Ghi Nhanh: Ngàn Dặm Đường Đất Việt Thân Yêu (hết) | Câu lạc bộ câu cá 4so9

Ghi Nhanh: Ngàn Dặm Đường Đất Việt Thân Yêu (hết)

Thảo luận trong 'Ghi nhanh' bắt đầu bởi Nhan.VInhLong, 13/1/16.

  1. Nhan.VInhLong

    Nhan.VInhLong Thành viên mới

    Ghi nhanh: Ngàn dặm đường đất Việt thân yêu
    (Phần X: HÀ NỘI - VỀ BÊN CÁC BẠN SFC VÀ VỀ TÌM KÝ ỨC)

    Soạn giả: Việt Hòa
    Chỉnh sửa do lỗi chuyển forum: NhanVinhLong​

    Thưa các bạn đọc, các anh, các chị SFC kính mến !

    Vậy là gần trọn 1 nămsau chuyến đi, bài viết này mới có dịp ra mắt. Tôi thấm hiểu rằng, nhiều anh em không vui bởi thiếu tính thời sự. Nhưng mà … hãy thông cảm cho tôi bởi có nhiều lý do khiến những bài viết không thể liên tục. Nhưng mà … hãy thông cảm cho tâm trạng bản thân như mới hôm qua. Mới hôm qua trong sương lành lạnh tiết xuân của Hà Nội, tôi được ngồi nâng ly cùng các anh SFC tại phố Phùng Hưng …

    Với bài viết cuối cùng của cái phóng sự dài lê thê: NGÀN DẶM ĐƯỜNG ĐẤT VIỆT THÂN YÊU này, xin phép bạn đọc cho tôi được viết những dòng về anh em Hà Nội, về Hà Nội; Và tham lam hơn: tôi còn muốn dâng tặng bài viết này cho những bạn đọc từng tha hương, xa quê hương, từng khắc khoải với TÌNH - HIẾU - NGHĨA. Rồi, trong đó, tôi xin cả những dòng hồi ức cho chính mình ! Cảm ơn trang web này, cảm ơn Nguyễn Anh bởi nếu không có bạn thì cuộc đời cầm bút của tôi chỉ biết gửi những tâm trạng như thế xen vào các tác phẩm mà không thể thoải mái được như những dòng này - Việt Hòa

    [​IMG]

    Thực ra thì bản thân tôi đã biết đến anh em trong nhóm câu ở Hà Nội từ trước đó cả năm. Cái đận anh Tuấn Việt (Việt Tẩu) vào Nam giao lưu cùng nhóm Nguyễn Anh và qua e-mail, tôi đã làm quen với anh Bùi Hữu Cư - Giám đốc công ty máy tính Hạ Long. Chuyến đi Xuân 2003, tôi về đến Hà Nội thì thật tiếc, anh Cư và các anh Hà Nội đã tổ chức tour câu trên đập thủy điện Sông Đà. Lỡ hẹn khiến tôi tiếc hùi hụi. Năm nay tôi quyết tâm hơn sẽ dành 2 ngày thăm thú Hà Nội và hy vọng sẽ đi câu 1 chuyến cùng các anh. Thật vui khi qua điện thoại, anh Bùi Hữu Cư - lúc bấy giờ là Chủ Tịch SFC cho biết nhân dịp SFC giao ban, có thể tôi sẽ gặp gần đầy đủ anh em SFC tại nhà anh Thịnh Bống …

    Tôi nao nức chờ …

    [​IMG]
    Quê tôi không xa cái thị xã Hà Đông bao nhiêu nhưng dẫu sẵn xe ô tô, tôi cũng cương quyết chưa về quê một khi chưa gặp và tiếp xúc với các bạn câu Hà Nội. Bởi một là khi đã về quê, dứt khoát phải chào người này người nọ, phải cạn chén, phải hàn huyên … dễ gì dứt bỏ ? Vả lại, còn một lý do nữa quan trọng hơn nhiều: tuổi thanh niên, tôi đã gắn bó với cái thị xã này với bao kỷ niệm dẫu là vui, dẫu là buồn cũng đều chạm đến sự tê điếng của tâm hồn ! Xa hơn nữa, tuổi thơ tôi có một dạo từng trôi nổi trên sân ga, hè phố Thủ Đô, nay muốn tìm lại dù chỉ một nét của chính mình.

    Đứng trên lan can của khách sạn Sông Nhuệ, tôi chờ giờ hẹn mà lòng bồi hồi.
    [​IMG]
    Bồi hồi bởi cái thị xã này tôi đã gắn bó những năm đầu quân ngũ. Có lẽ không ít người còn nhớ đến một cánh đồng có khu nhà gọi là khu B của tỉnh đội Hà Tây. Nơi ấy từng có một đội trinh sát -qủa đấm thép của Bộ Chỉ Huy Quân Sự ngày ấy ! Những người lính chúng tôi hàng ngày xoay trần tập võ, tập dao và xạ kích cùng những bài tiềm nhập, tiềm xuất … để rồi chỉ cần một mệnh lệnh nhỏ là đeo băng đỏ xuất hiện và làm nhiệm vụ “KIỂM SOÁT QUÂN SỰ”.

