Đi Tát Đìa | Câu lạc bộ câu cá 4so9

Đi Tát Đìa

Thảo luận trong 'Tản mạn' bắt đầu bởi diemtan, 21/9/10.

  1. diemtan

    diemtan Thành viên tích cực

    Đi Tát Đìa



    Cứ mỗi năm đến gần Tết là chúng tôi sửa soạn đi tát đìa bắt cá, vì ngoài vụ "đánh đụng" một con heo với chòm xóm, nhà nào cũng cần có một ít cá để làm món khác: như cá lóc hấp cuốn bánh tráng, cá trê chiên, nấu canh chua v v... cho đỡ ngán thịt trong ba ngày tết.

    Nhà tôi cũng có một cái đìa dài gần 100m chung với hai nhà hàng xóm, đìa này rất nhiều cá, tát cũng lâu mà không tiện bằng cách bán luôn cho người ta tát, rồi chia tiền cho ba nhà.

    Chúng tôi thường vô nhà ông anh rể tát cái đìa nhỏ hơn ở giữa cánh đồng và nằm giữa cái lung rau đắng xanh mát mọc dầy cả gang tay, nằm lên rất mát, rất đã.

    Cái đìa nhà tôi sâu lắm, trên bờ đìa trồng hai cây mít, mấy bụi tre mỡ, còn một bờ bên kia thì chỉ trồng ổi và mía. Nó cũng cách xa nhà đến năm bảy chục thước nên ít khi được chăm sóc, cỏ hoang cỏ ống đế sậy chen nhau dày bịt. Ngoài ra còn bèo lục bình, rau muống, bông súng mọc đầy nên coi càng hườm hờ, hoang vu, nhất là lâu lâu lại thấy một con rắn cỡ cườm tay trườn từ bờ này qua bờ kia đuổi nhái.

    Mỗi năm có nhiều người vô dạm hỏi mua đìa, họ nằm dài theo bờ lấy tay rờ phía dưới mép nước coi bờ có thiệt láng thì mới nhiều cá, chớ nhiều khi cá ăn móng đầy mặt nước như thế mà lại bị thất. Có người còn ngủ đêm tại bờ đìa để canh coi cá lóc táp mồi nhiều không, mà con cá lớn táp mồi nghe nhẹ lắm, "cụp" một cái thôi chứ nhiều anh lóc chỉ lớn bằng cổ tay mà táp nghe oàm oạp thấy ghê.

    Ngày tôi còn nhỏ thì đìa này tát ba sòng gầu dai, mà mỗi sòng hai gầu bốn người tát. Coi họ giựt gầu nhịp nhàng thật tài tình, vì nếu không thì gầu sẽ đụng nhau ngay. Sau này có máy đuôi tôm thì họ chế ra máy bơm, quay ngược chưn vịt lại mà bơm trong ống bọng, khi nước tát gần cạn mới chuyển qua xài tu-huýt.

    Nhà anh rể tôi ở bên trong sông Đòn Giông, ảnh có một cái đìa lớn nằm ở giữa lung, mà cái lung này chạy dài cả mấy cây số nên tới mùa nước rút, bao nhiêu cá dồn hết xuống đìa. Đến hồi tháng ba tháng tư ruộng đồng khô khốc, nước trong đìa cạn khô ảnh thường dùng leng tròn mà nạo vét cho đìa thêm sâu, cắm chà rồi thả rau muống đồng hay lục bình, nên năm nào cũng nhiều cá, nhứt là cá lóc và sặt rằn.

    Chúng tôi sửa soạn đồ lề máy bơm từ sớm mà cũng phải hơn 10g sáng mới khiêng hết ra đến đìa.

    Tuy mùa Xuân có sương mù và mát mẻ, nhưng khi dùng phảng chặt cho từng mảng cỏ đứt rời để lôi lên khỏi bờ đìa rất mệt, nên ai cũng đổ mồ hôi hột. Cá rô, cá sặt chui vào rễ cỏ, rễ lục bình bị lôi theo nên rớt ra nhảy lạch bạch trên mặt đất.

