Gõ từ khóa bạn muốn tìm rồi Enter, câu hỏi của bạn có thể đã từng được trả lời trên diễn đàn
kết quả từ 1 tới 4 trên 4
  1. #1
    admin đang off
    Tên thật :
    Bùi Hồng Sơn
    Dâu trăm họ
    Tham gia ngày
    Nov 2001
    Đến từ
    175 Bạch Đằng, P2, Tân Bình
    Bài đã đăng
    2.627
    Cám ơn
    2.156
    Được cám ơn 3.070 lần trong 720 bài

    Mặc định Tản mạn: KẸT Ở PHI TRƯỜNG

    KẸT Ở PHI TRƯỜNG

    Tác giả: Nguyễn Viết Tân (diemtan)
    Hình ảnh: sưu tầm


    Có lẽ nhiều người đều biết một cơn lốc xoáy vừa xẩy ra ở thành phố Joplin thuộc tiểu bang Missouri rất dữ dội, san bằng thành phố, dù nhà nào cũng có hầm basement tránh bão, nhưng số người chết lên đến 132 nạn nhân. Tôi lại đi dự đám cưới con gái anh Phương Toàn ngay vào những ngày này nên bầm dập không sao tả xiết. Chuyến đi đã trục trặc ngay từ những ngày đầu. Bà chị của tôi cùng với đứa cháu từ nước Úc xa xôi sẽ đến Nam Cali vào ngày 11/5/2011. Chúng tôi đi đón khách tại ga Hàng Không Quốc Tế Tom Bradley, nhưng sao đã hơn ba giờ đồng hồ rồi mà không thấy (?) Thì ra nếu đi bằng hãng United Airline họ sẽ thả xuống ga Nội Địa ở cổng số 6.

    Nhấn vào ảnh để xem kích thước thật

Tên:  Hurican Missouri.jpg
Lần xem: 49800
Kích thước:  104,0 KB
    Bão lốc ở Joplin
    Tôi đã cẩn thận mua 3 vé đi Wichita trước cả hai tuần lễ cho nó rẻ. Vẫn đinh ninh là chị và cháu vẫn còn mang họ Nguyễn, ai dè mua vé rồi tôi mới biết một người mang họ Trịnh, một người đổi họ Vũ theo chồng. Mà mua vé trên Net giá rẻ họ đâu có cho điều chỉnh gì được. Gọi tới gọi lui một hồi thì được họ trả lời là ra phi trường "may ra có thể sửa được". Sao nghi quá. Thế là lo lắng không ngủ nghê gì được đến nỗi tăng xông máu lên gần số 200. Con cháu tôi lại ham vui, vọt lên Porland thăm bạn, hẹn ngày 19/5 về để đến ngày 20 sẽ đi. Ai dè đâu khi gần ngày trở lại Little SG, kiểm soát lại vé người bạn mua cho, nó mới tá hoả vì ngày về là sáng 20/5 chứ không phải là ngày 19 như nó tưởng. Chết cha rồi, nếu về không kịp thì mất toi cái vé 500$. Cũng may máy bay về đúng giờ nên bước từ cổng ra, nó liền bước vô cổng vào để cùng chúng tôi lên máy bay đi Orlando. Sở dĩ tôi không đi thẳng lên nhà anh Toàn ở gần Wichita là vì muốn ghé thăm Ông Bán Phở. Ông hứa mua cho tôi mấy căn nhà đang bán rẻ như cho; lại mới mua cái Jetski để tôi thi tốc độ ở cái hồ minh mông sau nhà, lại còn hẹn hò với Phương Dung và Thi "y cờ rét" đi câu cá bass để hấp lên cuốn bánh tráng rau sống mới nghe tới đã phát thèm. Cũng may là ở quầy làm boarding pass, họ thông cảm du khách nước ngoài nên sửa tên cái rẹt. Chiều thứ sáu Orlando có nắng hanh vàng y như ở quê hương.

    Nhấn vào ảnh để xem kích thước thật

Tên:  nang vang que huong.jpg
Lần xem: 1495
Kích thước:  461,7 KB
    Nắng vàng quê hương

    Vườn rau quế xanh um phiá sau nhà có thể cung cấp cho mấy tiệm phở cũng không hết. Sàn dưa tây cộng mập như ngón tay mới bò lên chạm sàn, mấy tay cuốn rung rung trong gió. Sát mép nước còn trồng rau cần và rau muống. Chiếc thuyền câu và cái Jetski nằm chờ đợi êm ả nơi cầu bến. Sau khi đóng cửa tiệm lúc 10g tối, chủ nhà rủ tôi đi câu đêm, nhưng tôi mệt lả cò bợ sau chuyến đi dài, đã lăn quay ra ngủ, ông bèn chèo ghe đi một mình.