    Mấy chục năm rồi mà tôi vẫn tưởng như mới ngày nào còn là anh lính đeo băng đỏ đứng nơi gốc lim trắng đối diện Văn phòng Tỉnh Ủy kia; toàn thân run rẩy rét tựa vào khẩu AK47 báng xếp cũng lạnh giá vô tình. Những bờ mương, hàng phi lao ngày xưa chúng tôi chạy vũ trang huỳnh huỵch, lúc tập báo động, lúc dồn bắt quân đảo ngũ ngày ấy nay đã thành nhà, thành phố xá. Ngay cả cái bãi chuyên dùng tập võ rộng lớn ngày xưa cũng không còn.Ôi ! Lòng cứ bồi hồi nhớ mà nhìn thì chả còn thấy cái gì ! Ngay cả cái bà bán nước chè chéntrước vườn hoa tỉnh ủy kia cũng khác. Ờ ! Cô mậu dịch viên Bách hóa tổng hợp ngày xưa đâu ? Những cô xã viên HTX mành trúc, HTX thêu ren, in nhuộm và cả những cô thợ dệt lụa thủ công làng Vạn Phúc kiêm tự vệ mà ngày xưa chúng tôi từng huấn luyện bây giờ ra sao ? Quá khứ ! Ừ ! Có nhắc lại mà hai bà vợ mình vô tình đọc được những dòng này thì dám “mèo ăn nhạt” cả tuần đây !

    [​IMG]
    (Chuẩn bị kháng chiến)

    Nhưng mà với tôi vào mạch bài viết này thì mặc kệ ! Trong số những cô gái hồn nhiên và ấm áp tình người kia là đồng đội tôi, bạn bè tôi - những chàng trai từ khắp mọi vùng của đồng bằng và trung du Bắc Bộ có cảm tình, làm quen và … (tôi cố tránh 2 từ tán tỉnh). Với tôi, lúc này trên lan can khách sạn Sông Nhuệ vẫn còn đọng nguyên một mặc cảm lỗi lầm. Mới ban chiều nay … mới ban chiều nay - mấy chục năm đổ dài theo bóng xế - tôi run run xin lỗi một người bạn gái bởi cái bàn tay phũ phàng của ngày xưa ! Bàn tay của chú lính binh nhì liều lĩnh và mạnh mẽ đặt lên một bờ vai tròn mềm như vầng bánh tẻ. Kìa, bờ vai tròn vầng xưa ấy hôm nay võng oằn xuống trong tiếng bi bô của bầy cháu nội ngoại đang cười. Nụ cười lấp lánh chân tình mặc cho những nếp nhăn trên trán nàng (cũng như tôi) dạt lúa túa về các phía

    Nàng cười mà mắt còn lấp lánh:

    - ”Không Việt Hòa ơi! Có gì đâu mà phải nói lời xin lỗi! em đây còn tự vấn mình không hiểu tại sao ngày ấy anh chỉ đặt tay lên vai em ? Có phải
    [​IMG]
    chăng vì em tỏ ra qúa khô khan hay vì từ dáng hình đến cung cách của em thiếu phần hấp dẫn ? Ừ ! Lòng em có nôn nao vì bàn tay anh ngày ấy ! Giá anhđặt cả hai tay … Giá mà như thế thì đời bây giờ đã khác ! Có lẽ … có lẽ đời em sẽ khổ hơn nhiều vì đi cạnh anh không người đàn bà nào sướng cả ! Những người đàn ông như anh chỉ làm khổ họ. Nhưng … nhưng mà em nói thật: Dẫu biết khổ em cũng không từ. Đàn bà lạ lắm

    - Sao em lại nói thế?

    - Tại vì là đàn bà ! Đàn bà chúng em suy nghĩ thì qúa hiểu đàn ông nhưng hành động có khi không theo lý trí. Với anh ư ? Trong số bộ đội ngày xưa ra vườn rau chúng em phần lớn mua, xin cải thiện nhưng anh thì cứ ngồi cả buổi ngắm những ngồng hoa cải vô duyên rỡn đùa cùng đám bướm vàng … Anh không thực tế bao giờ cả. Và, mùa đông rét mướt, mùa hạ nực lòng, cái ăn, cái mặc quê mình qúa thiết thân, còn anh thì … nhưng mà cái vẻ bất cần khinh khỉnh ngày ấy lại làm cho em nao núng đấy ! Chả nói giấu gì anh! Em vẫn kể cho ông nội thằng cu Từ này luôn. Kể đến độ bọn trẻ phải gắt lên: mẹ bao giờ cũng là Ngày Xưa !... Kìa ! Cho em gửi lời chào đến chị nhà trong ấy. các cháu khoẻ cả hả anh. Ừ ! Thằng bé đầu lòng của em cháu ra trường đi dạy học được gần chục năm rồi …

    Ôi ! Cuộc đời ! Tôi không biết nói làm sao nữa ! Tôi chỉ biết rằng nhiều khi nó đã từng đẹp và rất đẹp ! Kỷ niệm trong tôi đã đẹp nhưngkỷ niệm trong em còn đẹp và lung linh đến bội phần. Ngàn lần cảm ơn cuộc đời cho tôi tồn tại đến hôm nay. Những tưởng rằng cái chú lính dõng vô duyên lạc lõng trong nhịp điệu tưng bừng của đô hội xưa chỉ mình mình biết nhưng nào ngờ cũng còn đọng lại thành chút kỷ niệm qúa đỗi của chữ NGƯỜI !