    Chừng 4g chiều thì đìa đã dọn sạch cỏ và máy bơm đã đặt xong xuôi, nhưng chúng tôi không tát ngay được, vì nếu làm như thế thì đìa sẽ cạn lúc nửa đêm làm sao bắt cá.

    Chị tôi mang cơm chiều ra và còn thêm một thúng đồ đặc biệt gồm rượu đế; nước mắm tỏi ớt, cải bẹ xanh, xà lách, dưa leo, rau thơm hái trong vườn, có khi là đọt xoài non, lá điều, cây cù nèo v v.. để nhậu với cá trong đêm...

    Chúng tôi đã mang ra mấy gốc tre già để làm củi, bẻ thêm cây điên điển quanh đó và rơm rạ sẵn sàng để đốt một đống lửa đêm cho ấm và để nướng cá.

    Màn đêm vừa buông xuống là hơi sương đã bốc lên mờ mờ trên cánh đồng, chúng tôi đốt lửa trại gần chỗ đặt máy ở một đầu đìa, đầu đìa kia có giăng một cái vó lớn trên bờ.

    Khi máy bơm bắt đầu nổ thì phía đầu đìa đằng kia, bắt đầu nghe đùi đụi, đó là mấy con cá lóc tìm đường thoát đi, tính dựa theo đêm tối mà trốn, ai dè rớt hết vô cái vó đã giăng sẵn chờ đón. Nó cứ nhảy chừng hai con một lần, nhưng mình không nên xách đèn tới soi, hay chạy tới chạy lui làm ồn ào, chúng sẽ sợ mà không nhảy nữa.

    Những con cá nhảy lúc này còn khoẻ mạnh nên sẽ sống dai hơn loại cá bắt khi đã tát cạn vùi trong bùn.

    Đợi chúng ngưng nhảy chúng tôi mới đem đèn lại bắt bỏ vô giỏ mà rộng trong nước. Loại này chỉ lớn cỡ cổ chân mà thôi, còn mấy con lóc cối rất lì lợm thường vùi thật sâu dưới bùn làm cho chủ đìa đôi khi không bắt được, mà lại lọt vô tay thằng nhỏ đi hôi tuốt phía đằng sau, vì lúc đó nó ngộp thở quá phải trồi đầu lên.

    Chúng tôi lựa mấy con cá lóc mập mạp đập đầu, lấy cây trúc cắm vô họng nó rồi vùi trong tro than, chớ nếu nướng trên lửa sẽ không ngon vì tuy cháy đen phía ngoài mà bên trong có khi chưa chín.

    Một lát sau, cá được bày ra trên mấy tấm lá chuối, dùng đũa vẽ thịt ra, cuốn với sau sống mà chấm với nước mắm chanh tỏi ớt. Từng ly rượu đế được rót ra làm cho đêm trường trở nên ấm áp.

    Chừng chín mười giờ tối là ai cũng no say, chị tôi còn tiếp tế cà phê, nước trà, thuốc lá thuốc lào để người nào còn thức canh máy đỡ buồn ngủ.

    Thực ra máy chạy đều đều, nếu nó có trục trặc gì mà tắt thì cũng biết ngay thôi, cần gì phải canh máy, nhưng chúng tôi tát đìa vì muốn thưởng thức cái cảnh như hồi nhỏ đi cắm trại, nên ngồi quanh đống lửa hát hò, nói chuyện râm ran phải quá 12g đêm mới chui vô đệm.

    Những ngôi sao nhấp nháy mờ mờ trong màn sương đưa chúng tôi vào giấc ngủ.

    Trời chưa sáng mà máy đã tự động tắt vì đìa không còn nước, từng chú cá rô chạy rẹt rẹt trên bùn non. Ngay chỗ sòng thì cá thác lác, cá sặt, cá chốt quến lại trước cái rổ xảo. Nếu không có cái rổ này chặn lại thì mấy loại cá trắng sẽ bị chưn vịt xoáy chết và thổi lên theo giòng nước mất rồi.

    Cá trê ngơ chùm râu lên mà thở. Riêng cá lóc thì bây giờ đã vùi rất sâu trong bùn. Có năm trong một lần tát đìa cũng có mấy con tôm càng đi lạc từ sông vào trú ngụ ở đây, chúng giơ râu càng lên bơi lội giữa đám cua ốc tép đang xao xác giữa lòng đìa.