    Sáng hôm sau khi ánh nắng mặt trời đã xuyên qua lỗ mũi, tôi mới dậy pha cà phê thì đã thấy ông Bán Phở từ cầu bến lùm đùm xách vào nhà thùng cá nặng đến mười mấy ký, gồm có một con cá bass bự đại chang, mấy con cá trê vàng óng và hơn chục con cá rô mề to bằng bàn tay. Chị Hai tôi với cháu Nga đang câu cá rô, cứ giật cá đem lên, gỡ ra, vo bánh mì móc vô lưỡi câu quăng xuống là lại giựt liên tiếp, cá ở đâu mà nhiều thế.
    Nhấn vào ảnh để xem kích thước thật

Tên:  night-surface-fishing.jpg
Lần xem: 1496
Kích thước:  48,0 KB
    Câu đêm

    Chúng tôi đi lựa mười mấy căn nhà, căn nào cũng mới hơn 10 tuổi, có 4 phòng ngủ và hai ba phòng tắm mà giá chỉ trên dưới 50 ngàn. Với số tiền này thì ở bên Cali đừng nói gì đến chuyện mua nhà trả góp nữa chứ đừng nói đến mua cái rụp, trả một lần chẳng nợ nhà bank. Vợ chồng Thy lên thăm chúng tôi, có đủ rau ngoài vườn, cá trong hồ để đãi khách. Đêm đó chúng tôi lại xuống thuyền đi câu, bắt được vô số cá, đem về kho khô, nhấn vào một bình to, loại hay dùng để muối dưa, mà ông Bán Phở nói là gửi lên mừng đám cưới. Con Nga vừa đi Portland nên mua được mấy cái giỏ xách hiệu Louis Vuton gì đó. Nó hún hớn khen rẻ vì tiểu bang Oregon không tính thuế mua bán, nên xếp hũ cá kho chung với mấy cái giỏ vào một thùng carton để gửi, chứ không muốn tay xách nách mang đùm đề. Hai giờ sáng, hãng máy bay gọi phone thông báo rằng thay vì trạm chuyển tiếp là Dallas, chúng tôi phải đi chuyến khác, lên tới Chicago rồi mới đến Wichita được. Sau 4g bay, tôi tá hoả khi nhìn trên TV thấy cảnh cơn lốc đã san thành bình địa thành phố Joplin và các chuyến bay đều bị cancelled. Thế là lục tục đón xe ra khách sạn. Tôi cứ tưởng rằng họ sẽ cho mình ăn ở free, ai dè nếu vì lý do thời tiết, mình sẽ chẳng được hỗ trợ gì ráo. Sáng hôm sau vô phi trường thì tình trạng không khá gì hơn, máy bay đình động hết, ngoại trừ một chuyến đi St. Paul ở tiểu bang Minesolta rồi mới về Wichita. Như thế thay vì đi cái rẹt hết chừng 5g bay, tôi bị đá theo đường zic-zac lên tuốt biên giới Canada rồi vòng xuống miền trung tây nước Mỹ. Hoạ vô đơn chí, khi máy bay bị trễ 10 phút thì chuyến chuyển tiếp đi Wichita đã cất cánh rồi. Chúng tôi lấy vali che một khoảng kế bên tường, trải khăn nằm dài vì biết xin đi vé dự bị standby không biết bao giờ mới có, mệt nhưng không ngủ được vì tai cứ phải vểnh lên nghe thông báo, xem mình có được đi hay không. Đến 10g đêm thì đẩy được chị tôi và cháu Nga lên máy bay, còn tôi đành ở lại phi trường vắng vẻ này. Anh tôi từ Garden City chạy lên chạy xuống đón khách tới 3 lần, mà đường lại đang bị sửa nên mỗi chuyến hết 9 tiếng đồng hồ, quả là mệt nhọc. Về đêm phi trường vắng teo, trời lại lạnh, tôi nằm cù queo, cởi áo vest ra đắp coi ra dáng một người homeless lắm.

