ sẵn phang luôn một pô: "Hả ? Chú em ra chợ Phú Mỹ hỏi ông Chín Ðiên hay Chín Ðen xem họ nói gì về tôi ? Mới tuần trước ở đầm bên ông Bảy trong vòng 3 tiếng tôi vác về một bao năm mưưưưưư ... ơi !". Giọng miền Nam đặc sệt trộn lẫn với cái nhão nhẹt của Lúa Mới làm tôi cười nôn ruột. "Một bao năm mưưưư ơi .. đó !". Ha ha ... một bao năm mưưưư ... ơi ...



    Ông Chín Ðiên nói thế rồi vác cái cần câu từ năm một ngàn chín trăm nào đó ra nhúng đầu cần xuống nước một cái, quơ tay loay hoay cái cần Penn, nắm thử sợi nhợ câu của tôi rồi quay lại thều thào với hai ông bạn chí cốt: "Toàn đồ xịn chúng bay ơi, hèn chi cá nó không ăn :-) ... ", rồi quay qua tôi với anh Vạn cũng vừa đi tới, cười hồn nhiên. Ông Chín cười mà như trẻ con cười cầu tài sau khi vừa được mẹ tha cho cái tội trèo cây hái trộm vậy. Thế mới biết dân giã họ ăn nói ầm ào thế chứ hiền như cục đất, miễn là ta đừng đụng đến nồi cơm túi gạo của họ là được. Tiếng anh Vạn thì thầm: "Mấy ông anh này là dân cơm gạo chính hiệu đấy. Họ chỉ đi câu Chẻm và Tráp. Mà mỗi tháng chỉ câu vài ngày, còn lại là nhậu suốt. Ấy thế mà cứ sống phà phà ...!".


    Có đến hơn 2kg tôm sú mồi đã hết sạch. Ông Chín càu nhàu giơ cao con tôm bị táp gần 1/3 lên ánh nắng rồi càu nhàu: "Tổ cha mấy thằng Tráp phá. Mà có Tráp là không có Chẻm đâu, mày có lưỡi nhỏ không để tao chơi nó ... ?". Miệng nói tay làm, ông anh thò tay cuỗm luôn bộ lưỡi bé cỡ 3 đóng thẻo sẵn của anh Mai, móc luôn vào đầu dây, tháo cái phao mouse ra, rồi ung dung xé con tôm sú ra thành miếng nhỏ, móc vào lưỡi rồi rê nhẹ sát đáy. Vừa rê chàng vừa lẩm bẩm: "Tôi câu Tráp là chưa bao giờ về không. Chỉ cần 1 tiếng là đầy bao xi-măng đó đó !". Hê ... chắc ông anh bị ai (hay là mình ?) ám hay sao đó mà suốt nửa tiếng sau, chỉ thấy tôm sú thì cá thưởng thức hết, mà nước từ sông vào thì dần dần chảy chậm lại. Sắp hết giờ rồi, khổ chưa !



    Bỗng chốc "Di i i i i i í nh nó ... kéo ... kéo ... và o o o o ... luôn ...". Hai ông anh say rượu khật khưỡng là thế, vậy mà thoáng cái đã nhanh nhẹn như mèo. Con cá Chẻm hơn 2kg quẫy nước đùng đùng tìm cách gỡ lưỡi. Tôi đã từng xem cần thủ câu Tra "cảo" cá vào như tên lửa ở Ao Ðôi, nhưng trông ông anh tên Mười kéo con Chẻm vào thì chỉ có một ! Tối đa là 5 giây đồng hồ, con Chẻm đã được lôi lên bờ. Anh Mười gỡ nhẹ con Chẻm khỏi cái lưỡi câu làm thủ công màu trắng đục, nhẹ tay bỏ tõm chú cá vào cái túi vải sờn sợi tứ phía của mình. Rào luôn cho chắc ăn ! Có cá rồi, ít nhất cũng phải thế chứ. Cả nhóm nhốn nháo hẳn lên. Tất cả các cần lần lượt được lôi lên thay mồi. Lại một tiếng đồng hồ nữa trôi qua. Lại đi tong một kg tôm sú sống tươi nguyên nhảy tanh tách nữa, tiếc quá ! Rồi những hy vọng cuối cùng của chúng tôi cũng tắt ngắm khi dòng nước bắt đầu quay đầu chảy ngược trở ra cái miệng cống giờ đầy dình đầy rác rến cỏ cây. Hết giờ !


