Bạn đọc viết - Tản mạn câu cá I | Câu lạc bộ câu cá 4so9

Bạn đọc viết - Tản mạn câu cá I

Thảo luận trong 'Tản mạn' bắt đầu bởi root, 25/9/02.

  1. root

    root Administrator

    <html><head><meta name="GENERATOR" content="Microsoft FrontPage 5.0"><meta name="ProgId" content="FrontPage.Editor.Document"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=UTF-8"><title>New Page 1</title></head><body>
    <p align="center"><font color="#0000FF"><b><font size="5">TẢN</font><font size="5"> MẠN CÂU CÁ -1</font></b></font></p>
    <p align="right"><u><font size="4" color="#0000FF"><b><a href="mailto:Luanluu@br.fpt.vn">Luân Lưu - Công ty FPT</a></b></font></u></p>
    <p align="justify"><b><font size="5" color="#0000FF">T</font></b>ôi cũng thích câu cá nhưng câu ở quê mới sướng vì cá sống ở môi trường tự nhiên. Nhiều khi cần câu, lưỡi, chì và phao không cần phải mua mà tự chế cũng được. Câu cá rô phi và cá ở sông (cá hanh, cá mú, cá giồ ...) sướng nhất là lúc nó dính câu lạng qua lạng lại. Tiếc nhất là lúc.. <i><b>phựt</b></i>... thế là đi tong. Mà cá xẩy thường là cá to!!! Câu cá lóc sướng ở lúc nó táp mồi, có nhiều con tham ăn táp nghe cái rầm vậy mà khi giật lên thì chỉ bằng ngón chân, có con chỉ đớp một cái êm ru nhng nặng cả ký! Giật cá lóc khác với giật những con cá khác. Bạn phải giật mạnh để lưỡi &quot;<i>ăn</i>&quot; vào miệng của nó - vốn rất cứng.</p>
    <p align="justify"><b><font size="5" color="#0000FF">T</font></b>hường thì cần câu là một cây tầm vông dài khoảng 4m - 5m (không ai dùng cần này để câu cá rô phi hay cá chép...), khá chắc nên khi giật mạnh, bạn sẽ lôi luôn chú cá lên bờ, khỏi phải vất vả &quot;dìu&quot; nó như khi câu cá phi, cá chép. Nếu câu cần quay thì sau khi giật bạn phải quấn cước thiệt nhanh, nếu để chùng dây là có thể xẩy mất con cá như chơi. Nhiều con cá lóc rất khôn, khi đớp mồi xong, thấy không ổn là nó phóng mình tới khiến sợ cước chùng lại và thế là nó dễ dàng thoát thân.</p>
    <p align="center"><img border="0" src="files/ban-doc/greentree.jpg" width="600" height="280"></p>
    <p align="justify"><b><font size="5" color="#0000FF">L</font>ưỡi câu cá lóc</b> bạn có thể tự làm lấy. Tìm một chiếc căm xe đạp (nan hoa), dùng chiếc &quot;đục&quot; chặt một đoạn khoảng 5cm, đập dẹp một đầu và dùng dũa để mài sau cho nó tạo thành một cái ngạnh vừa phải và tiếp tục mài cho đầu lưỡi thật nhọn. Ðầu kia bẻ xuống một chút để khi cột sợi cước vào lưỡi khỏi bị sút ra. Sau đó thì chỉ việc dùng kềm uốn cong đoạn thép lại thành hình cái lưỡi câu. Thường lưỡi câu sau khi thành hình rồi, đặt xuống mặt phẳng thấy nó chông chênh một chút là đạt. Nếu bằng phẳng quá thì câu không hiệu quả bằng. Cá lóc dễ câu nhất là lúc nó <i><b>canh trứng</b></i> hoặc <i><b>dẫn con đi kiếm ăn</b></i>. Hai vợ chồng cá đều hung dữ, sợ kẻ lạ bắt con mình nên tấn công chứ không hẳn do đói nên mới đớp mồi. Thường thì cá lóc mẹ nằm sát ngay bên dưới ổ trứng hay đàn con, con đực bao vòng ngoài. Muốn câu cả cặp thì phi <i><b>câu con đực</b></i>&nbsp; trước vì nếu câu con cái trước thì con đực thờng bỏ đàn con ngayy! (Chắc nó mừng quá vì được rãnh nợ hoặc không còn sợ con cái nữa vì thường con cái to hơn con đực :) )</p>
