Câu Ếch. | Câu lạc bộ câu cá 4so9

Câu Ếch.

Thảo luận trong 'Tản mạn' bắt đầu bởi diemtan, 22/9/10.

  1. diemtan

    diemtan Thành viên tích cực

    Câu Ếch.

    Em gái tôi làm nghề gõ đầu trẻ, có đứa em chồng tên là con Phượng, nó lấy thằng Dậu, nhưng có lẽ vì thường coi vở kịch có tên là Vợ Thằng Đậu nên má tôi gọi tụi nó là vợ chồng thằng Đậu cho dễ nhớ.
    Ech2
    Hình ảnh sưu tầm

    Hai đứa nó nghèo lắm, trôi dạt cùng với bày vịt từ tỉnh này qua tỉnh kia, từ ruộng này qua đồng khác, cứ nơi nào lúa gặt xong là nó đem vịt tới ăn lúa rơi rớt và ăn cua ăn ốc. Có những địa danh lạ hoắc tôi chưa từng nghe tới bao giờ như Tràm Chẹt, Gò Quau, Trà Qươn mà vợ chồng con cái nó gọi là "Gò Goao, Trà Guơn".
    Trên ruộng đồng ở quê tôi, không phải là chủ vịt tự do muốn lùa vịt chỗ nào cũng được, mà có nhiều khi phải trả tiền, vì ruộng người ta tuy đã gặt rồi nhưng còn thâu hoạch được lúa chét cả mấy giạ một công.
    Cách đây sáu bảy năm, tụi nó xin cắm cái chòi lá phía sau vườn nhà con em tôi bên Kinh 7 mà che nắng che mưa.
    Có nhiều lời ra tiếng vào là sao cô để tụi nó ở đó, mời tới thì dễ nhưng sau này đuổi ra khó lắm đó, nhất là vợ chồng cô lại ly dị rồi thì bảo bọc mấy đứa em chồng làm quái gì(?)
    Con em tôi bỏ ngoài tai hết thảy, đã vậy có năm còn qua nhà má tôi ở bên Kinh 5 xin cho tụi nó qua chăn vịt, cắm lều ở vườn nhà chị Tư tôi kế bên nhà. Anh Chị Tư có cái nhà xây khá đẹp, vườn mía ổi, nhãn chuối xum xuê nhưng đã qua bên Úc ở, vì tất cả con cái đều đi định cư ở bển, mấy năm ổng bả mới về chơi một vài tháng.

    Má tôi khen thằng Đậu hết lời:
    - Không biết nó dạy con làm sao mà chớ hề đụng tới trái ổi cây mía, kêu tụi nó hái mà ăn hông thôi cũng rụng đầy đất mà không một đứa nào dám rớ tới, chừng mình hái cả rổ mang vô lều tụi nó mới dám ăn.

    Thằng Nghi con ông bố đỡ đầu của tôi cũng có nuôi đàn vịt, nên thường đi chăn với thằng Đậu. Khi biết tánh nết của thằng kia rồi, có lần nó tuyên bố trong buổi nhậu:
    -Tôi dám chắc trong nguyên cái Kinh 5 này không ai tốt bằng thằng Dậu, tuy nó nghèo nàn, quê mùa, thất học nhưng ngay thẳng và rất tốt bụng..
    Mãn mùa nước năm đó, tụi nó bán vịt rồi lại kéo nhau về bên Kinh 7 để làm lúa mướn và có thể để cho mấy đứa con đi học.
    Cả 3 đứa con trôi nổi theo cha mẹ rày đây mai đó nên có được đi học ngày nào đâu. Con em tôi lại là cô giáo nên bắt buộc từ giờ cả ba đứa phải đến trường xin học (Cháu cô giáo mà mù chữ coi sao được).