    Như bao nhiêu người cất bước tha hương ! Tôi mang đi theo hành trang của mình một qúa khứ, kỷ niệm buồn vui. Kể từ sự đối xử không tế nhị của một viên chức chính quyền đến nụ cười cam phận đồng quê nơi em gái. Dẫu những tháng năm quê người có lúc tưng bừng với nem công chả phượng nhưng không sao quên nổi dư vị đậm đà của muỗng canh cua mẹ nấu qủa cà nén bằng viên đá tảng đến giòn tan của cái thời mà sự khốn khó không của riêng ai. Người Hà Nội chắc cũng không thể ngờ rằng nơi xứ khách, có bao người đắm mình về hàng cơm nguội Lý Thường Kiệt, về mùi Hoa Sữa, về những chùm hoa Sưa và cả thèm đến cồn cào được đứng cạnh cây Lộc vừng bờ Hoàn Kiếm khi đời mình nơi xứ người mua được cái máy ảnh đầu tiên. NHớ rêu phong của phố cổ… Nhớ đến Hà Nội, ít ai nhớ về 1 Phú Gia xưa với cái món ếch rút xương, cơm niêu, đào lăn bánh nếp mà thường nhớ về bát canh sấu đầu mùa chua rôn rớt ….

    [​IMG]
    (Hồ Hòan Kiếm - Hồ Gươm)

    Rồi quê mình nghèo hèn và vất vả. Từ cánh ruộng nghèo cằn trong giá lạnh đến cái trái bếp đắp bằng bùn rơm bạc phếch màu váy đụp của ngoại tôi. Quê tôi đấy! Bao nhiêu những nỗi lo vụn vặt cùn mòn cả những thông minh sáng tạo của con người !Em ơi ! Cô gái làng rau Hà Trì ơi ! Em bảo anh không thực tế ư ? Chẳng vô tình đâu ! Anh làm sao không biết đến những buổi chiều sau giờ làm việc, ngó trên những chiếc phoọc-ba-ga của phố phường lỉnh kỉnh những phụ trợ cuộc sống cuối ngày: bó rau muống cho người; mớ rau lang cho lợn ! Tất cả tả tơi phơ phất theo chiều tạt của gió chiều ! Anh làm sao mà không biết có những tự vệ ra sân tập trong bụng còn hơi rỗng và khi xếp hàng cứ len khuất mãi phía sau để che đi tà áo vá. Biết cả đấy nhưng anh như bao người biết làm sao được ngoài 2 niềm tin: Tin vào sức chịu đựng khổ ải mang tính truyền thống đến phi thường của dân mình và tin ở một ngày mai mọi sự sẽ thần diệu và tốt đẹp hơn ! Và, ngày mai chính là hôm nay đây. Dẫu cuộc sống chưa thần tiên, dẫu cuộc sống còn thua xa nơi xứ người, thua lắc lơ trời Âu, trời Mỹ nhưng bát cơm đã là cơm chứ không trên độn sắn dưới độn khoai …

    Chiếc xe ô tô đen bóng của anh Bùi Hữu Cư uốn mình qua lằn ranh cổng khách sạn. Tôi dời bỏ ký ức xưa để băng ra đón anh. Giời đất ! Có là 5 lần nhà văn thì cũng không thể tượng tượng được cái bác quần đùi mình trần, nón lá, lội nước, tay ôm khư khư cái cần Tica trong bài Quan Sơn Giang Nội mấy ai say lại đường bệ trong bộ complet cắt may đã khéo mà tác phong lại đáng nể nhường này. Chỉ một vòng cua điệu nghệ, chúng tôi đã tiệp vào dòng chảy của người và xe phố phường, qua ngã tư, xe tấp vào lề đón ViệtTẩu. Các anh bảo: hôm nay chúng tôi họp thường kỳ SFC nhân dịp mời Việt Hòa dự khán luôn …

    Đến số 7 Phùng Hưng - nhà của anh Thịnh Bống, tại đây, tôi vinh hạnh được gặp hầu hết các anh, chị trong CLB SFC. Tay bắt mặt mừng. Trời đất ! Trên diễn đàn, tôi cứ tưởng anh Nguyễn Nam Linh phải già lắm chứ ai dè ông Tổng Giám Đốc này rất trẻ với nụ cười thật hiền. Anh Trần Dũng Tiến cũng vậy; ngoài đời anh Tiến phong độ hơn trong ảnh nhiều và tôi thực sự ngạc nhiên trước những đúc kết và nhận xét hóm hỉnh nhưng xác đáng của anh về lĩnh vực câu kéo. Hà XD thì qúa hiền. Hà CTS có đôi mắt tinh nghịch sau gọng kính. Việt Tẩu có mái tóc nom hơi ương ngạnh …