    Nhấn vào ảnh để xem kích thước thật

Tên:  homelsess.jpg
Lần xem: 1518
Kích thước:  134,8 KB
    Không nhà

    Chuyến đi này tôi "lên khuôn" hơi kỹ, đi ăn cưới mà lị, cắt tóc cạo râu sạch sẽ, com lê cà-ra-goách đàng hoàng, nhưng sau hơn hai ngày trông rất bèo nhèo. Tôi lại lựa cái vali mới nhất trong nhà, thế mà không hiểu nó có bị mấy anh Trung Quốc làm giả hay không, mà hàng hiệu Thụy Sĩ gì gì... coi chiến lắm, thế mà nó nỡ nào sút một bên tay nắm, cái càng phía trên khi mình kéo đi nó lặc là lặc lìa. Buổi sáng hôm ấy, tôi ngầy ngật lấy bàn chải đi đánh răng rửa mặt, đến lúc bỏ đồ vô thì hai cái zipper của vali bỗng dưng biểu tình, kéo theo chiều nào nó cũng cứ hé môi cười, không khép lại được. Than ôi, áo thun quần lót thè lè ra coi lôi thôi không thể tả, vì dùng hai cái khoá zipper trấn hai góc để nó không mở banh ra thôi, chứ làm sao giữ kín "nội thất" cho được? Đến 10g sáng tôi mới leo lên máy bay, thở phào khoan khoái vì biết chắc không bị trễ đám cưới vào ngày mai. Hai chiếc xe anh chị em bạn hữu ở Wichita ra đón, họ thấy tôi tang thương như làm vậy nên ai cũng ứa nước mắt. Đoạn đường có chừng 5g bay, mà vì cơn bão lốc khốn nạn làm cho tôi cù bơ cù bất đến 3 ngày. Cháu Nga thì ngơ ngẩn hỏi: -Mình bị đá đi lung tung vậy, không biết cái thùng hàng bây giờ lưu lạc nơi đâu. Món cá kho của cậu Bán Phở cũng ngon, mà mấy cái xách tay LV của cháu mua hết năm sáu ngàn bị mất chắc cháu khóc. Thiệt là hên, nó đã về đến đây ngày hôm trước. Mừng hết lớn. Nói tóm lại, cẩn tắc vô áy náy, khi mua vé ta phải kiểm soát tên tuổi cho chắc chắn, vì sau 11.9 họ làm khó khăn lắm. Điều thứ hai là nên đi nonstop. Từ phi trường nhỏ như Santa Ana thì thường không có chuyến nonstop, nhưng chịu khó đi ở Los Angeles sẽ có, tuy mắc hơn một chút nhưng đỡ vất vả. Mất ba ngày, nhưng tôi cũng còn lời chán, vì được đi thêm rất nhiều chuyến bay mà không phải trả tiền, mà lại biết thêm mấy thành phố nữa mới là thú vị.

    Nguyễn Viết Tân.

  2. Có 5 thành viên cám ơn admin vì bài viết này:


  3. #2
    maihuong's Avatar
    maihuong đang off
    Tên thật :
    Mai Hương
    Sáng lập viên - BCV CLB câu cá 4so9
    Tham gia ngày
    Feb 2003
    Đến từ
    HCM
    Bài đã đăng
    798
    Cám ơn
    242
    Được cám ơn 162 lần trong 65 bài

    Mặc định

    Phải còn nữa chứ admin, hổng lẽ đang hay mà hết vậy sao ?

  4. #3
    diemtan's Avatar
    diemtan đang off Thành viên vững bền của 4so9
    Tham gia ngày
    May 2010
    Bài đã đăng
    961
    Cám ơn
    815
    Được cám ơn 545 lần trong 124 bài

    Mặc định

    Đám Cưới Kiểu Mới Ở Xứ Mỹ.