    <p align="justify"><b><font size="5" color="#0000FF">N</font></b>hững tay câu &quot;bác ái&quot; (như tôi chẳng hạn!) thì chỉ câu con đực, chừa lại con cái để nó nó bảo vệ đàn con của nó, hay chỉ câu khi đàn con đã lớn. Nhưng nếu không quan sát kỹ thì có khi bạn theo đàn cá con cả ngày, từ đám ruộng này sang đám ruộng khác mà chẳng dụ được bố mẹ chúng vì có thể bố mẹ chúng đã bị người khác câu mất hoặc cá con đã đủ lớn để không cần sự che chở của &quot;người lớn&quot; nữa.</p>
    <p align="justify"><b><font size="5" color="#0000FF">K</font></b>hông biết có ai câu rắn nước chưa chứ tôi thì đã vài lần thử rồi. Câu cá lóc bực mình nhất là <i><b>bị rắn nước phá</b></i>. Rắn nước rất ham ăn, hơn cả ếch và cá lóc. Chỉ cần phát hiện ra con mồi là nó phóng ào tới ngay, nhiều khi chỉ cách người câu chừng 2m - có lẽ do mắt loài rắn không nhìn xa được nên nó không sợ. Khi nó đớp mồi rồi bạn phải giật ngay vì nếu chậm tay một chút là nó sẽ quấn mình vào một bụi cỏ hay rau muống nào đó thì chỉ có nước bỏ luôn cả chì lẫn... lưỡi câu. Nếu có gan thì bạn lội xuống nước kéo nó lên! Nếu để nó nuốt luôn con mồi vào bụng thì kéo được nó lên, bạn phải &quot;giải phẫu&quot; để lấy lưỡi câu ra. Tôi thì ghét cay ghét đắng mấy con rắn nên câu lên rồi đập cho chết chứ không thèm ăn (vì đâu có biết ăn!). Nếu gặp mấy bợm nhậu, họ xin về làm cái món xào xã ớt gì đó, ăn với bánh tráng nướng, nghe nói ngon lắm!<br><br><b><font size="5" color="#0000FF">T</font></b>ôi cũng đã đi câu tôm vài lần. Không phải câu mấy con tôm trong nhà hàng đâu nhé! Câu ở sông hẳn hoi. Nhà gần con <i><b>sông Cà-ti</b></i>&nbsp; nên đến mùa hè tôi thường xách vài cây cần ra đó thử vận may, nhân tiện ngồi ngắm tàu thuyền qua lại cũng vui. Câu tôm không phải lúc nào cứ muốn đi là đi vì nếu không chọn đúng thời điểm thì ngồi cả ngày cũng chả câu được con nào. Vào mùa hè, sau những <i><b>cơn mưa to</b></i>, nước trên nguồn đổ xuống, cuốn theo phù sa làm cho <i><b>nước sông đục lên</b></i>. Lúc này tôm mới bò ra kiếm ăn vì thức ăn nhiều và không nguy hiểm. Câu tôm cần phải có một chiếc cần có ngọn thật dẻo, nhạy, dây cước thật mỏng và đặc biệt lưỡi câu phải uốn cho thật khéo. Dân câu sành điệu thường không đi mua lưỡi mà tự làm lấy. Họ mua một loại <i><b>dây inox</b></i> (giống như dây đàn), về cắt ra thành từng đoạn ngắn rồi uống thành lỡi, thân lưỡi thường khá dài, phần ngoắt lên rất ngắn, chỉ cao bằng 1/2 lưỡi câu cá rô phi, không có