    Một lúc sau, Quang Anh to lừng lững ôm cây cần câu Shimano nguyên zin Japan trờ tới. Rồi Tấn Thắng, Tô Tùy Anh, Khoa Bằng HKVN, Cung Bình Minh, Quỳnh Chi, Tuấn Diễn Viên … và một vài anh em tôi không kịp nhớ tên. Chúng tôi quây quần bên nhau trước nhà anh Thịnh Bống. Cụng ly nhé ! Khà ! Ấm cúng thế này cứ món rượu ong bầu đất cho dân dã. Vắng mỗi anh Hùng Rượu bởi người đang vi vu trong Nam. Mở đầu chuyện câu kéo; anh Thịnh bật cốp chiếc Dylan lôi ra cơ man nào là phụ tùng câu kéo mà cái nào cái ấy chau chuốt chiến đấu vô cùng. Anh bảo phần lớn anh em đều bận việc mưu sinh nên ai cũng sẵn sàng. Ới một cái trong lúc rảnh rang là tác nghiệp ngay …

    [​IMG]

    Ôi, bao nhiêu là chuyện! Gần trọn một đêm cơ mà. Chúng tôi nói về cá, về câu, về kinh nghiệm và về tất thảy những kỷ niệm vui buồn của cuộc đời cần thủ. Chính tại số 7 Phùng Hưng này, tôi đã học được bí quyết câu Lục, cách làm mồi, cách dụ cho những con Trắm Đen khủng long quen mồi theo từng khoảng thời gian xả để tạo qúan tính cho con cá đến vô tình dẫu rằng thời trai trẻ đã có lúc nó bị dập trầy bởi Lục. Tuyệt chiêu hơn, anh Thịnh Bống còn nhã ý tặng bà xã tôi 1công thức làm chả cá Mè trộn bột đảm bảo ngon không thua bên Lã Vọng.

    [​IMG]

    A ! Rõ ràng trong những chuyến câu, người cần thủ không chỉ đấu trí với con cá phía dưới mà có khi còn phải đấu trí với ông chủ hồ mé bên trên. Té ra, hôm nay tôi mới có câu trả lời sáng tỏ rằng tại sao ngoài Bắc chủ hồ không cho câu Lăng xê ! Đơn giản qúa bởi nơi giữa hồ họ đặt những tấm da trâu, da bò cho cá tụ về mặc cho thính bã của anh em mình rải ngộp ven bờ. Thêm nữa, hố câu Lục nào cá tụ về “xuân” nhiều thì có ông chủ xót lòng còn sai đệ tử tống cho tý đất đèn cơ mà. Anh Dũng Tiến cười hóm hỉnh: ”Xét cho cùng, chủ hồ họ làm thế cũng bởi tại có nhiều tay câu cơm gạo qúa. Chúng tôi gọi bọn này là …rái cá. Bạn xem: một cái hồ chỉ cần 2 con rái cá thì …”.

    Sau khi các anh giao ban SFC, chúng tôi trao đổi với nhau về quá trình thành lập CLB câu cá. Thú thực, với góc nhìn của mình, tôi thấy việc các anh hiệp thương để hình thành cơ cấu của CLB là cả qúa trình xem xét, luận bàn tích cực. Rõ ràng, sự gắn kết giữa các thành viên của hội đoàn như hội những người câu cá rất mong manh. Những cần thủ không có gì ràng buộc với nhau ngoài vấn đề cùng chung sở thích. Vậy mà tôn chỉ của SFC khá chặt chẽ, nội qui kỷ luật rõ ràng, trách nhiệm tinh thần vật chất cụ thể. Trên cơ sở quan niệm rạch ròi vậy, ai chịu được thì trở thành thành viên và chưa chịu tôn chỉ ấy thì đương nhiên chỉ ở dạng … cảm tình. Chúng tôi ngồi với nhau đến khuya; cho tới khi cả con phố Phùng Hưng vắng lặng đến nỗi nghe được cả tiếng lá lim rơi nhẹ hẫng vỉa hè.

    Thật tuyệt vời khi các anh tổ chức câu bên Đầm Trị vào ngày thứ 2 và riêng tôi được quyền ưu tiên lựa chọn kiểu câu, cần câu, máy câu, lưỡi câu và cả việc thoải mái đưa ra công thức mồi câu cho anh em chuẩn bị giùm …

    O
    o o

    Đúng như đã hẹn với tôi, anh Cung Bình Minh (từ đây trở đi xin phép gọi tắt tên anh là Minh Hàng Giấy) dẫn tôi len lỏi khắp phố phường Hà Nội vừa ngắm cảnh vừa kiếm các nhân vật thuộc hàng nghệ nhân trong lĩnh vực làm ngư cụ. Lâu nay, tôi vẫn nâng niu trên tay những bộ Lục, cái thì anh em gửi tặng, cái thì tự gửi mua với những hình dáng mèo ngồi, vòng thúng, tai qủi, lưỡi hái, hột xoài … bằng một số thép chất liệu rất ưu việt. Cũng là một người từng làm lưỡi câu, tôi vẫn thầm khen sự hảo diệu của những bộ Lục xinh xắn mà chắc khoẻ, cân đối ấy và rất khâm phục những bàn tay khéo léo làm ra chúng. Thế nhưng đến hôm nay, tôi mới có dịp tiếp xúc với một số chuyên gia làm đồ câu, được bước vào tận “công xưởng”, ngắm đôi tay thơăn thoắt mà mạnh mẽ, chính xác của họ.