    Chưa hoàn hồn sau khi đi đám cưới ở vùng bão lốc về, thì vợ chồng già chúng tôi lái xe đi San Jose dự đám cưới của Andy Phan.
    Đám này không đi không được, thứ nhất là mối thâm tình giữa hai nhà, thứ hai đây là đứa con đầu tiên của ông Bảo lập gia đình.
    Khởi đầu bà chị dâu tính qúa giang đi thăm người anh nhưng vì có khách bất ngờ từ xa tới nên rút dù, chúng tôi đành phải đổ xăng một mình, không có người chia xẻ, và cũng hụt ăn món gà đi bộ bóp muối tiêu chanh như những lần trước, vì đường xa tới 6 tiếng, mà ăn hamburger ngán quá.
    Đã vào hè rồi mà thời tiết Nam Cali lạ quá, như đang giữa mùa thu, mưa lui bui trên những cánh đồng cỏ đã chín vàng.
    Đã quá nhiều lần tôi lái xe trên đường 152, nhưng hôm nay có những đám mây chắn bớt ánh nắng nên phong cảnh hiện ra trước mắt y như cảnh thần tiên. Đồi cỏ vàng rực, bằng phẳng như cánh đồng lúa đã gặt xong, những đàn bò nhởn nhơ trên đồi, nằm nhơi cỏ dưới những gốc cây sồi già mấy trăm tuổi.
    Chưa tới nơi thì ông Bao Phân gọi, ổng hỏi nghỉ tại đâu, ở khách sạn hay ở nhà ai. Tôi nói ở nhà chú Duyên, thế là ổng mời mấy người nữa kể cả chú Duyên đến khu Little SG của San Jose ăn cà ri dê cho biết xứ ngàn năm văn vật.
    Trước khi đến đó, tôi ghé công ty Amland Construction coi ông làm ăn hồi này ra sao.
    Chời chời, nghe người ta đồn không bằng thấy tận mắt, không biết ông này mới trúng số hay sao mà cơ sở bề thế quá. Những chiếc xe truck đậu kín trong sân; những pallet hàng hoá còn đóng trong kiện hàng có bạt bao phủ, nhà kho, trên bãi chỗ nào cũng xếp máy móc tối tân.
    Trong nhà có phòng riêng cho ông Giám Đốc, phòng thày Hải, phòng Foreman, phòng giấy tờ sổ sách của cô Yến Châu... Đặc biệt còn có một full bathroom và ngoài counter có nồi niêu xoang chảo và một thùng...mì gói. Điệu này Cali có bị động đất thì nhân viên Amland cũng không sợ bị chết đói.
    Ông Bao Phân chỉ cho tôi coi những thùng trụ biến điện sẽ lắp trên cầu San Mateo mà mỗi cái phải mua 200 ngàn làm tôi thất kinh, cứ 5 cái là hết triệu bạc rồi còn gì.
    Khu vực Little Sai Gon của thành phố San Jose mới xây coi tân tiến và tiện dụng quá, và món dê xào lăn ăn với bánh mì có hương vị rất...dê.
    Tôi mới nuốt khỏi cổ mà máu nóng bốc lên rần rật, đầu tóc đã phừng phừng, vẻ mặt trông rất gian..... cứ liếc mấy cô phục vụ cho đến khi bị nhéo vào đùi đau điếng mới biết con gấu thân yêu đang ngồi kề bên.
    Chúng tôi đi thăm mấy người thân trước khi về nhà chú Duyên. Hai cây cherry đằng sau vườn đầy trái, trong khi hai cây chú tặng tôi năm ngoái cũng ra đầy hoa mà chẳng đậu được quả nào, chắc đất ở Santa Ana không hợp với loại cây này.
    Sáng hôm sau, Chúa nhật, gia đình có tổ chức lễ giỗ cho ông bà Trùm Sinh, sui gia của má tôi, ngoài trừ nhà bác Dục ở xa, các con cái ông Cố, con cháu bác Hai Sản đều tới đông đủ, nhà chú Duyên rộng lắm mà chen chân không lọt, tụi trẻ phải dạt ra sau vườn.
    Gần trưa thì cha Đương bắt đầu thánh lễ, ngài giảng rất hay, nói lên tâm tình của con cháu đối với tiền nhân và quê hương.
    Nhân hôm nay tôi cũng gặp anh Đức Phan chở soeur Thanh Hương mới từ Đà Nẵng sang, tới dự lễ giỗ. Năm nay chắc soeur cũng đã lục thập nhi nhĩ thuận nhưng vẫn còn nhanh nhẹn và đẹp như thuở nào.
    Nhớ có lần gặp bác Khiên, bác ấy vẫn còn trách cha Triết là cứ cho mấy cô đẹp đẹp đi tu hết, làm bác ấy thất tình phải giông tuốt lên SG cưới vợ.