    Khi lục giấy khai sanh thì mới tá hoả vì hai thằng em không phải là con trai mà là con gái!
    Thằng lớn nhứt, chú nó đặt tên giùm nên có cái tên nghe cũng được lắm: Nguyễn Trường Giang. Tới hồi phiêu bạt thì đẻ 2 thằng kế tiếp đặt tên là Cảnh và Kiểng bởi vì thằng Đậu nói "có cảnh ắt có kiểng". Đẻ rồi nhưng không có nơi ở nhất định và tiền nong không nhiều nên tụi nó trây luôn không làm khai sanh gì hết.
    Tới hồi về Kinh 7 mới đóng tiền phạt rồi khai sanh một lần luôn, ghi là Nguyễn Trường Cảnh và Nguyễn Trường Kiểng.
    Không biết cái ông nào điền đơn giùm trong sổ hộ khẩu, thấy thằng lớn là Nguyễn Trường Giang rồi, thì ghi hai thằng em là Nguyễn T. Cảnh và Nguyễn T. Kiểng.
    Cũng không trách được vì ta thường thấy nếu ông nào có tên Nguyễn Văn Xoài thì có thể viết tắt là Nguyễn V. Xoài.
    Bây giờ giở khai sanh 2 thằng em ra, mới thấy là khi vô sổ bộ họ thấy chữ T. bèn ghi vô cho đủ chữ là Nguyễn Thị Cảnh và Nguyễn Thị Kiểng.
    Đã thế đằng sau còn mở ngoặc ra mà thêm (Nữ) mới chết cha con người ta, thế này là con gái đứt đuôi con nòng nọc rồi chớ còn gì nữa.

    Năm má tôi bị té, nằm liệt giường, mấy anh chị em ở xa về muốn tìm một người săn sóc giúp đỡ bà, con Phượng liền xung phong lãnh nuôi. Thấy nó tận tuỵ với mẹ mình như là con gái ruột, chúng tôi trả tiền gấp mấy lần tiền công cho nó, nên nó cũng cảm động lắm.
    Rồi từ đó về sau, trong nhà có việc gì dù lớn dù nhỏ, gọi điện thoại là tụi nó đều qua giúp đỡ hết lòng. Mà má tôi cũng rộng rãi với nó lắm.

    Mùa hè vừa qua, con em tôi nghỉ dậy hè, lên SG chơi, nó nói:
    -Thằng Dậu biết anh về, nó cứ áy náy là không biết gởi quà gì cho anh, gởi ếch được không(?) Em nói chắc anh thích, nên đêm hôm rồi nó đi cắm câu, về làm sạch sẽ rồi sáng nay gởi em mang lên đây cho anh.

    Tôi mở hộp mốp đông lạnh ra coi thì có tới gần 2kg thịt ếch nên hỏi:
    -Trời ơi, ếch làm sạch sẽ như vầy mà được chừng này, thì nó câu mấy ngày mới được?
    -Nó câu có một bữa thôi đó.
    -Tao không tin, vì hồi còn nhỏ, tao biết đi soi, đi câu lâu lắm mới được một chục con ếch chứ không phải dễ dàng.
    ech1
    Hình ảnh sưu tầm
    Loài ếch khôn tổ mẹ chứ đâu có khờ như cá. Ngoại trừ hằng năm khi có những cơn mưa đầu mùa, ếch nó ra khỏi hang tìm kiếm bạn tình, nó kêu "chuộc chuộc" trên khắp cánh đồng, sau đó có mấy bữa là tụi nó trốn đâu mất tiêu. Đến hồi nước lớn, đi soi đêm ở những ao đìa rậm rạp thì lâu lâu mới đâm được một con ếch bà thiệt bự; còn mấy người câu ếch ở những ao đầy lục bình thì dùng cần câu rê với mồi bông mướp vàng, giả làm con bươm bướm, ếch nhảy theo táp, nhưng cũng được một vài ba con đã mừng thấy tổ chứ đâu có được nhiều như vầy.
    Hồi còn ở nhà, cứ mỗi năm đến khoảng tháng ba, trời gầm gừ đổ mưa là mấy con ếch nằm trốn trong hang thỉnh thoảng kêu lên một tiếng "uệch" là tao đi tìm ra hang nó, đào hoặc thọc cù nèo vô bắt được chừng hai ba con đã quí lắm rồi. Bây giờ mày nói đi câu có một đêm mà được mấy chục con thì sao tao nghi quá, vì bây giờ đang trái mùa.
    -Ai biết đâu, bữa nào anh về dưới đi theo nó một bữa là biết liền chớ gì.