    Chủ đìa chưa bắt cá mà con nít đi hôi ngồi dọc bờ đìa đã có đứa thò chân xuống chọt chẹt con cá núp dưới bùn, nhô cái mũi lên mà thở, chủ nhà vội la: "Ê ! Ê, chưa có được xuống nghe chưa! Đứa nào thò cẳng xuống tao bẻ lọi giò"

    Chúng tôi dàn hàng ngang , ngồi hẳn xuống bùn mà bắt cá, giỏ đẩy ra phía trước. Dù bắt kỹ thế nào cá cũng còn sót tuốt dưới mấy lốt chân, hay chuồi trong bùn mà lọt ra phía sau, nên tụi nhỏ đi hôi đứa nào cũng được lưng giỏ.

    Sau khi bắt cá rồi lại đi xâm lươn ở bên bờ. Cái xâm có hai chĩa nên khi dính con lươn hay rắn thì nó khựng lại và xoắn cái xâm rất mạnh nên mình mới biết. Lươn với rắn xâm được thường để nấu cháo ăn ngay bữa trưa đó.

    Chúng tôi rửa cá cho sạch bùn, rồi chia cá đem về nhốt trong lu khạp, hoặc rộng trong giỏ ngâm nơi cầu ao để ăn dần cho tới qua Tết.



    Hơn 20 năm qua rồi, mỗi năm Tết đến ở đây buồn quá, muốn đi tát đìa mà quê nhà xa vời vợi, biết làm sao được chỉ viết ít giòng mà nhớ đến những mùa Tết xa xưa.

    Nguyễn Viết Tân
     
  2. sonhuynh

    sonhuynh Thành viên mới

    cũng giống mình quá.Minh cũng rất thích đi tát đìa
     
  3. ly_quyen

    ly_quyen Chủ nhiệm nhóm 4so9 USA

    Chào bác Tân,
    Bác viết hay quá ,đọc nhớ tuổi thơ kinh khủng. Đọc thì vui nhưng vẫn phảng phất...nỗi buồn vô cớ !Cảm ơn.
    Quyến.
     
  4. mltr6

    mltr6 Thành viên mới

    Bác Tân viết mộc mạc mà sống động quá! Nhớ lại y chang mấy chục năm trước, mấy cái đìa dưới quê nhất định không ai được sờ vào, để dành đợi thằng bé đúng 23 tết là có mặt hì hục với mớ gầu dai (vai ?) và lọ mọ cả ngày mê mẩn dưới bùn.

    Tự nhiên nhớ bài hát gì "ngày ấy đâu rồi? ngày ấy đâu rồi, cho tôi tìm lại, 1 ngày ấu thơ ...".

    Cảm ơn bác Tân nhiều nhiều.
     
  5. quoccong

    quoccong Thành viên mới

    Chào cả nhà,
    Cám ơn bài viết của bác , xin bác Tân cho phép em post một số ảnh tát đìa quê em nhé ! Vui và vui lắm
    Tát đìa
    tatdia
    tatdia1

    Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ
    tatdia2

    Cá đìa
    ca cadong

    Cá sặc rằn
    sacrang casac

    Cá rô
    caro

    Cá trê
    catre

    Cá chu xiền
    cachienxu
    Quê em hiện đại
    nhaque
    Về lại TP tắm rửa thật kỹ lưỡng, 3 ngày sau vẫn còn nghe thấy hương vị đồng quê còn ngay ngáy (mùi sình non).
    Trân trọng,
    quoccong
     