    Sau lễ có bữa ăn.
    Người ta nói "Trâu bò được ngày phá đỗ, con cháu được ngày giỗ ông bà" cho nên thức ăn gia chủ làm đã nhiều, mà con cháu ai cũng mang tới thêm nên thức ăn ê hề.
    Tôi mới ăn được một chút thì cô Hà Phan ghé tai biểu: "Có người nhắn anh lên đám cưới liền bây giờ". Tôi vội vàng thay tã lót giầy vớ rồi lên đường phó hội.
    Đám trẻ bây giờ đua nhau tổ chức lễ cưới trong Vineyard, rất tốn tiền nhưng phong cảnh rất đẹp.
    Từ San Jose đi lên hướng bắc chừng 30 phút thì tẽ vào đường 80, hai bên là đồi cỏ trải dài. Tôi cứ uớc ao ngày nào đó về hưu, mua lấy vài ba chục mẫu đất ở đây trồng bắp, tậu hai con ngựa giống Anh Cát Lợi, để chiều chiều hai vợ chồng ra roi, phi ngựa lên đồi ngắm cảnh, sống đời nhàn tản.
    Nhưng chắc đó chỉ là giấc mơ mà thôi.
    Quẹo trái thì thấy một toà lâu đài to lớn, có vườn nho đằng trước, nhưng sao còn vắng lặng quá, hai đứa bèn ra ngắm vườn nho. Từng chùm bông dài cả gang tay, chắc khi đậu trái thì mỗi chùm nho có thể lên tới cả chục pound.
    Phiá trái lâu đài có phòng thử rượu, người ta ngồi trên những ghế chân cao, nhấm nháp những ly rượu sẫm màu, nam thanh nữ tú dập dìu đi tới đi lui như trong những bữa tiệc hoàng gia bên Âu Châu ngày xưa.
    Mãi đến 3g chiều khách mời mới lục tục tới, và ông bà Bao Phân đến gần 4g mới thấy mặt.
    Từng đoàn người kéo vô một căn phòng trông như một nhà nguyện, nhưng không có tượng ảnh gì.
    Từng cặp khoác tay nhau đi lên phía sân khấu, phù dâu phù rể, cha mẹ hai bên... và cuối cùng là cha của cô dâu đưa cô dâu lên trao tận tay chú rể.
    Một người bạn đứng ra tuyên bố lễ kết hôn (anh này phải có license làm chủ hôn), em gái chú rể đọc một bài dài mà tôi chắc rằng đến 9/10 phe ta chẳng hiểu gì cả, bởi vì bằng tiếng Mỹ.
    Hai cô cậu trao nhẫn, hứa hẹn sống với nhau đến tuổi "đầu nhuộm răng giả" xong, mọi người vỗ tay rồi nhạc nổi lên, tất cả kéo nhau ra hallway ăn khai vị.
    Thiên hạ đua nhau chụp hình, nói cười vui vẻ.
    Sáu giờ chiều, phòng tiệc mở ra, mỗi người đều lấy một cây nến có đề tên mình, thì biết được số bàn mình sẽ ngồi.
    Tôi đã dự nhiều tiệc cưới tổ chức theo lối Mỹ, trên bàn bày la liệt ly tách dĩa chén nhưng đồ ăn chẳng ra làm sao, thường thì khi về nhà phải lục cơm nguội hay làm tô mì gói, nhưng đám này tuy có 3 món, gồm một dĩa sà lách, một dĩa cá white fish, và một dĩa lớn thịt bò roast beef, ướp gia vị ăn rất ngon ...và ăn no.. chứ không phải ăn chơi chơi.
    Ông Bảo đại diện hai họ lên đọc một bài diễn văn cám ơn quan khách rất hùng hồn. Bài hay thiệt và đặc biệt khi bị khớp như vậy thì ông lại hết ...cà lăm.
    Đang nửa bữa ăn, người phục vụ kéo màn cửa lộ ra những khung cửa kính lớn, ngoài kia là vườn nho bạt ngàn, theo hàng lối thẳng tắp tới tận chân trời.
    Đám thanh niên già kéo ra ngoài lập bập điếu thuốc và nghe tôi kể chuyện tiếu lâm "mặn", có mấy cháu nhỏ tuổi đứng kế bên tham gia trận cười. Bác Mạo thấy thế mới hỏi là các cháu có hiểu không mà cũng cười. Một đứa nói:
    -Tụi cháu hiểu chứ, vì có học lớp giáo lý mà.
    Cả bọn cười ầm ầm, vì biết nó muốn diễn tả là tụi cháu có học lớp Việt Ngữ, nhưng vì thường thường lớp tiếng Việt ngay sau lớp giáo lý, nên ta thường kêu tụi nó đi học giáo lý....thế nên vô hình chung câu trả lời tếu đến độ át hết mấy câu chuyện tiếu lâm tôi vừa kể..

