Đi chơi ngoài đảo Victoria của Canada và ăn hải sản | Câu lạc bộ câu cá 4so9

Đi chơi ngoài đảo Victoria của Canada và ăn hải sản

Thảo luận trong 'Nhóm câu cá 4so9 USA' bắt đầu bởi diemtan, 17/5/14.

  1. diemtan

    diemtan Thành viên tích cực

    Nhân dịp có đứa con ra trường ở tiểu bang Washington, chúng tôi đi qua Canada thăm người cùng quê gốc ở Kinh5 Kiên Giang.


    Từ đất liền, chúng tôi phải đi phà ra đảo.
    Chiếc phà này nhiều tầng, đậu 6 hàng xe song song, hai tầng trên cùng có nhà hàng để cho hành khách ngồi rất thoải mái. Từ đất liền ra tới đảo là 100km, phà chạy hết 2 tiếng.
    Nhớ tới tai nạn chìm phà mới đây ở bên Nam Hàn chết nhiều người tôi cũng hơi lo, nhưng hôm nay sóng lăn tăn nhẹ, và trên tầng hành khách thì phao và xuồng thoát hiểm rất nhiều, nếu tàu có chìm cũng không đến nỗi chết.
    Victoria là hòn đảo lớn nhất và cũng là thủ phủ của Canada.


    Nhiều người nói vậy nhưng thực ra thủ phủ là thành phố Ottawa.
    Nó có diện tích bằng 2/3 nước VN (217 ngàn Km so với 331 ngàn Km vuông). Bởi vậy tuy tiếng là đảo, nhưng hệ thống xa lộ, nhà cửa, phố xá rất sầm uất, những rừng thông bạt ngàn và đây...một nông trại giữa thành phố của anh Lê Ngọc Châu, một cựu lão nông của Kinh 5, mới 60 cái xuân xanh:



    Anh Châu đứng tứ hai từ trái sang. Đây là một trong 3 căn nhà ở trang trại của anh.

    Cách đây hơn 1 tháng, hội bác ái Kinh 5 Foundation có phát động giúp vốn cho những gia đình ở K5 bên quê nhà Kiên giang nuôi nghé hay bê trong những ngày nông nhàn, nên khi tới trang trại của anh Châu, thấy đồng cỏ thênh thang trên 10 hecta, nuôi trên chục con bò và bê là tôi thích chí quá xá.
    Anh nuôi 2 loại bò, loại coi ốm nhom là loại để làm bê thui, còn loại to lớn, béo nần bán cho người ta làm thịt vì dưới lớp da nó là lớp mỡ dầy, tuy coi ngon vậy mà khi thui ra ăn không ra cái tướng báo gì.
    Chung quanh đồng cỏ là rừng thông vượt lên cao. Đồng trồng cỏ cũng ngăn ra thành từng khu, bò ăn hết khu này mới lùa đi chỗ khác, lúc đó lái máy cắt cỏ vô để cắt sát gốc nên phẳng phiu như sân cỏ trước vườn nhà.
    Trước đây chủ cũ có để lại 2 máy cắt cỏ cỡ trung, nhưng anh đã mua máy cày lớn như John Deer kéo theo dàn máy trông rất tối tân.
    Từ rừng thông có con suối nhỏ chảy ngang cái ao trong sân. Ao khá lớn, có những cây bồn bồn mọc từ dưới nước lên, thấy cá ục lia lịa nhưng anh trại chủ này không biết thưởng thức thú trời đày, thành ra cá cứ lớn dần mà chẳng ai ăn.
    Giá mà có cần câu thì tôi cũng thử vài đường cho đỡ ngứa tay chân.

    Anh Châu sưu tập nhiều xe mô tô cỡ lớn, nhưng cũng có nhiều xe Vespa cũng như Cady.
    Ông nội này... còn chơi một trò chơi rất tốn tiền là máy bay remode control loại lớn, nhưng đặc biệt hơn cả là anh ta đang lắp ráp một máy bay thật, có 1 người lái.
    Anh tâm sự ngày xưa mê làm Pilot lắm, nhưng mắt có vấn đề sao đó, nên bị loại đành xin vào làm lính kỹ thuật của KQ. Bây giờ có phương tiện thì tại sao không thoả ước mong của mình.
    Cũng may là anh đã qua đây, chứ nếu còn ở VN, có làm ra được thì họ cũng cấm hoặc tịch thu máy bay này.
    Nhưng tình thiệt mà nói, anh cho tôi lái chiếc này thì cũng đành nói "Hổng dám đâu" dù xưa kia tôi ở KQ cũng 6 năm trời đi mây về gió, vì trông nó giống chiếc máy bay bà già L19 mà coi mong manh lắm, bay lên trời cứ như con chuồn chuồn.

    bu 014

    Bò nhởn nhơ gặm cỏ.