ngạnh. Câu tôm <i><b>không dùng phao</b></i>. Sau khi buông cần cho mồi chìm xuống tận đáy sông, nguời ta tìm một điểm tựa nào đó trên bờ, rồi cắm cần vào sao cho sợi cước luôn được căng nhưng vẫn đảm bảo mồi nằm sát đáy. Khi thấy đầu cần bị kéo xuống, giật giật thì bạn đừng quá vội mừng mà nắm cần giật lên. Câu tôm cũng phải mềm mỏng như khi nói chuyện với bạn gái vì nó rất dễ bị tổn thương! Nếu bạn giật mạnh, lưỡi câu sẽ dễ dàng cắt đứt miệng tôm và bạn sẽ chẳng kéo lên đợc gì ngoài cái lưỡi không. Bạn phải nhẹ nhàng nhấc cần lên, từ từ, chậm rãi. Nếu tôm rị lại mạnh quá thì bạn cũng đừng nới cần mà phải trụ tay lại và ngừng kéo cho đến khi tôm mệt thì lại kéo tiếp cho đến khi đa được nó lên bờ (lúc này thì tha hồ mà &quot;kiến ăn cá&quot; cho bỏ tức nhé :) ). Mồi câu tôm thường là con trùng hay còn gọi là giun (không phi lãi đâu à nghen!). Không phải loại trùng nào tôm cũng thích, nó chỉ thích loại <i><b>trùng sữa</b></i>, sống ở chỗ <i><b>đất sét</b></i> hoặc <i><b>đất ruộng</b></i>. Dân câu chuyên nghiệp bắt trùng về không mang ra câu ngay mà &quot;rộng&quot; nó vào trong một chậu đất &quot;sạch&quot; (cát hoặc cát pha), cho nó &quot;ăn&quot; bằng cách đổ vừa đủ <i><b>nước vo gạo </b></i>vào. Trùng sẽ <i>nhả đất đen </i>ra và<i>ăn vào loại đất màu trắng ngà</i>, nhìn thân trùng thấy có <i><b>màu vàng sữa</b></i>là đạt. Loại trùng này xuống nước còn <i><b>phát ra ánh lân tinh </b></i>thu hút những chú tôm hiếu kỳ. Ði câu tôm thường người ta đi từ <i><b>giấc chạng vạng</b></i> cho đến <i><b>rạng sáng hôm sau </b></i>vì thời điểm này tôm thường ra khỏi hang để kiếm ăn. Với khoảng 3, 4 chiếc cần, một đêm, một dân câu sành điệu có thể câu được vài kg tôm chứ chẳng chi. </p>
    <p align="justify"><b><font size="5" color="#0000FF">Ð</font></b>ó mới chỉ là những gì một tay câu nghiệp dư như tôi &quot;học lóm&quot; được sau mấy mùa câu. Dĩ nhiên các tay câu lão luyện còn có nhiều bí quyết khác nhưng họ giấu nghề, không cho người khác biết. Lần câu tôm thành công nhất của tôi là lần đi câu... cá! Chẳng hiểu sao sau khi buông cần một hồi chẳng thấy động đậy gì, tưởng đã bị cá rỉa hết mồi, nhấc cần lên thì thấy nặng, nghĩ chắc là một cục đá hay cành cây gì đó vướng vào. Ðến khi kéo lên tới mặt nước thì mới... xanh mặt vì tưrớc mắt là một chú tôm càng to tướng, &quot;binh khí&quot; đầy đủ trông như một vị tướng mặt áo giáp!<br><br><b><font size="5" color="#0000FF">T</font></b>rời mưa buồn, trông cảnh nhớ quê, nhân đọc bài viết của Anh Huy (và nhân lúc Internet chạy cũng hơi khiêm tốn!) thấy có cùng tâm trạng nên cũng xin góp vài dòng giúp vui. Bạn nào có gì hay về cái thú điền viên thì kể thêm cho anh em nghe chơi. Có lẽ chúng ta nên thành lập một hội câu cá đi. Cái thú này không nên chỉ để cho người có tuổi được hưởng độc quyền.</p></body></html>
     