    Vì O Điểm mệt nên chúng tôi cáo từ về sớm, khi coi hình post lên Kinh 5 thì mới biết sau đó còn một mục trình diễn văn nghệ đặc sắc, có cả màn chú rể và các phù rể mặc áo dài khăn đóng múa dù, chắc hát theo bản nhạc "Yêu nhau, cởi nón trao nhau".
    Chúng tôi đã về đến Nam Cali và viết bài ký sự này gửi đến anh chị em, để kể về một đám cưới tổ chức theo lối mới, hầu các bực cha mẹ khỏi ngỡ ngàng nếu trong tương lai mà con cái mình đòi làm lễ cưới theo lối này.
    Tôi không thích ăn cưới trong nhà hàng Việt hay Tàu, vì đồ ăn quá nhiều, hầu như đổ phí đi một nửa, lại chật chội, âm thanh của ban nhạc chát chúa, nhưng cũng không hoan nghinh kiểu đám cưới quá mới mẻ này, giá mà pha nửa này nửa kia có lẽ hay hơn.
    Có lẽ chúng ta đã già, hoặc quá thủ cựu hay chăng?

    Nguyễn Viết Tân
    Thay đổi nội dung bởi: diemtan, 24-06-11 lúc 04:35 AM

  5. Có 3 thành viên cám ơn diemtan vì bài viết này:


  6. #4
    diemtan's Avatar
    diemtan đang off Thành viên vững bền của 4so9
    Tham gia ngày
    May 2010
    Bài đã đăng
    961
    Cám ơn
    815
    Được cám ơn 545 lần trong 124 bài

    Mặc định

    Về Thăm Kinh 5
    Tỉnh Kiên Giang

    Nguyễn Viết Tân.

    Hồi tôi lên 10 tuổi, má tôi bảo sửa soạn để đi lên SG học nghề sửa xe với anh tôi. Lúc đó đang tháng Năm, mùa hoa. "Đây tháng hoa, chúng con trung thành thật thà. Dâng tiến hoa, lòng mến dâng lời cung chúc...".
    Chúng tôi tập dâng hoa cho Đức Mẹ Maria ở sân nhà thờ ròng rã cả tháng trời, mới trình diễn được lần đầu thì tôi phải đi, mà lòng buồn vô hạn.
    Tôi ngồi ở bờ ao, dưới mấy bụi trúc râm mát, cầm một viên đất ngắm nhìn như một vật có linh hồn, mắt như có màn lệ rồi tự nhủ "Ngày mai tao xa mày rồi". Những bẹ môn ở mép nước cũng rung rung như cảm động mối thâm tình của tôi.
    Trong vòng 10 năm sau đó, tôi đã đi, rồi về quê cũ hai ba lần trong ngắn hạn, mãi cho đến khi vì chiến chinh phải xa nhà ra tuốt miền Trung, mỗi khi máy bay băng qua đám đốt đồng ở Thừa Thiên hay Quảng Nam Quảng Ngãi, ngửi thấy mùi khói bốc lên là lòng tôi xao xuyến nhớ lại cánh đồng quê hương Kinh 5, nơi có mẹ có em, giờ xa cách bao nhiêu là núi non trùng điệp.

    Năm 30 tuổi, tôi rời đất nước Việt Nam trong đêm tối mịt mùng, tưởng không bao giờ có ngày trở về, ra đi là hết, là đứt rời cuống rún.
    Những năm tháng đầu tiên nơi quê người tôi nhớ nhà quay quắt, cả hai vợ chồng đi làm lương ba cọc ba đồng, ăn tiêu tằn tiện, hễ dư được đồng nào là mau mau gửi về giúp cha mẹ hai bên còn đang đói khổ.
    Rồi tình thế mỗi ngày mỗi đổi khác, bà con bên nhà cần cù làm ruộng, cộng thêm sự giúp đỡ từ hải ngoại mà Kinh 5 có được bộ mặt trù phú như ngày hôm nay.
    Từ đầu thập niên 90, người xa xứ lần lượt về thăm nhà.
    Bạn bè từ thành phố, hay từ nước ngoài đến thăm quê tôi đều được người dân đón tiếp như những người thân.
    Để về thăm Kinh 5, bạn có thể mướn xe riêng, 50 usd một ngày; Xe đò cao cấp có giường nằm bây giờ chạy ban ngày lẫn ban đêm, giá vé chưa tới 5 đô la. Tới xa cảng Miền Tây có xe trung chuyển (Mẹ tôi nói tiếng Pháp là Tăng-Bo) tới các quận nội thành miễn phí. Còn các quận huyện vùng ven như Thủ Đức, Bùi Môn, Trung Chánh ...hoặc các tỉnh lân cận: Bình Dương, Biên Hòa, Hố Nai thì có xe 16 chỗ- điển hình là xe Văn Khoan- sẽ đưa đón tận nhà giá khoảng 6 đô. Thời gian đi 6 tiếng.