    Anh Châu còn có một cái Barn 2 tầng. Tầng trên chứa những bành cỏ khô vuông vắn dành để cho bò ăn vào mùa đông, khi ấy cỏ xanh nằm chết dí dưới lớp tuyết dày của xứ Canada, bò đành nhơi cỏ khô nằm suy nghĩ thế sự xoay vần..
    Ở trên tầng này sàn ván rộng thênh thang, có sân khấu, bàn ghế... có thể dùng làm nơi đãi tiệc vài ba trăm người, hoặc bà con K5 có về đây họp đại hội thì cả trăm người cũng chẳng cần mướn khách sạn, chỉ cần mang theo nệm hơi hoặc túi ngủ thì còn ngon hơn đi cắm trại, vì ở đây có đủ đồng cỏ, rừng cây với ao hồ... các cái rồi..

    Tầng dưới là nơi để nông cụ và những garrage mà anh cho mướn mỗi cái 300/tháng để người ta chứa ca nô hay đồ lặt vặt như một cái kho Storage.
    Gần ngoài đường còn hai căn nhà nữa, nhỏ hơn nhà chính đang cho mướn.
    Anh còn nuôi "sư phụ", lâu lâu buồn tình sư phụ lại kêu lên: be he, be he....
    Chuồng gà chừng vài trăm con, anh cũng để trứng và gà thịt để ăn và biếu bà con chứ cũng không bán chác gì.
    Trước đây anh không nuôi bò đẻ, chỉ mua bê khá lớn về nuôi, vỗ béo rồi bán. Cứ 3 con anh bán được 10 ngàn đô. Như vậy chỉ cần bán 3 đợt là cũng như một người đi làm hãng trong một năm rồi.
    Tháng rồi anh mua thêm một con bò khá trộng, nhưng mấy tuần liền, anh phải ra tiệm giặt ủi giúp vợ nên cũng chẳng chú ý gì tới đàn bò, sẵn cỏ sẵn nước đó thì cần gì lo tới chúng.
    Bỗng một buổi tối đi làm về đến nhà thấy có đống gì đen đen trắng trắng trên sân cỏ, chiếu đèn ra coi thì đó là một con bê coi xinh quá chừng.
    Anh bèn đi mượn từ một ông bạn người Mỹ một con bò đực gọi là Bull về cho nó làm chủ giang sơn nhà bò cho thêm phần vui vẻ.

    Chú Phương nói: "Ông này dở, cứ coi vú nó nở ra là biết bò có chửa ngay mà".
    Anh cười cười trả lời: "Bận việc quá, vú vợ còn không có thời giờ coi đến, nói gì đến coi vú bò".

    bu 027

    Khi nghe tin chúng tôi qua chơi, chị Loan đã đóng cửa tiệm giặt ủi mà về sớm lo đồ ăn để đãi khách phương xa.
    Anh Châu thì hí hoáy đốt lò, còn anh chị Thành đang bày bê thui vào các dĩa vì anh chị có nhà hàng, nên đem ra đó thái bằng máy cho mau.
    Chúng tôi dạo một vòng, khi đến hàng rào thì đàn bò chạy tới thò mõm ra ngoài ý như hỏi thăm.
    Sư phụ tôi thì nghếch mõm lên trời kêu lên một tràng be he để chào đón đệ tử.
    Lát sau thì vợ chồng Đông đến, mang theo một bao scallop, hai bao oyster và một bao nghêu vì vợ chồng anh làm cho công ty chuyên nuôi và kinh doanh hải sản.
    Trời ơi chưa tới 20 người mà đồ ăn bày ra quá trời.
    Có lẽ phần đông chúng ta đã ăn scallop trong nhà hàng hoặc mua đông lạnh về xào với cải, nhưng ăn tươi thì còn khá hiếm.

    bu 031

    Thường thì con sò con hến khi ta tách nó ra sẽ thấy 1 cục thịt trắng nhỏ hơn đầu đũa, chúng dùng bắp thịt này để mở hay khép hai vỏ lại.
    Nhưng cục thịt con scallop to quá, vậy chắc nó phải lớn như cái quạt?
    Sự thực không phải thế, nó chỉ lớn như bàn tay mình thôi, nhưng cục thịt đó chiếm tới 90% thân thể nó, chỉ có một chút bèo nhèo bạc nhạc nằm quanh cục thịt bự đó mà thôi.
    Con này tiếng Việt mình gọi là con điệp hay sò điệp, nó là nhãn hiệu của hãng xăng Shell đó.
    Sò điệp dùng bắp thịt này mở ra khép vào rất nhanh, nên nó nhảy tưng tưng di chuyển từ nơi này qua nơi khác rất lẹ.
    Sức tôi mà chỉ ăn vài ba con là ngán, vì nó to thất kinh, một khay nướng chỉ vừa có 6 con.
    Đặc biệt là cục thịt này rất mềm và ngon ngọt.