  2. nich

    nich Thành viên mới

    [h=1]Bài này được lấy từ: http://langkemon.com.vn/?p=5329

    THÚ CÂU CÁ[/h] Nhớ về làng xưa quê cũ, hẵn trong ký ức bà con mình, ai cũng đầy ắp những kỷ niệm về một thời ấu thơ vô tư bắt bướm thả diều, “truốc” móc hái sim, lội khe tắm hói; một thời niên thiếu vô rú đào còng đơm “giôn”, xuống đồng “cặm” câu lượm “ốt”, ra biển moi “cáy” bắt rầy…Nhưng với riêng tôi, khi tuổi thơ “tình cờ” rơi vào “một thời hòa bình giữa hai thời bom đạn” năm xưa, thì câu cá là một cái thú mà tôi không thể nào quên.
    Nhưng “thú đi câu” của tôi ở đây, chắc chắn là không hề giống với cảnh “Thu điếu” của Tam Nguyên Yên Đỗ tiên sinh, ngồi câu cá mà lòng trắc ẩn với thời cuộc, hay như cụ Lã Vọng năm xưa bên Tàu ngoài thất thập mà vẫn ngồi câu cá chờ thời. Tôi đi câu cá có “chiến lợi phẩm”, có “nguồn thu” hẵn hoi, không bao giờ “lỗ” vì vốn liếng chỉ vỏn vẹn có mấy con trùn đất lật lên từ mấy cục gạch vồ ở “ảng nước”!
    Dạo đó có bốn nơi để câu : một là câu rào (tức sông Ô-Lâu), hai là câu hói, ba là câu bàu, bốn là câu khe. Câu ở rào thường thì phải đứng ở bờ sông, suốt dọc bờ mưng, đoạn giữa “cựa khâu” Bến Dừa và Bến Phụ. Ở đây, gió lùa rung rinh cành lá soi bóng làm…cá sợ (!) cá…bỏ chạy, ít chịu ăn. Chưa kể hồi đó người ta còn cho là “ma rà” hay lên ngồi “hóng mát” ở bờ mưng, nên bọn con nít như tôi chẳng có thằng nào dám ngồi một mình ở đó mà câu. Phải chi có cái xuồng con như mấy ông câu “chuyên nghiệp” kia, không biết từ đâu tới, lặng lẽ ngồi giữa dòng, ngay Khút Bàu Ngược, với hai ba cần câu, chốc chốc giựt lên hàng tá cá “phát lát” trắng tươi to cỡ bằng bàn tay khiến mình phát thèm. Tiếc là cá “phát lát” ngoài mình ngọt nước béo thịt vậy mà chỉ biết kho nước kho mặn, ít thấy ai nạo nhuyễn để nấu canh như trong Nam.
    Câu hói thì không phải lúc nào cũng có cá. Phải đợi đến tháng bảy tháng tám, lúc bắt đầu có những trận mưa giông. Trời mưa lâm râm nổi bong bóng nước. Lúc ấy, cá ngạnh từ ngoài rào theo cựa khâu chui vào. Tha hồ giựt lấy giựt để không trật con nào, cũng vì cá ngạnh ăn tham, đớp ngay mồi mà không cần “rỉa”.Con nào con nấy câu lên đầy cả bụng trứng. Nhưng phải coi chừng, hăm hở quá mà vội vàng dùng tay chụp vô, nó mà “nẻ” một phát thì đau nhức cả tuần. Cá ngạnh trứng mùa này mà nấu canh măng chua thì thiệt “không cơm nào mà chịu cho đủ” !
    Làng mình trước đây có nhiều bàu, nhưng chỉ có bàu Bể có nhiều cá. Tiếc là nay bàu Bể lại biến thành bàu “lấp” trùng tên với cái bàu gần đó, vì bàu đã bị lấp để trồng khoai “tăng gia, cải thiện”. Xưa bàu Bể có cảnh quan khá đẹp : giữa là “mặt bàu” có dạng gần như tròn, mùa hè không sâu lắm, mặt nước phẳng lặng, xung quanh tập hợp chừng mười lăm cái “đìa” trổ cửa vào trung tâm bàu. Đìa có thả “chuôm”, có bèo nổi, nhưng nước trong vắt, có thể nhìn thấu tận đáy.
