Ghi nhanh: Ngàn dặm đường Đất Việt thân yêu (IX: Đi chợ biên giới) | Câu lạc bộ câu cá 4so9

Ghi nhanh: Ngàn dặm đường Đất Việt thân yêu (IX: Đi chợ biên giới)

Thảo luận trong 'Ghi nhanh' bắt đầu bởi root, 14/5/10.

  1. root

    root Administrator

    <html><head><meta name="GENERATOR" content="Microsoft FrontPage 6.0"><meta name="ProgId" content="FrontPage.Editor.Document"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=UTF-8"><title>New Page 1</title></head><body><p align="center"><b><font face="Verdana" size="5" color="#008000">Ghi nhanh: Ngàn dặm đường đất Việt thân yêu<br></font><font face="Verdana" size="4" color="#008000">(Phần IX: Đi chợ biên giới)</font></b></p><p align="right"><font face="Verdana"><a href="mailto:viethoa_nhabe@yahoo.com">Việt Hòa</a></font></p><p align="justify"><b><font face="Verdana" color="#0000FF">(<a href="http://www.4so9.com/cauca/ArticleView.php?article_id=223">Tiếp theo phần VIII</a>)</font></b></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">S</font></b>au khi tìm mua đủ thứ sản vật của rừng, chúng tôi lại phăm phăm <i><b>dọc theo Sông Đà trở xuôi </b></i>rồi ghé về thị trấn Xuân Mai <i><b>thủ phủ của thịt thú rừng</b></i>. Lại lạ nữa: dẫu đây là nơi tiếp giáp rừng núi với đồng bằng, rừng thì xơ xác chẳng còn nhưng thịt thú rừng thì yêu cầu bao nhiêu cũng có ! Trong khi đó, ở giữa thị xã Lai Châu thịt rừng cũng chả dễ gì kiếm được. Thế mới biết cái công xóc xi om <i><b>từ bẫy bắt đến vận chuyển tích trữ và chế biến </b></i>các món ăn đặc sản thú rừng qui mô và khoa học như thế nào. Rất có thể, những ghi chép về nạn tiêu diệt thú rừng tôi sẽ đề cập bằng một phóng sự khác bởi nó qúa bi hài và thậm chí thương tâm …</font></p><p align="center"><img border="0" src="files/ban-doc/VietHoa/xuyen-viet-2004/9/thainguyen.gif" width="361" height="295"></p><p align="justify"><font face="Verdana"><font color="#008000" size="5"><b>H</b></font>ai con xe của chúng tôi lúc này không khác gì <i><b>hai con trâu nhuộm đất </b></i>lại cắt đường tìm về quốc lộ 3 để <img border="0" src="files/ban-doc/VietHoa/xuyen-viet-2004/9/transportation030.gif" width="150" height="150" align="right" hspace="3" vspace="3"><img border="0" src="files/ban-doc/VietHoa/xuyen-viet-2004/9/che-Thai-Nguyen.jpg" width="200" height="200" align="left" hspace="3" vspace="3" alt="Chè xanh sợi Thái Nguyên">phóng về hướng Đông Nam. Dọc đường gần thị xã Thái Nguyên cơ man nào là vựa trà và cả những công ty xí nghiệp trà. Trà ở đây đóng thành ký, thành bao bọc mấy lần bịch ni-lon khô cứng. Trên nóc xe hàng chất ngất kia cũng có lẽ là trà. Chúng tôi không thể la cà lựa chọn bởi <i><b>phải đi đến Bắc Kạn </b></i>trước khi bác tài kêu …oải ! Sau bao nhiêu cảm xúc no nê của đất trời Tây Bắc, đa số các thành viên trên xe như đã thoả mãn với cái thú rong ruổi mấy ngày qua và hình như <i><b>đêm thị xã Bắc Kạn thật buồn</b></i>; không nghe gì bọn họ bàn đến hồ Ba Bể. Là người vốn quen cùng sông nước, tôi thực sự háo hức với cái <i><b>hồ thiên nhiên lớn và vĩ đại nhất Việt Nam </b></i>này. Từ thủa còn cắp sách tung tăng trên lối mòn cỏ quê, trí óc tôi đã đắm say về cái địa danh đậm đà truyền thuyết này … Kia rồi, cái lối rẽ vào hồ Ba Bể chỉ còn vài chục cây số nữa; cậu em rể kéo cái <i><b>bình toong rượu ong Bầu Đất </b></i>vừa nạp đêm qua tại thị xã Bắc Kạn, trao cho tôi 1 chung nói như dỗ dành: ”<i>Cái hồ này để đó, lúc quay về ta ghé anh nhỉ ?