    Anh Xuân Khoát là một trong những chuyên gia ấy…Tay lái lụa của Cung Bình Minh đưa tôi vào một ngõ rộng, may qúa, anh Khoát có nhà và đang loay hoay vớinhững cọng thép Liên Xô cũ dùng chế tác gọng Lục.Thật đơn giản và khiêm nhường, anh Khoát bảo: ”Mình sức cũng yếu rồi, chỉ trọng tâm làm các cỡ Lục 6-7-8 cho vừa sức và đảm bảo với khách hàng. À! Có gì đâu, cũng là do mình ham câu cá, muốn tự làm lấy lưỡi câu cho mình, làm rồi tặng anh em xài thử, nhiều người khen, khuyến khích, có chú Minh đây ghé nhắc đặt hàng hoài, mình tranh thủ làm và mỗi ngày, mỗi cải tiến…”. Nói rồi, anh kéo ngăn kéo mang ra 5 bộ lục mới tinh có kiểu dáng hơi khác lạ. Anh bảo: ”Sau 6 năm câu Lục và làm lưỡi Lục, tôi bắt đầu đưa ra dáng lưỡi như thế này. Hôm kia, tôi vừa mang lên con Mè hơn 7 ký bằng nó đấy !”. Rồi rất hào hiệp, anh gói tặng cho tôi một bộ Lục cải tiến. Với tôi, bộ Lục này còn nguyên và chưa buộc cả dây link; đúng như anh nói, lưỡi câu Lục nhiều khi còn để cho người ta thỉnh thoảng giở ra ngắm (và tôi đã như vậy).

    [​IMG]

    Ngồi với anh chừng 1 tiếng đồng hồ, tôi học được khối điều. Cứ tưởng với gần chục kiểu buộc dây và nối dây thành thạo, tôi chả cần phải học ai. Nhầm to ! Anh Khoát đã dạy thêm cho tôi chiêu buộc dây link bằng cước nhỏ (22-24) rất độc chiêu.

    Nay trở qua chuyện Phao đèn, hình như có lần tôi đã nhắc là được Minh Hàng Giấy gửi tặng cho cái phao đèn khá chuẩn mực. Hôm nay, Minh lại chiều đưa tôi đến nơi sản xuất ra loại phao đặc biệt này. Bác Phạm Quang Chi cũng có hẳn một công xưởng bề thế tại gia đình. Khi tôi đến, bác đang bận rộn với chiếc máy phay tự chế cùng ngổn ngang các mảnh ghép phao đèn. Chỉ vào Minh Hàng Giấy, bác Chi bảo: ”Tôi phải làm ngày làm đêm để có đủ sản phẩm mà giao cho ông này! Ông bạn có biết không? Anh ta chính là người tìm ra tôi cho thị trường và cũng chính là tham mưu số 1 khẳng định cái … bản quyền phao đèn Ông Chi đấy !”. Thì ra, ông Quang Chi vốn là người mê câu từ khi cuộc đời lon ton biết chạy. Thân sinh ra ông cũng là một người mê câu; mỗi lần sang Gia lâm, sang Hà Đông hay ra Hồ Tây … câu cá, ông đều theo cha mình và cái niềm đam mê câu kéo định hình từ ấy.

    Nửa thế kỷ đi câu. Vào bộ đội cứ rảnh tý nào là đi câu cải thiện. Xuất ngũ, ông xin vào làm thợ nguội tại một nhà máy và niềm đam mê câu cho đến nay khiến nhóm câu của ông khá đông và tôn chỉ như một gia đình. Những cái phao đèn tuyệt tác kia cũng từ niềm mê câu và không bằng lòng với những cái phao đèn hay chao đảo và ánh sáng mờ nhạt bực dọc đôi mắt già cứ phải căng ra nên ông quyết chí tự làm phao đèn cho mình. Vốn là chuyên gia về phay, tiện … ông tính toán chính xác từng ly, từng tý sao cho khi chiếc phao lắp pin xong vút xuống nước bao giờ cũng nằm ngang để khi căn lục cái đối trọng được tạo ra thăng bằng và tĩnh tại. Con cá chỉ cần chớm đè, ánh đèn phao đã biểu hiện rõ ràng. Phao của ông được các chủ hồ khen, bạn câu khen và nhóm của ông chuyển đánh đêm hồi nào không hay. Và, Minh Hàng Giấy (chủ hiệu DCCC ngư cụ 4 B Hàng Giấy) chính là người khuyến khích ông sản xuất đại trà và khẳng định bao tiêu toàn bộ sản phẩm ông làm ra.