    Tôi về dưới Kinh 5 thăm bà già, rồi qua em tôi bên Kinh 7 ở chơi vài ngày và tỏ ý muốn đi câu ếch với thằng Đậu.
    Nhà nó ở tuốt luốt đằng sau vườn giáp mí ruộng. Gọi là nhà chớ thiệt ra đó là cái chòi lá cất túm húm trên cái gò đất bề ngang chừng sáu bảy thước. Tuy nhỏ nhưng phía trong cũng kê được 3 cái chõng cũ có trải chiếu đã xười mép hết trơn.
    Tụi nó nấu ăn phía ngoài hiên trên mấy cái cà ràng, mùa mưa lấy lá mà che chắc là khổ lắm.
    Quần áo thì ôi thôi nó máng quanh vách lá, nhét cả lên xà nhà.
    Nhà nó con đông nên tôi cũng hiểu là tại sao vợ chồng nó lam lũ cùi đày mà mãi cho tới bây giờ không có nổi một cục đất chọi chim, phải đi ở nhờ ở đậu thế này.
    Thấy tôi ái ngại vì hoàn cảnh của mình thì nó cười hịch hạc:
    -Chị Ba cho ở ké như vầy sướng quá trời còn đòi gì nữa hả anh, người ta con còn đông hơn em mà phải ở dưới cái ghe chút híu đó thì sao.
    Nói để anh cũng mừng cho tụi em, nhờ mấy năm qua các anh chị về đây chơi, có cho tiền hoài nên em lo đi làm mướn góp thêm vô, mua được mấy công ruộng dưới gần Hòn Đất miệt Hà Tiên rồi, nhưng vùng đó công ăn thời có mà việc làm thời ...chưa, nên bây giờ hai vợ chồng chia ra ở hai nơi, chỉ có tới mùa mới tụ về một chỗ mà cắt lúa mướn, chớ ruộng rẫy nhà có bao nhiêu đâu.
    Tôi hỏi:
    -Bộ cái đìa cá dồ này không bắc cầu nữa hay sao?
    -Dạ chánh phủ cấm. Nghe nói có cơ quan nước ngoài hay quốc tế Unicef gì đó nói nếu mà còn để dân cho cá ăn cứt, thì họ không viện trợ nữa, nên xã ấp làm dữ lắm, bắt được ai đi cầu như kiểu xưa là phạt một táo lúa. Ỉa có mấy cục cứt mà phạt cả táo lúa, lúa phạt đó xay ra một nhà ăn được cả tuần!
    -So sánh kiểu nghe ghê luôn! Anh nhớ cái đìa này hồi trước khoảng khoát lắm mà sao bây giờ bình bát mọc dầy bịt xung quanh vậy? In hình như chỉ có một cây bự ngay góc đìa thôi mà.
    -Dạ cũng tại mấy đứa con của em.
    -Sao lại tại tụi nhỏ?
    -Hồi mới về đây, quà bánh có gì đâu, tụi nhỏ thèm khát đủ thứ, nên khi trái bình bát chín vàng là tụi nó ních hết. Cũng hổng ngon lành gì, chỉ thơm chút đỉnh chớ ăn lạt nhách. Thứ trái này bây giờ đâu có ai mua, nên tụi nó ăn thả giàn.
    Mà mấy đứa nhỏ nuốt luôn hột anh à. Ăn rồi ra cầu cá ngồi, cá táp hết nhưng cái hột có một lớp vỏ xốp cứng lắm, cá cũng không tiêu hoá nổi nên khi cá ỉa ra thì nổi đầy trên mặt ao, gió thổi tấp vô bờ đìa rồi mọc lên xanh um. Lâu lâu em chặt tỉa bớt làm củi chụm đó chớ, cũng may nhờ nó cũng đỡ được một số tiền mua củi. Trong chị Ba bây giờ ai nấy đều nấu bếp bằng ga hết trơn rồi.

    Bữa cơm chiều ăn sớm cho khỏi muỗi chích, chỉ có món cá rô nướng chấm muối ớt, với mấy mục măng xắn trong bụi tre sau nhà, luộc lên chấm nước mắm tỏi, mà ăn ngon quá xá.