    Câu giữa bàu thường bắt được cá mại, có con thật to cỡ bằng ba ngón tay gọi là “cá mại cộ”, đôi khi gặp cá cấn bụng trứng no tròn hoặc cá thia. Nhưng muốn có cá “rang” thì phải thả câu trong đìa. Đặc biệt, khi bạn nhẹ nhàng thả câu vô đìa, con cá đầu tiên đớp lấy mồi và kéo xuống tận đáy phải là con cá “rang”, và giật lên thì không bao giờ “sẩy”, bởi cá rang cũng ăn tham, nuốt mồi vô tới bụng. Sau đó cá rang sẽ “bặt” luôn vì không thèm ăn “của thừa” ! Cá rang bàu có màu “vàng rộm”, béo hơn cá rang đồng. Nướng lên mà “xắm” với nước mắm gừng thì thơm tuyệt.
    Cuối cùng là câu khe. Làng mình có hai con khe : khe trong xuất phát từ bàu Cuồng, Vĩnh Xương chảy ra khe Đồng Dạ; khe ngoài từ bàu Bội chảy ra khe Ông Phụ, cùng mang dòng nước ngầm của độn rú ra hòa vào dòng Ô-Lâu. Dù mùa mưa hay mùa khô hạn, khe vẫn luôn có cá, dù là cá nhỏ. Tôi thường hay câu ở khe Ông Phụ, không cần vô rú, chỉ ngay bên hông họ Lê thôi, vì phải câu vào giờ chập choạng tối. Nhưng phải là lúc mùa hè nước cạn. Không phải thả câu giữa dòng nước chảy, mà sát bờ, ngay trong bụi cỏ. Và chỉ cần một đoạn “gấc” ngắn chừng một gang tay từ lưỡi câu đến ngọn cần, “nhắp nhắp, dạu dạu” vài cái là cần câu “rung lên”, và “giật lùi”. Đó là bọn cá tràu bông, to hơn ngón chân cái, dài bằng một gang tay người lớn. Chỉ cần ba con là đủ nấu một nồi canh mướp đắng ngon tuyệt !
    Tóm lại, câu cá vừa là cái thú, vừa có cá để ăn. Bạn nên biết, cá câu về, dù có ươn mấy cũng luôn luôn ngon hơn cá mua ngoài chợ ! Xin mượn mấy câu trong bài thơ “Câu cá bàu Bể” của chính tác giả để kết thúc bài ký này :
    “Một cần câu, một oi câuMột lon trùn đất, một bầu nước trong
    Đầu trần, chân đất, áo bông
    Quần đùi chấm gối, lội rong quanh bàu
    Nhẹ nhàng ta thả dây câu
    Cá rang ăn láu đớp mau chẳng chừa
    Cá thia, cá cấn đu đưa
    Cá mại, cá lúi …chưa bưa tép mồi…
    Không gian yên tĩnh bồi hồi
    Cỏ cây hoa lá chào mời nắng mai
    Tươi xanh bát ngát đồng khoai
    Trắng tinh đồi cát mả Ngài xa kia
    Lao xao chợt nức tiếng ve
    Chim reo trong lá mãi mê gọi tình
    Trời xanh mây trắng lung linh
    Soi trong đáy nước bồng bềnh trôi xuôi…
    Một vòng…cá đã lưng oi
    Mặt trời đứng bóng về thôi…trưa hè
    Trâm bù ta bẻ một về
    Lót chân cát nóng đầu khoe nắng trời
    Ngày hè thỏa thích rong chơi
    Tắm khe câu cá… đã đời tuổi thơ !…
    *THẢO NGUYÊN

     

Chia sẻ trang này