    [​IMG]

    Chỉ tay vào những ngổn ngang cái xưởng nhỏ, ông bảo: ”Thường thì tôi làm không kịp giao hàng. Vâng, phải làm thủ công tất tật anh ạ. Nhưng dứt khoát không thể vì chạy theo số lượng mà giảm chất lượng… Minh nó hỗ trợ và khích lệ tôi lắm. Nội chuyện cậu ấy hứa tiêu thụ toàn bộ phao đèn tôi làm ra cũng đủ thấy nó biết nhìn vấn đề. Tôi hỏi ông Việt Hòa: bên cạnh mình, đằng sau mình có một thằng dám chịu chơi như thế, nhìn xa như thế thì còn tiếc gì công cán ?!?”. Thì với riêng tôi (VH), bộ đồ Lục đang dùng kia thì cái phao đèn dùng do chính ông làm cơ mà. Khoan nói về sự cân đối mà chỉ nói về tiện ích: cái chấm sáng của phao sáng gấp 5 lần phao thông thường mà tính chi ly ra dùng liên tục 36 tiếng đồng hồ mới hết 1 cặp pin trị giá 1,5 ngàn đồng. Các bạn ạ ! Nhiều bạn sẽ cho rằng cái phao câu thì có gì mà Việt Hòa phải “ca” dữ thế! Xin thưa ! Đó chính là câu Lục đấy và là câu kéo đấy ! Cái phao chính là ta, là con mắt, là anten, là tinh lực của người câu. Nó biết nói ngay cho ta biết phía dưới là con cá giống gì đang chạm, kích cỡ, trọng lượng…ước chừng không sai thực tế bao nhiêu. Nó nháy, nó viền, nó lắc, nó chúi và nó đè như thế nào để ta đánh theo kiểu nào là phao đó. Thử nghĩ mà xem: một khi ban ngày, những con cá phía dưới đã biết sợ sệt và e ngại một đường link to, một bộ Lục gớm ghiếc thì câu vào ban đêm, tình hình sẽ khác đi. Lúc ấy, chiếc phao đèn phải là thứ biết nói … (và… ừ) tất cả những điều tôi viết trênchẳng có ý nghĩa gì nếu bạn không câu Lục !

    Tiễn tôi ra cửa, ông Chi hẹn: ”Đây, cạc-vi-dít của tôi đây ! Nếu còn ở Hà Nội lâu lâu, pôn cho mình, chúng ta đi câu chung 1 buổi; đảm bảo ông bạn sẽ mê giàn đệ tử của tôi cho mà coi…”.Bao nhiêu hẹn hò, bao nhiêu dự kiến tiếp theo của tôi trong những ngày tiếp sau như thế nhưng đành lỡ chỉ vì một lý do hoàn cảnh. Đành gọi điện xin lỗi các anh…

    Vâng ! Hai năm trời, 2 chuyến đi với 2 dự định: Uống với các anh SFC một ly thì đã thỏa nhưng việc theo các anh đi câu 1 chuyến thì chính tôi tự lại làm lỗi hẹn. Dẫu đã gọi điện xin lỗi các anh nhưng hôm nay trên bài viết này; tôi mong được sự cảm thông từ các bạn!

    Trở lại với Cung Bình Minh, chúng tôi ghé tiếp tới vài chuyên gia câu kéo nữa, thế nhưng bài viết đã khá dài, xin đề cập đến họ vào dịp khác. Với Hà Nội, lâu lắm tôi mới trở lại. Minh bảo: ”Anh định ghé đâu cứ bảo em !”. Thế nhưng tôi lại muốn anh cứ chạy xe chầm chậm qua các con đường đừơng mà khung của nó hớn hở một màu xanh diệp tuyệt. Lạ! Mặc kệ những ồn ào của xe máy, tôi nghe ai hay chính mình đang hát nho nhỏ hay hệt bác Ngọc Tân: ”…Hoa sữa thôi rơi, em tôi một chiều tan lớp, đường Cổ Ngư xưa, chầm chậm bước ta về…”.Ngồi phía sau Minh, bắt đầu lục dần trí nhớ: một hàng Sao thẳng băng bên Lò Đúc đến cây Đề phố Cửa Đông và cả cây Bàng phố Hàng Mành có còn không ? Còn không ? Tôi dặn Minh cứ đi đi, xin đừng hỏi rằng tôi muốn đi đâu vì rằng tôi đang đi tìm lại chính mình đây, tìm lại cái tuổi thơ những ngày tháng dẫu ngắn ngủi nhưng cậu bé con ngày ấy đã lạc vào Hà Nội đầy vất vả truân chuyên (quê tôi các Hà Nội chừng 20 cây số) Vâng ! Kỷ niệm của tôi với Hà Nội không hẳn là vui nhưng chẳng bao giờ buồn (có chăng bắt nó buồn thì nó sẽ buồn thôi) …

    [​IMG]
    (Chùa Kim Liên, Hà Nội)

    Như đã nói, tôi ít vào những đền đài lăng tẩm từ khi còn bé ấy. Khi còn là cậu bé trẻ con, với khuôn mặt khó gần và vỏ ngoài thiếu thân thiện, tôi bị e ngại không an toàn cho du khách và mọi người nơi đô hội. Nhưng, tôi gần với những hè phố và những hàng cây hơn. Tôi đó, cậu bé hè lạc thảo về Thủ đô kiếm tiền đỡ mẹ những lúc thong dong vẫn vừa đi vừa hếch mặt lên những vòm cây xanh rì, tùm um của Hà Nội. Những tàn cây che nắng, che mưa và cho tuổi thơ tôi cùng chúng bạn bao nhiêu kỷ niệm. Hà Nội lúc này đã qua mùa Hoa Sữa với Cốm Xanh. Thế nhưng nhớ về Hà Nội tôi chả bao giờ vấn vương Hoa Sữa, Hoa Sưa. Nỗi nhớ ập về trong tâm tưởng lại là hàng Cơm Nguội trên đường Lý Thường Kiệt kia cùng những cây Sấu như cổ tích trên phố Trần Hưng Đạo, Phan Đình Phùng, Trần Phú cơ. Đây rồi, Những cây Cơm Nguội lá đang vào thì xanh mượt. Ôi ! Những thằng Tín, thằng Khương, Thằng Hạnh … ngày xưa của tôi đâu rồi sao không chuẩn bị những dàn ống Phốc, Xì Đồng để chúng mình chia bè bắn nhau bùm bùm phông phốc đạn bằng qủa Nhội và những trò xô vê, bằm khoan náo nức mỗi đêm sắp vào hè?