    Thằng Dậu sửa soạn đồ câu: Nó xách cuốc ra góc vườn đào ít trùn, cắt khúc khoảng một lóng tay, móc vô lưỡi câu rồi ngâm vô chất nước gì sền sệt như dầu hắc mà bốc mùi thúi hoắc.
    Dậu giải thích:
    -Chất này người Tàu gọi là A-quì, hồi trước mình không biết nó là chất gì nên cứ phải mua ngoài tiệm, nhưng thực ra nó chỉ là gan con cá đuối. Cá đuối lớn đâu có ai mua nguyên con, người ta xả cá ra từng miếng nhỏ mà bán. Khi mình mua một vài ký, phải nhớ xin cho được một miếng gan, lúc xào nấu gì cũng phải bóp nát miếng gan này vô trong nồi, thì món cá đuối không còn tanh nữa. Nhưng gan cá đuối lớn lắm, họ bán rẻ rề, có khi phải bỏ thùng rác hay nấu cho heo ăn, em xin về bằm nhỏ rồi bỏ vô hũ, không thêm muối hay chất gì khác nên chừng vài ba tuần là thúi lắm, phải móc trùn vô lưỡi câu rồi mới ngâm vô a quì, chớ ngâm mồi trong thuốc này rồi mới móc thì cái tay thúi đến mấy ngày, dù rửa bằng bất cứ xà bông gì cũng vẫn còn thum thủm.
    Chúng tôi đi dọc theo những mương đìa rậm rạp, thằng Dậu nhắm địa thế rồi mới cắm câu, đầu cần câu xoay qua hướng nào thì cần kế tiếp phải theo hướng đó, nếu không làm như vậy, đến đêm trời tối mịt đi soát câu không biết đàng nào mà tìm, cho dù có xách theo đèn. Mồi không bỏ xuống nước mà chỉ để khơi khơi trên bờ.
    Trời nhá nhem tối là đã bủa câu xong, nhái ngoài đồng hoà lên bản nhạc "nhắt nhen" nghe đều đều buồn tênh.

    Chúng tôi pha cà phê nói chuyện gẫu để chừng 10g tối sẽ đi soát câu.
    Tức cười nhứt là giọng con Phượng, hễ đề cập tới ai là nó khen dẫu:
    -Trời, ông đó bây giờ giàu dữ, ở nhà tường!
    Nó nói chuyện lan man tới mấy đứa cháu gái gọi nó bằng dì, chỉ ước mong đổi đời nếu lấy được chồng Đài Loan. Mấy đứa đó đứa nào coi cũng được, nhưng không sao lấy chồng được, vì cả đám không có đứa nào có giấy khai sanh hay chứng minh nhân dân gì ráo trọi, mà tiền để đi làm giấy bây giờ cũng không có.

    Chúng tôi xách đèn pin đi dỡ câu, vì theo thằng Dậu nói là cá thì ăn câu chừng chạng vạng tối với lúc hừng đông, còn ếch thì chỉ ăn câu lúc buổi tối rồi thôi, nên mình cuốn câu về hết cho rồi.
    Quả thực cái mồi tẩm a quì này hấp dẫn con ếch một cách kỳ lạ, cứ cách vài cần là có một con dính câu đang ngồi xổm, hai chân trước đang mày mò gỡ lưỡi câu ra, mà khốn nỗi con nào con nấy đều nuốt tuốt vô tới cổ họng thì làm sao mà gỡ cho nổi.


    Nguyễn Viết Tân
     
    Last edited by a moderator: 22/10/10
    1 person likes this.
  2. trgiang

    trgiang Thành viên mới

    ối dời... ở đây cũng có thằng Nguyễn Trường Giang nè.
     
  3. tranthan113

    tranthan113 Thành viên mới

    Quá hay, cảm ơn tác giả Hi!
     
  4. diemtan

    diemtan Thành viên tích cực

    Chuyện ở Kinh 5-Kiên Giang

    Người viết: Chung Mốc



    Sống ở ruộng đồng mà không biết các sinh vật sống ở đó và không biết cách bắt chúng, cũng mất đi biết bao điều thú vị. Trước hết tôi phải kể đến mấy con mà các bà các cô rất sợ: Đỉa, rắn và sâu. Hồi đó những con này phải nói là vô số kể. Nhưng có lẽ sợ đỉa là nhiều nhất. Ngặt là sợ thì sợ vẫn phải ra đồng như thường. Cách thể hiện sự sợ hãi cũng nhiều màu sắc. Có bà bị đỉa đeo thì tốc chạy như vận động viên parathon, có bà tay đang cầm liềm tiện thể đưa xuống ngoắc lia lịa bất kể chân bị đứt máu chảy tùm lum. Nhưng dù dùng cách nào để làm con đỉa văng ra thì sau đó quần các bà cũng từ từ bị ướt.