    Last edited by a moderator: 22/9/10
  6. CƯỜNG1975

    CƯỜNG1975 Thành viên mới

    Xin chào mọi người!
    Bài viết và hình ảnh của các tác giả rất hấp dẫn và đem đến nhiều cảm xúc đặc biệt! Chợt nhớ về chuyến tát đìa mà Cường được tham gia cách đây gần 1 năm tại Bình Phước, sau khi bắt được rất nhiều cá ( nhất là lóc và trê đồng) thì chú Ba còn dùng rổ xúc được gần 1kg tép "rong", sau khi làm sạch tép được tái chanh trộn hành tím và ăn cùng đọt điều, lá xoài, lá cóc rừng non...rất lạ miệng khiến hôm ấy quên cả lối về.
    Ai đã từng tham gia tát đìa chắc mới cảm nhận được sự háo hức khi máy bơm (chạy bằng dầu Diesel) chạy ầm ầm mà tiếng nói cười còn rộn ràng hơn tiếng máy nổ. Đến lúc nước còn xâm xấp thì tất cả cùng xuống bắt cá. Có những chú lóc nằm ngay dưới chân mà "im re", rất khôn! Cá nhảy táo tác, người thì sình đen thui mà ai cũng rất vui.
    Cảm ơn bài viết của chú Tân và những hình ảnh rất đẹp của anh quoccong.
    Trân trọng.
    Huy Cường.
     
  7. renny

    renny Thành viên mới

    Đọc mấy dòng này, đúng như lời Bác gì ở trên nói “phảng phất nổi buồn vô cớ”
    Nhà em hồi trước tát đìa toàn bằng thau, xô, thùng gánh nước, mũ cối (mũ nồi Mĩ hồi xưa), …, còn đi học về thì ale, một thằng một cái bảng (bảng học trò), quần áo vo lại một cục vứt trên bờ, cứ thế nhảy xuống ao, mương hì hục tát.
    Đợt rồi, về làng (quê) chạp lăng, ngồi nhìn qua thấy cái hói cá lát móng như điên, ngứa tay, nhớ bài lai, rủ mấy thằng nhóc trong làng ra đắp đê tát chơi cho vui. Gặp thằng nhóc nó bảo “ Chú tát làm gì cho mệt, để đó con”, nó vù về nhà, tí sau vác đến cái bình điện kèm thêm 2 cái que, he he làm mất hứng.

    Ah, cho em hỏi con cá có 2 cái chấm là cá gì thế, ở tỉnh em ko thấy (em ở Huế).
     
  8. mltr6

    mltr6 Thành viên mới

    Cá đó là cá sặc bác ui, nó cũng có 2 cái râu dài như con cá sặc rằn ở trên đó bác. Chắc con này trong Nam mới có. Hồi hỏ chuyên môn câu con sặc này bằng trứng kiến, móc vô cái lưỡi câu nhỏ xíu như hột đậu xanh, phê lòi.
     
  9. vui đàn

    vui đàn Thành viên mới


    Chào bác
    Đó là con cá sặc bướm, sinh sống ở mương đìa kênh nước ngọt, trong miền Nam rất nhiều đó bác.
    Vui Đàn.
     
  10. diemtan

    diemtan Thành viên tích cực

    renny là dân Huế có khác.
    Tui đố mấy eng ở ngoài Bắc, trong Nam biết cái hói là cái chi?
    Ngoài rào nghiã là gì?
    Tui là dân Kiên Giang, hồi mới ra Huế, có nhiều tiếng địa phương nghe lạ hoắc, ở lâu mới hiểu.
    Ở Phá Tam Giang có con cá ngạnh ăn ngon lắm, nó hơi giống con cá chạch, có gai mà có cả râu. Nước trong phá là nước ngọt mà thỉnh thoảng người ta bắt được cả đàn cá đối loại lớn hơn cổ tay, không biết là cá đối gì, vì mình thường thấy cá đối bằng ngón tay mà thôi. Nó không giống cá trắm cỏ, cá rói (chày) mà giống y hịch con ...cá đối!
     
  11. diemtan

    diemtan Thành viên tích cực

    Ha ha
    Đã lâu lắm tui mới nghe giọng Huế.
    Đố các bạn trong Nam, ngoài Bắc biết anh renny noái cái chi: Hói, đi chạp lăng...
    Tiếng VN mình có nhiều "từ địa phương" khó lòng mà biết cho hết.
     
  12. xuan_vinh

    xuan_vinh Thành viên tích cực

    Công nhận đọc xong bài viết của bác Tân mà dường như mọi người con xa quê, đang sống ở hải ngoại hay công tác tại thành phố đều nhớ về quê hương của mình tha thiết.
    Chúc bác Tân có thêm nhiều sức khỏe và trí óc để viết thêm nhiều bài hay nhé!
     