    Loại xe đò nằm mới lưu hành mấy năm nay và giá rất phải chăng vì được nằm trên giường tầng rất thoải mái, có máy lạnh, có nữ phục vụ đưa tận tay khăn lạnh, nước lọc, mền đắp với nụ cười tươi như hoa dâm bụt.
    Các ngày lễ và mùa viếng Vía Bà ở Châu Đốc, từ sau Tết đến hết tháng tư âm lịch thì lâu hơn bởi kẹt phà Vàm Cống, nhưng chắc trong tương lai gần thế nào nơi đây cũng có cầu bắc ngang sông Hậu.
    Trên đường đi, tới Lai Vung-Sa Đéc có trạm dừng chân của các nhà xe để nghỉ ngơi, ăn uống và mua nem chua, trái cây là đặc sản của vùng này.
    Thường thường chúng tôi khởi hành từ SG lúc nửa đêm cho mát, đỡ kẹt xe và đến tảng sáng đã về đến đầu kinh, hết chừng 5 tiếng đồng hồ, ấy là đã nghỉ dọc đường để ăn uống hoặc cà phê cà pháo.
    Ta có thể vào Kinh bằng hai cách:
    -Qua phà rồi leo lên xe ôm. Đường quê thẳng tắp, hai bên rợp bóng cây, nhà nhà có sân phơi lúa rộng, có bông kiểng xanh tươi. Mỗi độ hè về có hoa phượng thắm, có bông ô môi đỏ sậm, có hoa hoàng hậu vàng tươi...
    -Đi đò máy gió mát rười rượi. Hai bên bờ kinh kè đá sạch sẽ, có cầu bến lên từng nhà.
    Tôi ước mong Kinh 5 sẽ trở thành một khu du lịch vườn, vì hạ tầng cơ sở rất tốt, đường sá rộng rãi, nhà xây kiên cố, phòng vệ sinh như tiêu chuẩn thành phố, nhiều nhà có máy điều hoà, tối nằm không cần mùng.
    Nhà thờ xứ Tân Chu mới xây dựng được mấy năm nay rất xinh đẹp. Cây cầu băng ngang sông trong ít tháng nữa cũng sẽ hoàn thành. Đây là một dự án lòng dân mong ước đã từ lâu, là sự chung sức của người dân trong cũng như ngoài nước, để xe ô tô lẫn xe cơ giới nông nghiệp có thể chạy ngang, dự tính khởi đầu lên tới vài chục ngàn đô la.
    Trường Trung Tiểu Học cũng tập trung nơi này, có đường xi măng trải dài ra đến tận đất thánh.
    Ngay sát đường đi, chúng ta có thể thấy Phòng Đọc Sách và phòng Computer để học sinh và dân chúng có thể học hỏi và tham khảo hầu mở mang kiến thức.
    Trong vườn cây trái đằng sau, nhà nào cũng có ao nuôi cá. Trái cây rụng xuống làm mồi cho đàn cá tra, tai tượng hay điêu hồng. Vườn nơi đây không trồng một loại, mà mỗi thứ một vài cây, cho nên hầu như suốt bốn mùa đều có trái cây đãi khách.
    Căn nhà chòi làm trên mặt ao, có sàn gỗ trải chiếu, có võng đu đưa, có rượu đế K5 nổi tiếng của bà Trùm Cao, bà Trương Khoa mà nhậu với cá nướng trui hay cá nhúng hèm, ăn với rau cù nèo, rau cần nước; canh chua có bông điên điển, bông so đũa với trái đậu bắp... thì còn gì thú vị hơn.
    Một số khá đông nông dân có đìa nuôi cá theo kiểu công nghiệp, hầm nuôi cá rô đồng mỗi khi cho ăn thì cá nhao lên đớp mồi như cơm sôi.
    Nhưng nếu chúng ta muốn câu cá mà chơi trong những ao nuôi này thì không thú vị chút nào, nó không phê như câu hồ hoang, lại nữa nếu có con cắn câu, mình giật một cái là cả ao sủi bọt tùm lum, cá lủi xuống bùn mà trốn chứ không dám ăn câu nữa.
    Theo tôi thì chừng năm bảy người, vác lều lên cắm trại ở bờ ao lớn của nhà thờ, câu cá ở đó mới thích, nhất là được đốt lửa trại, nướng cá... trong không khí thanh bình, êm ả của miền quê.
    Sáng tinh sương hay chiều tà, theo tiếng gọi của hồi chuông giáo đường, từng đàn chiên tiến về hướng nhà thờ với áo dài tung bay của các thiếu nữ, bảo đảm tâm hồn chúng ta sẽ "từ bi bất ngờ".. và biết đâu tiếng sét ái tình làm nên giai thoại tốt đẹp của cô gái miền quê với chàng thanh niên thành phố.
    Bây giờ hai bên quốc lộ ít khi còn cảnh đồng quê, chỉ thấy nhà cửa san sát nhô ra thụt vào, cái thấp cái cao, nhưng về Kinh 5, các bạn sẽ lại thấy cánh đồng lúa ngút ngàn, xanh non hay ươm vàng tùy theo từng mùa, có dịp cắm câu giăng lưới mùa nước nổi; đi lùa vịt hoặc dậm cù bắt chuột bên cạnh dàn máy gặt đập liên hợp.
    Nếu về dịp Tết, chúng ta còn có thể tham gia tát đìa, thức đêm coi "đánh đụng" thịt heo, gói bánh tét bánh chưng và ba ngày Tết, người dân đi chúc nhau, đi tết mới và trẻ con vui đùa trên đường quê.