    bu 032

    Trên bàn ngoài sò điệp, hàu, nghêu xào xúc bánh tráng, còn có bê thui, một chai XO với một két rượu wine đặt dưới tủ lạnh, bia Heineken không kể.
    Vậy là có cao máu cao mỡ gì thì phen này cũng phải uống, không từ chối được.
    Tha hương ngộ cố tri mà..

    Tiệc bày ra lúc 5g mà đến quá 12g đêm mới tan, vì có những người trong chúng tôi đã hơn 30 năm không gặp nhau. Cũng có thể vì tôi "kể chiện có diên quá" nên khách ráng ngồi nghe chăng?

    bu 083

    Phái đoàn vui mừng quá nên phải làm 1 tấm hình đang làm trò khỉ.

    Dân Kinh 5 ở trên hòn đảo lớn này có 3 gia đình, nên buồn vui gì cũng tụ họp lại, nhất là khi có khách từ đất liền hay từ Mỹ tới.

    girls
     

    Các file đính kèm:

    Last edited by a moderator: 23/5/14
  2. vnhut

    vnhut Thành viên gắn bó

    Vụ gì cũng thử được nhưng cái vụ lái thử máy bay tự tạo sao em nghe "run râu" quá Bác??!!...
     
  3. diemtan

    diemtan Thành viên tích cực

    Ở Mỹ và Canada có những hãng làm máy bay thử nghiệm, gọi là Propotype. Họ sửa tới sửa lui cho đến lúc hoàn chỉnh thì chế tạo hàng loạt. Cái máy bay đầu tiên thì bán. Nó không được FĂA (An toàn hàng không) chuẩn thuận nên mình mua về bay chơi, có làm sao thì kệ mình, không được bảo hiểm hay bảo hành gì ráo.
    Xe hơi và máy bay chế tại nhà cũng được, nhưng chỉ bay trong trang trại hay ruộng đồng của mình, nếu có crash-landing thì đừng làm thiệt hại đến ai. Loại này cũng không bay cao, nên nếu có rớt thì cũng gẫy tay chân hay...gẫy cổ chứ chưa đến nỗi chết.
    Ai cũng biết lái nó nguy hiểm, nhưng đã nói là máu mê thì còn kể gì. Cũng giống như tụi thiếu niên "Đi bão" ấy, sống chết kề bên mà tụi nó đâu có sợ.
    Nói ngay như vụ mình đi câu kìa: Chìm tàu, rắn cắn, muỗi đỉa cắn...mà mình đâu có ngán.
     
  4. Admin

    Admin Con sen

    Ở VN cái gì bay trên trời, lặn dưới nước là của BQP giám sát, âu sẽ làm giảm tính sáng tạo của dân ta so với dân Mỹ, bù lại thì an ninh thì khá hơn.
    Nhưng em vẫn khoái có cái là lạ để thử.
    Thân
     
  5. Admin

    Admin Con sen

    Ở VN cái gì bay trên trời, lặn dưới nước là của BQP giám sát, âu sẽ làm giảm tính sáng tạo của dân ta so với dân Mỹ, bù lại thì an ninh thì khá hơn.
    Nhưng em vẫn khoái có cái là lạ để thử.
    Thân
     
  6. kholoc

    kholoc Thành viên mới

    Bài viết của chú rất hấp dẫn vì cháu rất mê mấy cái vụ trang trại kiểu này. Nếu chú có nhiều hình ảnh minh họa hơn thì đọc thích biết mấy.
     
  7. diemtan

    diemtan Thành viên tích cực

    Có chứ, và dài nữa, nhưng tôi sợ đăng lên đây có người không thích, vì nói nhiều đến cá nhân người viết và những người bạn thân.

    bu 016


    bu 023 Trường Dược ở thành phố Spokane cách thủ phủ Seattle chừng 200km, có 1 thác nước rất lớn dùng làm thuỷ điện.

    Cảnh đẹp tại thành phố tây bắc nước Mỹ:
     

    Các file đính kèm:

    Last edited by a moderator: 23/5/14
    dodienlac and phucdongthap like this.
  8. Sieunhancauca

    Sieunhancauca Thành viên mới

    Bài viết mới nhất ngoài trang chủ là từ năm 2014 :(
     

Chia sẻ trang này