    Với tôi nữa: Sấu Hà Nội ! Tôi ngẩng lên vòm xanh: Sấu lúc này những tùm lá đang biếc màu xanh đậm. Ừ ! Nếu tôi không nhầm thì chỉ khoảng hơn tháng nữa lá kia sẽ ngả màu vàng và lả tả rụng, chồi non nảy ra và hình như cùng thời khắc, sấu sẽ nở hoa. Những hoa trắng li ti ẩn hiện sau từng tùm lá để rồi những qủa xanh đậm như màu lá cũng giấu mình khiêm tốn mãi khi chị Gió vạch tìm mới lấp ló ra ngoài. Tôi qúi cả cái sự không kiêu bạc này của Sấu. Tuổi thơ tôi vẫn chứng kiến những đợt trẩy Sấu, gồi Sấu của người lớn. Khi một cành trĩu trịt thảy xuống, đám trẻ con lại nháo nhác tìm hôi, nhặt được qủa rồi, mau mắn lau vào vạt áo, ghè răng cắn vỡ và cái rốt chua, rốt ngọt ập tràn khiến cho khuôn mặt tôi, khuôn mặt bạn hơi nhăn nhó rất hồn nhiên. Rồi, cũng là Sấu đấy: mỗi khi những thảm lá Sấu vàng tuôn xuống như vàng lá sắp lớp nơi vỉa hè, đứa bạn gái nhà nghèo còn hơn cả nhà mình lom khom quét lá, sẵn máu xạ điêu, tôi và chúng bạn dồn sức chỉ trong vòng mươi phút con bé đã có một sảo đầy lá Sấu về giúp mẹ nấu cơm. Có một lần, con bé kể cho tôi nghe gia cảnh nhà nó: cái ngày vừa từ quê lên thành phố, mẹ nó mỗi lần đi làm mứơn bảo mua qùa cho nó rồi đưa ra vài qủa Sấu. Con bé hãnh diện bởi mình cũng có qùa mẹ mua như ai. Cho đến khi nó bắt gặp chúng tôi trèo Sấu, hứng lên dùng qủa Sấu ném nhau vung vãi thì nó cay đắng khóc hiểu ra rằng mẹ nó chưa khi nào kiếm đủ tiền để có thể mua quà cho nó…

    [​IMG]

    Hà Nội với tôi nhớ nhung là thế đấy ! Hôm nay, tôi nhờ Minh đi vào những con đường, dãy phố không để tìm ai mà tôi thèm nghe lại tiếng rao của chính mình trên phố phường gần 50 năm trước mà tuổi thơ đã đắm vào. Những bánh mì nóng giòn đê ...ê ... ê; khúc đê ...ê ... ê, trôi đê ...ê ... ê ! Bao đê ...ê ... ê ! Tôi đó ! Bạn tôi - một ông già bán bi ron-ron, bi giòn-giòn, bi ngọt-ngọt; một bác kẹo kéo tiếng rao toàn bằng thơ lục bát, một chuyên gia tẩm quất điêu luyện hè phố Cửa Nam nếu bây giờ còn sống chắc phải hơn trăm tuổi ... Bạn tôi - một anh chàng láu cá vẫn đu mình trên xe điện hàng ngày rao bán cáitức bực buồn cười; rồi cả những thằng bạn vô tư không phân biệt giàu nghèo mà chỉ phân biệt quân ta, quân nó trong trò bằm khoan và xô vê ngày ấy mà tôi dám chắc cuộc chiến tranh vừa qua đã mang họ đi hơn phân nửa. Ôi ! Tôi đi tìm tiếng rao của tôi ! Tiếc rằng, một nửa ngày ít ỏi tôi không tìm lại được tiếng rao của mình. Thay vào đó là những tiếng rao khác lạ như: tăng phô, quạt máy hỏng bán không ... cùng chua loét một giọng qua cái băng cát-xét chào bán keo dính chuột.Đọc đến đây, chắc các bạn sẽ bật cười khi không hôm nay Việt Hòa dài dòng - mà dài dòng sao không là Chả Cá Lã Vọng, Phở Tình, Phở Lý Quốc Sư, Trấn Quốc với Chùa một cột … mà lại chỉ Nhội với Sấu dông dài. Đành vậy.