    Với cái tâm trạng nửa buồn nửa vui và cái mệt đến hoa mắt vì nắng trưa suốt hơn 3 tiếng, nếu bắt chúng tôi đi bộ ngược về chòi thì quả là hành tội. Anh Vạn đã nhanh nhẹn sắm sẵn một cái thuyền nhỏ do Tuân "đạp" đưa chúng tôi đi lòng vòng qua mấy bụi đước đã lụi, rồi thoắt cái cả đoàn đã đến bến, uể oải nắm tay nhau kéo lê lên bờ. Mệt thật ! Vừa nhớm mông ngồi xuống, tiếng anh Chung đã sang sảng sau lưng: "A ha ... các vị cao thủ về tay không hả ?", rồi anh khoát tay vung một vòng làm trò, cười ngoác miệng rồi ghẹo tới: "Bây giờ thì tớ biết tài năng của các cao thủ Mai & Nguyễn Anh rồi, mà ơ, tớ cũng biết cả tài của mình nữa đó ... ha ha ". Hỏi vội: "Anh câu được gì vậy ?", anh ngồi xuống trước một cái bình xăng nhựa bị cắt miệng rồi xách lên to tiếng: "Ðây thôi, tớ chỉ ngồi đây với cái cần tay mà kiếm được tới hai mươi con cá đấy. Cũng là cá chứ ... ha ha". Hóa ra ông anh thiện xạ ra phết. Chỉ với cái cần tay gãy đầu và nhúm tôm thẻ chết tanh, anh đã săn được hơn 20 con Bống Tượng cỡ ngón tay cái. Quả là cũng được nồi kho tiêu chứ đâu có tệ.


    Những tưởng có thể nằm ngả lưng một chút trả nợ đời, tôi bị ngay mấy ông anh nghịch ngợm lôi dậy dí mũi vào chai Voska của Nga chính hiệu thơm phức: "Ra đây, chẳng mấy khi xuống đầm tôm, làm vài ly Voska với con tôm sú hấp rồi còn về". Tôi dãy nảy: "Ơ để em nghỉ một tí đã mà !". Anh Mai cười xòa: "Thế cậu muốn ở đây đến khuya hay mai về nhá ! Nước sắp xuống rồi, chỉ khoảng 1 tiếng nữa là thuyền không vào đón anh em ta được nữa đâu. Phải đợi tới 11h đêm nước mới lên lại !". A, thế là học được thêm một kinh nghiệm nữa. Khoái chí tôi ngồi xuống tu luôn 1 ly Voska cùng các ông anh, ai nấy mặt mũi giờ đã tưng bừng như hoa mào gà. Ly Voska nóng ấm, ngọt lùi, từ miệng xuống họng chảy đến đâu người tôi nóng như bị rang trong lò lửa đến đấy. Rượu ngon thật. Ngồi nhâm nhi mấy ly rượu với đĩa tôm sú hấp, tôi được mấy ông anh kể lại mấy chuyến đi trước. Naò là "toàn thắng, thắng to, thắng đậm, cá to như chó con ..." thôi thì đủ cả. Ban đầu tôi còn tin sái cổ, nhưng chỉ thoáng sau là nhận ra ngay là mấy ông anh trọc ghẹo nhau và "lòa" tôi là chính. Anh Mai chìa cho tôi xem bức ảnh một lần đi câu cách nay vài tháng, nhóm câu va phải một đàn Chẻm to hự. Nhóm anh Mai lôi được một con hơn 3kg lên bờ, còn một ông anh kia va phải con gần 10kg (to như cái cái yên xe - anh Mai hào hứng kể), ham quá bỏ luôn cả cần lẫn máy lấy tay ... lôi dây kéo cá vào, thế là nó tuột dây chạy mất. Nghe nói ông anh kia buồn quá đập đầu bốm bốp vào tường rồi thu luôn cần đi về ! Phải tôi chắc cũng cắn lưỡi kêu trời.


    Gần 5h, anh Vạn lại kéo chiếc ghe dầu kêu váng như xe tăng đến đón chúng tôi về lại bến đò cũ. Chuyến về cũng lắm gian nan. Chẳng biết ở đâu ra mà tới gần giữa sông tự nhiên nó dợn sóng như sóng biển ngày có bão, lúc nhào lên lúc lộn xuống làm tôi vừa nhộn nhạo trong bụng vừa sợ toát mồ hôi. Ðã thế anh Chung (ông anh già nhất bọn) còn nghịch tinh, quơ tay vục nước tạt bọn tôi ướt nhẹp trong khi ai nấy đang dán mình xuống thuyền vì sợ sóng đánh văng xuống sông. Nhìn các anh (gọi là anh chứ ông nào cũng trên 50 rồi các bạn ạ !!!) cười nói sang sảng, chọc ghẹo nhau như thanh niên 18 mà thấy họ sao trẻ và dễ gần thế. Ánh nắng bắt đầu vãn dần, ráng chiều nhè nhẹ làm tôi tự nhiên nôn nao nhớ nhà quá xá. Giá mà lôi được hai chú nhóc tì của tôi và "sư tử liên tỉnh" ra đây ngắm chiều buông thì hay biết mấy nhỉ. Nghĩ lại thấy áy náy quá.