  13. trangdh

    trangdh Thành viên mới

    Bài này hay quá. Mình nhở lại tuổi thơ của mình cũng y chang như thế. Nhưng bây giờ ruộng đồng thì toàn phun thuốc sâu, thuôc cỏ, con người thì toàn chích điện.... Nhớ cảnh đó lắm. Bây giờ mình đã có thêm 2 " cún nhỏ" nhưng các cháu trắc là sẽ không bao giờ được thấy cảnh đó ngoài đời nữa.
    Buồn ghê gớm!!!!
    Huy Tráng. Hải Dương
     
  14. be_dollars

    be_dollars Thành viên mới

    hix, em cũng thích đi tát đìa lắm.ai đi tát cho em đi với....thấy những hình ảnh đó mà thèm quá.tát đìa tuy mệt nhưng mà vui không gi bằng.
     
  15. Admin

    Admin Con sen

    Chào bác diemtan,
    Cá đó là cá đối cồi (ngoài bắc gọi là đối mục), con to cũng cả kí đó bác ơi. Cá đối nhỏ được gọi là đối nhọn (vì đầu nó nhọn hơn đối mục)
    Thân
     
  16. lienht1

    lienht1 Thành viên mới

    Sao vậy? Năm nay tranh thủ dzìa quê tát đìa đi!
    Tôi khoái nhất là cá "xu chiền" .
     
  17. diemtan

    diemtan Thành viên tích cực

    Về Thăm Kinh 5- Tỉnh Kiên Giang
     
    Last edited by a moderator: 23/6/11
  18. thuyhv

    thuyhv PCN CLB câu cá quận 7

    Đọc bài Bác Tân, nhìn hình Bác Công mà hình ảnh vùng sông nước Miền Tây, hình ảnh lúc nhỏ đã từng thấy và rất thích hiện về. Em cũng là 1người Miền Tây dù chưa 1 lần được tát đìa nhưng đã có xem như những đứa con nít trong bài của Bác :) Em hiểu tâm trạng và thích dòng này của Bác Tân " Hơn 20 năm qua rồi, mỗi năm Tết đến ở đây buồn quá, muốn đi tát đìa mà quê nhà xa vời vợi, biết làm sao được chỉ viết ít giòng mà nhớ đến những mùa Tết xa xưa."
     
  19. cuongmba5c

    cuongmba5c Thành viên mới

    Ngoài Bắc bọn em cũng có tát đầm, hay ao cũng giống như tát đìa trong đó. Nhưng giờ người dân làm ao thả cá gần hết rồi, cũng ít khi có được đầm tự nhiên nào. Đọc bài của bác Tân thấy phê quá, trước em cũng hay đi hôi như tụi nhỏ trong đó, vì mình bé nên bị các anh lớn tranh hết, chả mấy khi bắt được nhiều cá nhưng vấn thích theo các anh đi hôi. Mỗi lần về toàn bị mẹ cho mấy con lươn vào mông thôi hì hì.
    Ngoài Bắc này giờ cũng có loại cá mà trong đó các bác gọi là Sắc Bướm chúng sinh sôi rất nhanh, ngoài này gọi chúng là Vạn Long Đất, em cũng không hiểu sao gọi vậy, chắc nó giống con cá cảnh có tên vạn long.
    À thì ra loại đó có thể câu được bằng trứng kiến hả các bác ơi. Ngoài này nhiều lắm mà em chẳng biết câu như thế nào, hôm nào thử thẻo lưỡi 4 xem có câu được không vì em thấy miệng nó bé thế thì làm sao mà câu được.
    Một lần nữa cảm ơn Bác Tân đã có bài hay quá.
     
  20. diemtan

    diemtan Thành viên tích cực

    Tôi có viết 1 bài mới, về vùng Búng-Lái Thiêu đi câu cá trê, nhưng khi post lên những tấm hình bị biến mất.
    Xin Admin cho tôi địa chỉ email, để tôi gửi bài, sau đó nhờ các bạn post lên
    Tân.
    diemtan@hotmail.com
     
    Last edited by a moderator: 10/12/11

Chia sẻ trang này