    Như đã có lời ở đầu bài, xin các bạn cho tôi được nói về mình, nói thay cho những nỗi nhớ tha hương.
    [​IMG]

    Hãy thông cảm cho những kẻ nói về ”ngày xưa”. Ngày xưa bao giờ cũng cơ cực và cũ kỹ dẫu rằng hôm nay tôi đã giàu có. Giàu có theo góc tinh thần thôi bởi tôi vẫn còn giữ cái lưng vốn kỷ niệm xưa và mang về thêm được bao nhiêu tình nghĩa của mọi người. Cả một đời làm đủ thứ việc chả việc nào ra hồn. Thôi thì cầm bút. Tôi làm bồi ! Bồi bút ! Xu nịnh dân tộc tôi, bày tỏ giúp những tình đời và lòng người, gọt giũa những gồ ghề nham nhở của đời mà phổ lên trang giấy với hy vọng những cảm nhận tương đồng. Tôi quên đi cái chưa được, cái sân si ở mỗi người. Tôi không quan tâm đến nó, bởi tôi cũng có cái Tham-Sân-Si ấy ! Dẫu cuộc đời ai cũng mong muốn lắm vươn lên cái tầm cao thượng thế nhưng nhiều khi nghiệt ngã của bát cơm, manh áo đời thường kéo xuống; lại tự an ủi rằng: đến ngọc kia còn có vết nữa là.
    [​IMG]
    Cuối cùng của chuyến đi, tôi trở về quê. Trở về giống như hơn hai chục năm
    trước đã trở về. Quê tôi, cái đồng Chiêm trũng cá tôm ê hề hàng năm đã có một dạo người ta ăn cá trừ cơm. Những đứa trẻ con như tôi lúc chưa tha hương, mỗi buổi chăn trâu về làm gì không có xâu cá bùng bêng nghéo cạnh sừng trâu ? Để rồi, lại bao nhiêu năm tháng phiêu diêu, tôi lại nhớ về những kỷ niệm tát mương, đốt đồng, bẫy chim, vuốt nhậy … Để rồi đã già cả đời người nhưng mỗi khi nghĩ đến cái phút sững sờ nhìn búp chân trắng ngần của bạn gái giậm bước xuống bùn, hồn nhiên đưa tay cho ta kéo băng qua thùng đấu mà vẫn thấy ngần ngại, ngượng ngùng đan xen hồi hộp và … khó tả !

    Đã hơn một lần tôi tự hỏi mình có điên không khi bảo tài xế xe ôm dừng trước cái lằn đất phân ranh giữa làng tôi và làng Long Ngạn sau những lưu lạc trở về. Tôi đã xuống xe, ôm cứng cái ba lô, khoát tay ra hiệu giải phóng gã xe ôm rồi ngồi xuống vệ đường. Một sải tay = 2 bước chân nữa là tôi đã bước về làng mình - cái làng rau cháo của tôi. Chính nơi này đây, tôi đã xiết tay từ biệt mọi người để lên đường. Chính nơi này đây tôi đã cùng những người bạn thôn nữ gánh lúa về làng hẹn nhau nghỉ đỡ và dẫu lem lấm khắp người, dẫu cái nặng muốn nhuột hai vai nhưng chưa bao giờ chúng tôi không ríu rít chòng ghẹo, kháy khó và cả chăm sóc cho nhau…

    Đã nhiều lúc, khi tâm thức tôi trôi về kỷ niệm, tôi cứ nghĩ mãi về những phụ nữ đã đi vào, đi qua cuộc đời mình và tự hỏi tại sao mình lại không được chính chuyên như bao người con trai khác? Tại sao ?!?

    Vậy mà…

    Rõ ràng, thằng tôi đã thành kẻ cố ý đa tình (đáng lên án qúa), yếu hèn, đơ đuối nhưng giá có ai hỏi thật lòng: cho trở lại cuộc đời liệu tôi có khác đi không thì tôi cũng thực lòng trả lời rằng: ”Sẽ vẫn yêu như đã yêu ! Yêu tất thảy những gì gọi là phái đẹp và có khốn khổ cho tôi không; tuy là thanh niên nhưng từng đắm đuối với cả những nụ cười có thể sắp tàn trên gương trăng đã đứng xế ”.

    [​IMG]

    Vậy mà…

    Thế là một lê thê phóng sự của tôi hôm nay đã kết thúc. Cảm ơn các bạn đã đọc và cảm ơn các bạn đã thông cảm cho những khiếm khuyết của những dòng dài. Thông cảm cho tôi nhé. Thông cảm cả cho những chút lạ lẫm đến lập dị của một thằng tôi - một con người đã có một gia đình căn bản, đã thành ông nội, ông ngoại rồi mà sao đôi khi ngồi bên trang giấy và cây bút trải lòng ra hoặc sau vài giờ độc ẩm, tôi lại như thấy mình lắm lúc lạc vào hun hút của cô đơn. Cái cô đơn mà một nhà thơ nào đó đã viết giùm rất đúng:

    Một cộng một thành hai,
    Anh cộng cô đơn thành biển
    Nắng tắt mà em không đến
    Anh đành rót biển vào chai …


    Đương nhiên, tôi viết là muốn mọi người đọc và chia sẻ; nhưng, tôi cũng mong rằng bài này có người đừng đọc ! Đó là Hai Bà Vợ của tôi !

    Việt Hòa
    Sài Gòn, cuối năm Thân
     
    boysaigonhot thích bài này.

Chia sẻ trang này