    Thành ra câu nói "Sợ vãi đái" là có thật chứ không phải câu của miệng lưỡi thế gian.





    Các ông cũng có chuyện không kém phần xấu hổ, vì thường được các bà ưu ái dành cho chỗ làm sâu hơn, lại hay phải ngâm mình trong suốt mùa nước để làm đất, đi cắm câu giăng lưới nên đôi khi bị đỉa chui vào chỗ ấy. Đừng hoảng hốt, làm dưới nước hay mắc tiểu lắm. Cứ vận mười thành phần công lực là chú đỉa hẹ phải văng ra ngay (Chỉ có loại đỉa nhỏ xíu này mới mất dậy như vậy) có điều bị chảy máu hơi lâu đấy.

    Lại có ông kia tối đã lên giường đi ngủ, buồn tình rờ rờ thấy sao hôm nay mình bỗng rưng ra khác, ngạc nhiên vì mình có tới hai thằng nhỏ? Vội gọi bà đem đèn vào soi moi ra ngay một con đỉa trâu bụng máu no căng bằng cỡ cổ tay.

    Dân Bắc di cư ngày xưa đa số sống ở đồng bằng bắc bộ, ruộng nương sông ngòi ít, cá tôm cũng ít theo. Trong khi ở miền Nam các sinh vật dưới nước nhan nhản, quơ tay là có thể chộp được.Thế nên cách bắt của người bắc dở hơn người nam là lẽ đương nhiên. Họ chỉ biết đánh dậm, cất vó, đặt đó và một ít cách câu đơn giản nên thường được ít mà thường thuộc loại nhỏ. Còn người miền nam kể ra thì nhiều lắm: Nào là câu rê, câu giăng, câu nhắp, câu cắm, câu guồng...Còn có người đi tay không mà về có cá cả giỏ. Họ lội dưới sông lấy chân nhấn sâu xuống bùn đi một đường dài, sau đó quay lại quăng đất hay té nước làm cho tôm cá giật mình vội trốn chui xuống những nốt chân. Chỉ cần có thế, họ khéo léo dùng tay bịt lại và rà bắt.Tài tình là họ bắt được cả các loại trơn tuột như lươn, cá chạch hay các loại cá da trơn mà có gai nguy hiểm như cá trê, cá chốt.

    Họ còn nghiên cứu cách đi lại ,bắt bóng của các loại cá mà làm những dụng cụ để bắt từng loại riêng biệt. Thí dụ các loại cá đen hay đi ngầm thì họ đặt lợp. Đặc biệt miệng hom phải để hở chứ không cài răng lược như của người bắc đan vì các loại cá này nó khôn và hay nghi ngờ, hơi đụng vật lạ là nó nhảy.

    Cá sặt bản tính thích dựa dẫm vào những cây cỏ mỏng thì họ làm lờ bóng ,nan tre hay trúc phải chuốt thật mỏng, mềm mại. Đặt khơi khơi chẳng cần đăng đê che chắn gì cả, vậy mà cũng có vô số em chui đầu vào. Loại lờ này đừng bao giờ nhắc lên coi thử rồi bỏ xuống, những con cá trong lờ bị động sẽ chui ra hết.

    Cá rô lại có tật mỗi khi ăn mồi xong thì bơi thẳng đứng lên ngớp, vậy là họ đan cái lờ di, chiều ngang chỉ cần bằng một gang tay ,chiều dài tùy theo độ nước nông sâu. Loại lờ này khác với các loại lờ là miệng hom được cắm xuống đất.

    Họ còn biết khẩu vị của từng loại cá. Cá lóc khi câu nhắp phải dùng mồi cá sống, câu guồng thì thạch sùng nhưng câu cắm phải là con nhái nhớt mới bén. Mồi câu cá rô kiếm được nhện hay nhộng ong thì hết sẩy. Câu cắm mà kiếm được gián hay dế nhũi thì món cá trê mắm gừng ăn ba ngày không hết.

    Những cách bắt cá cổ điển phần nhiều phải mò mẫm đêm hôm coi bộ vất vả quá. Bây giờ dùng cách hiện đại là giật điện và chất nổ. Nhà nước cũng cấm khá gắt gao nhưng chỉ giảm được ít phần. Có nhiều lý do không làm được tận gốc như có một cán bộ nói rằng họ nghèo quá mới phải làm nghề này. Cả xã đã hơn mười người chết vì rà cá, bẫy chuột vậy mà họ vẫn bất chấp cả mạng sống .Bắt phạt họ không có tiền. Tịch thu đồ nghề họ lại liều lĩnh đi ăn trộm ăn cướp sợ còn tác hại hơn.