    --------------------------------------------------------------------------------

    Mảnh Đất Lành

    Tôi ở Kinh 5 mảnh đất lành
    Giòng sông ao cá lúa vây quanh
    Sớm nghe thoang thoảng hương đồng nội
    Chiều đưa tha thiết thoáng bên mành

    Bài ca quê hương cầu tre nhỏ
    Rong vàng hoa súng vẽ nên tranh
    Hoài cảm có ai người viễn xứ
    Đã ở Kinh 5 mảnh đất lành.

    Chung Mốc




    --------------------------------------------------------------------------------

    Về đất lành.

    Xuất xứ từ đây mảnh đất lành
    Ông bà cha mẹ sống loanh quanh
    Sáng đi cuốc đất nơi đồng vắng
    Chiều xới vườn rau ở sát mành
    Gắn bó yêu thương tình khu xóm
    Vui buồn chia xẻ chẳng cạnh tranh
    Bao năm xa cách còn nhung nhớ
    Về đất Kinh 5 mảnh đất lành.

    Hồ Nguyễn






    Vườn Xưa

    Cây trong vườn cứ mỗi ngày mỗi xanh
    Tóc Mẹ già cứ mỗi ngày mỗi bạc
    Hai chúng ta ở hai đầu trái đất
    Biết bao giờ, biết đến bao giờ cùng trở lại vườn xưa ?

    Hai chúng ta như trời nắng tránh trời mưa
    Như mặt trăng, mặt trời cách trở
    Như Sao Hôm, Sao Mai không cùng ở
    Biết bao giờ, biết đến bao giờ cùng trở lại vườn xưa ?

    Một mùa xuân anh trở lại quê nhà
    Nghe Mẹ nói em có về qua hái ổi
    Anh nhìn lên vòm cây nghe gió thổi
    Lá như môi thì thầm gọi anh về.

    Vài năm sau trở lại một ngày hè
    Nghe Mẹ nói em có về qua giếng giặt
    Anh nhìn xuống giếng nước sâu trong vắt
    Giếng nước sâu trong soi lẻ bóng hình anh.

    Cây trong vườn cứ mỗi ngày mỗi xanh
    Tóc Mẹ già cứ mỗi
    ngày mỗi bạc
    Hai chúng ta ở hai đầu trái đất
    Biết bao giờ, biết đến bao giờ cùng trở lại vườn xưa ?


    Tế Hanh
    Thay đổi nội dung bởi: diemtan, 24-06-11 lúc 01:27 AM

  7. Có 4 thành viên cám ơn diemtan vì bài viết này:


Thông tin topic

Users Browsing this Thread

Hiện tại có 1 thành viên đang xem chủ đề này. (bao gồm 0 thành viên và 1 khách ghé thăm)

Chủ đề giống nhau

  1. Hồ câu Trường Tín tái khai trương
    By trinhvanqui1989 in forum CLB Câu Cá Thành Nam - Nam Định
    Trả lời: 2
    Bài mới: 13-03-10, 06:08 PM
  2. Câu cá và môi trường
    By linhcholon in forum Hội quán bạn câu Tp-HCM
    Trả lời: 0
    Bài mới: 10-02-10, 10:12 AM
  3. Hồ câu Trường Tín thả thêm cá, giảm giá sau ngày khai trương
    By Quang_Trung in forum CLB Câu Cá Thành Nam - Nam Định
    Trả lời: 1
    Bài mới: 23-07-09, 10:02 AM
  4. Mùa cá dồi trường mũi né
    By vitieubao807 in forum Thông tin chưa phân loại
    Trả lời: 4
    Bài mới: 19-03-07, 04:47 PM
  5. Có ai biết hồ nào mới khai trương hoặc sắp khai trương không vậy?
    By cafekhongten in forum Thông tin chưa phân loại
    Trả lời: 3
    Bài mới: 29-05-04, 08:19 PM

Tags for this Thread

Quuyền Hạn Của Bạn

  • Bạnkhông thể tạo chủ đề
  • Bạn không thể viết trả lời
  • Bạn không thể đính kèm tập tin vào vài viết
  • Bạn không thể sửa bài viết của bạn
  •