    Chiếc xe Ford lại nhẹ nhàng đưa chúng tôi vượt qua nhà máy điện Phú Mỹ, băng qua 2 trạm soát vé đông nghịt người đi chơi 30-4 về, thoáng chốc đã đến ngã ba Vũng Tàu. Kể cũng hơi ngán. Tôi còn nhớ là anh Chung lúc nãy có tu sơ sơ 1/3 chai Voska, lại còn tráng miệng già nửa chai bia Sài Gòn đỏ, thế mà giờ đây ông anh đang phăm phăm cầm tay lái chiếc xe nặng gần hai tấn với năm sinh mạng trên đó, lách trái lạng phải vượt qua hàng xe cộ đông đúc ... an toàn !



    Câu chuyện nếu đến đây mà hết thì cũng còn kém vui. Nhàn cư vi bất thiện. Trên suốt quãng đường về, mấy ông anh kia tha hồ chọc ghẹo anh Chung mắt còn đang mải ngó đường và né tránh mấy chú em chíp hôi lạng lách đánh võng từ Vũng Tàu về. Anh Thận còn khích tướng anh Chung đưa cả nhóm về nhà khao con Chẻm gần 5kg mà anh và anh Vạn câu được lần trước, còn đang ướp lạnh trong tủ. Ðó là theo lời ông anh kể thôi, đến giờ tôi cũng nửa tin nửa ngờ lắm ! Anh Chung câu được Chẻm 5kg á ... hmmm ... ! Về đến nhà anh Chung thì cũng đã gần 8h tối. Chúng tôi ai nấy mệt phừ. Năm chai bia ướp lạnh lập tức được khui ra. Khà ... khà ... đã quá ! Chị Ái vợ anh Chung nhanh nhảu chảy ra chạy vào, vừa điều hành cô đầu bếp, vừa tự tay xử lý con cá Chẻm, lại còn kịp làm một nồi lẩu bao tử Chẻm nữa chứ. Ai nấy háo hức lắm. Mùi Chẻm hấp gừng thơm nức mũi từ bếp bay ra làm cả bọn nuốt nước miếng chỉ trực trào mép mấy lần. Nhìn non nửa con cá Chẻm nằm choán hết cả cái chảo hấp, chắc bạn cũng có thể hình con Chẻm 5kg to đến như thế nào.



    Món Chẻm hấp gừng đương nhiên là được ưu đãi nhất. Ngon ngọt lịm người. Bảy người mà ăn cũng không hết 1/2 con Chẻm 5kg. Tiếng anh Chung kẻ cả với nụ cười tủm: "Em biết không, hôm nay tôi mới chứng minh cho thằng em 4os9 đây rằng anh Chung nhà mày quá khá chứ hử ... ! Ðương nhiên nó và anh Mai cũng chứng tỏ nhiều lắm ... ha ha ... Này, thử miếng bao tử này đi em. Chú có biết là Chẻm có một đặc tính rất lạ: gần như không bao giờ ai thấy được gì còn lại trong bao tử của nó. Tiêu hóa hết. Hay là nó đói lắm lắm rỗng ruột rồi mới cắn câu nhỉ ?". Anh gắp một miếng bao tử dòn rụm bỏ vào bát tôi rồi tiếp: "Thằng Vạn nói với anh là ngay cả khi con Chẻm đã nuốt con tôm vừa dùng để câu nó rồi dính lưỡi, vậy mà mổ bao tử nó ra cũng trống trơn. Lạ thế !". Chẳng biết có phải thế không mà bao tử Chẻm là miếng ngon nhất đấy các bạn ạ. Anh em ta hay đi ăn Chẻm chưng tương với ê hề la-gim ở nhà hàng chứ mấy ai thử kêu món bao tử Chẻm hầm tiêu chưa. Ăn một lần nhớ đời đấy.


    Vậy là tôi lại thất bại nữa. Nhưng tôi vui lắm. Vui vì học thêm được nhiều kinh nghiệm của các đại gia cơm gạo và anh Vạn, lại càng vui khi được gặp gỡ và du hý với chính các độc giả vui tính trên 4so9 của mình. Thôi thì hẹn lại các bạn các anh trong dịp tới vậy. Ta lại đi câu Chẻm nha, mà lần này thì phải có, mà có nhiều cơ. Tháng tới có khi mình xin anh Mai cho đi nữa, ngay trước rằm.


    Hãy chúc mình may mắn nhé.


    Nguyễn Anh Nguyên
    Tháng 5 năm 2003


  2. Có 5 thành viên cám ơn root vì bài viết này:


Thông tin topic

Users Browsing this Thread

Hiện tại có 1 thành viên đang xem chủ đề này. (bao gồm 0 thành viên và 1 khách ghé thăm)

Chủ đề giống nhau

  1. Trả lời: 8
    Bài mới: 26-11-13, 05:16 PM
  2. Trả lời: 0
    Bài mới: 14-05-10, 10:02 PM

Quuyền Hạn Của Bạn

  • Bạnkhông thể tạo chủ đề
  • Bạn không thể viết trả lời
  • Bạn không thể đính kèm tập tin vào vài viết
  • Bạn không thể sửa bài viết của bạn
  •