    Nghe ra có vẻ nhân đạo nhưng chưa hợp lý lắm. Làm sao phải có cách làm cho họ sợ mà chừa hẳn. Đấy như những nhà có người bị chết vì dùng "suyệt" điện đã đem đốt hết đồ nghề ,bố bảo dám đụng vào điện nữa.

    Còn một cách bắt cá tép cũng có thể nói là hiện đại, bởi mãi tới khoảng năm 1990 tôi mới thấy. Thời gian đó dân ở miệt Long Xuyên, Sa Đéc cứ mỗi gia đình một xuồng xuôi về các vùng hạ nguồn làm ngư dân trên những cánh đồng mênh mông mùa nước lũ.

    Hỏi thì họ trả lời chúng tôi làm nghề đặt Dớn. Vì là cách phát âm của người địa phương nên tôi nghĩ có thể là Vớn, Vến hoặc Dến... gì đó. Như gọi cá Dồ đã quen miệng không thể sửa thành cá Vồ được. Cá Mè Vinh nghe lõm bõm thế nào lại bảo là Tà Dinh. Còn nữa, trước nay thường gọi là cá Sặt, Sặt Rằng, Thác Lác. Đến hôm ghé Viện Lúa Đồng Bằng sông Cửu Long tôi thấy họ chụp hình từng con cá và chú thích tên từng loại: Sặc, Sặc Rằn, Thát Lát. Như vậy chắc phải gặp các cụ Bình Nguyên Lộc hay Sơn Nam mới hỏi đúng sai được.

    Tuy nhiên tại thổ âm từng vùng miền và bản tính xuề xòa của dân miền tây, xin phép cho tôi tạm gọi là cái Dến cho dễ nói.

    Hồi đầu tôi chỉ thấy đồ nghề của họ là một số bao đựng lưới riu, dầy giống như vải mùng dệt bằng ni lông xếp gọn gàng trong lòng xuồng. Bên trên là cả trăm đoạn trúc hoặc tràm nhỏ dài chừng 1,5m. Đặc biệt ghe nào cũng có một cái nồi thật bự.

    Thế rồi họ neo xuồng trong ruộng ở sau hè mấy nhà trong kênh chúng tôi, cách nhau chừng vài ba trăm mét, soạn đồ nghề lui cui làm. Không ai để ý tới công việc của họ.

    Nhưng ngày hôm sau mọi người mới quá ngạc nhiên vì chỉ qua một đêm mỗi ghe họ chở về bao nhiêu là thau lớn. Trong đó nhiều nhất là tép, cá vụn.Thứ đến là cá chạch, ngon lành nhất là cá bống. Họ phân loại và có mối chạy honda chờ sẵn. Cá bống có giá nhất, ba ký đã mua được một chỉ vàng. Cá chạch cũng đang cao trào xuất khẩu. Cá vụn thì bán cho chủ vịt, ao cá. Còn bao nhiêu tép họ đổ vô nồi đem theo để xôi lên rồi nhờ sân phơi đỏ cả hai bờ con kênh. Như vậy nhà nào có hai ba cái mỗi ngày họ sẽ thu được cả cây vàng.

    Chúng tôi thấy ham quá. Rút kinh nghiệm tìm cách làm quen ngay. Ai học được sớm chắc chắn sẽ có lợi sớm. Mua mồi mua rượu rủ rê ăn nhậu, nhưng họ cũng khôn lắm chỉ nói mập mờ. Cuối cùng chúng tôi bàn nhau hùn tiền kha khá mướn họ làm cho một cái thôi rồi mình bắt chước.

    (Còn tiếp)
     
  5. Học_Câu

    Học_Câu Thành viên mới

    Chào anh diemtra.
    Bài viết rất mộc mạc, mang vị quê...Nghe cái mồi aqui gì đó mà thấy tò mò, hi hi!
    - Anh cho e hỏi:
    CÓ ai thử cái aquì gì trong câu cá chưa A? Hiệu suất thế nào?
    Thân.
     

Chia sẻ trang này