</i>”. Khà ! Rượu cứ bảo ngon mà sao hơi hẵng họng ? Nhưng kìa, cậu tài xế đã chiều tôi, xoay tay vô lăng để ghé vào chợ Rã. Nói là ghé vào chứ kỳ thực thì con đường qúa đỗi gập ghềnh…</font></p><p align="center"><img border="0" src="files/ban-doc/VietHoa/xuyen-viet-2004/9/ho-ba-be.jpg" width="640" height="360"></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">K</font></b>hông thể ngờ được ánh nắng mùa xuân lại <i><b>tương thích với Hồ tạo ra vẻ lộng lẫy và biến hóa </b></i>nhường ấy. Vừa lúc này, mắt ta chạm vào từng mảng rêu xanh nhưng ngay sau đó lại là màu lam vàng và trên không trung <i><b>chói chang sắc trắng tinh khôi </b></i>của những đám mây. Khó có thể đủ thời gian để la cà với những <i>Hang Dơi, Động Puông, Nà Poòng, Thắm Kít </i>… mà những nhân viên du lịch giới thiệu. Sau đây là những thông số của Ba Bể: Hồ ngắn chỉ … 8 km, rộng khỏang 500ha. Nơi sâu nhất có thể 30 mét. <i><b>Cá thì vô thiên lủng</b></i>. Người ta thống kê <i><b>có tới gần 50 loài cá </b></i>trong đó có những loài rất hiếm như cá Chiên, cá chép Kình, cá Dầm Xanh (giống như cá Anh Vũ nhưng to hơn). Cá ở đây còn là nguồn kiếm sống của nhiều tay ... đâm cá trộmg ! Ngày trước, đã có lúc PGS Tôn Thất Bách đã phải từng mổ 1 ca thập tử nhất sinh <i><b>cứu sống một anh công an bị bọn đâm cá dùng chĩa ba đâm từ cổ xuống tới ngực</b></i>, đứt động mạch. Vâng ! Tôi ghi chép được chỉ có bấy nhiêu bởi không có thời gian xuống đò làm quyền lợi của một du khách. Phải đi tiếp ! Bởi, tôi biết rằng các bạn trên xe còn có nguyên hai ông chú, bác ruột từ năm 1954 bươn trải, trôi dạt lên tận Cao Bằng …</font></p><p align="center"><img border="0" src="files/ban-doc/VietHoa/xuyen-viet-2004/9/bang-giang.jpg" width="640" height="480"></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">T</font></b>hị xã Cao Bằng xem ra bề thế ra phết. Chúng tôi đụng ngay cái <i><b>khách sạn Bằng Giang </b></i>5 tầng to lừng lững và đẹp tựa như con tàu du lịch khổng lồ nằm bên con sông Bằng Giang. Con sông uốn lượn vòng vèo; đang vào mùa cạn, nước đục lờ lờ. Thấp thoáng trong những hụm <img border="0" src="files/ban-doc/VietHoa/xuyen-viet-2004/9/fishing702.gif" width="200" height="185" align="right" hspace="3" vspace="3">nước ven sông, người ta <i><b>câu cần tay</b></i>, đánh rậm y như ở dưới xuôi ! Cây <i><b>cầu Thăng Long hoành tráng </b></i>bắc qua con sông Bằng Giang để con đường Hồ Chí Minh chạy thẳng về hang Pắc bó đang thi công gấp rút. Khí hậu thật mát mẻ. Anh em chúng tôi nhất trí phương án tuỳ nghi di tản. Ai <i><b>hàn huyên với anh em họ Mạc </b></i>cứ hàn huyên, ai dạo phố, chơi chợ … tùy ! Tôi và cậu tài xế bỏ xe, đi ngược dòng suối về mé Quảng Uyên để … nhặt những viên đá cuội đẹp mê hồn. Đang thả hồn với nước, cây và đá thì nghe tiếng cười khanh khách và cả những miếng khăn trắng vẫy chào. Trời ơi ! Ngay tại cái bờ suối ven rừng này cũng <i><b>có những quán Karaoke dập dờn xanh đỏ</b></i>. Vui nhất ở đây là anh em chúng tôi được dạy ca bằng … tiếng Thái và tiếng Tày. <i>Phay thay </i>(đi đâu) ? <i>Phay ín </i>(đi chơi) ? <i>Phay ín sao </i>(đi tán gái) ... chà, chỉ đôi tiếng đồng hồ, cánh già chúng tôi học được khối chuyện. Tranh thủ tôi đi vòng vèo quanh cái quán có từng bậc từng tầng như tầng hầm và phát hiện ra khá nhiều những cần câu bằng cây trúc nhỏ. Thì ra, tay chủ quán cũng có mê câu ghê gớm. Gã cũng có riêng một cái xép đựng đồ câu. Khác với chúng ta, anh này <i><b>chơi tất tật bằng tre, bương và mấu nứa</b></i>. Cái ống nứa ngộ to đùng thì gã đục lỗ, đeo quai làm thùng đựng cá, hai cái mấu nứa chụp vào nhau thật khéo để chứa lưỡi và chì câu; phao câu của gã là những thỏi bấc sắn ẻo lả … Câu suối sướng thật. Gã chủ quán móc con giun vào lưỡi câu, căn cái phao rồi rón rén núp kỹ và thảy nhẹ nhàng mồi ra cái hụm suối trong veo. Cái phao trắng ngần rút nhanh và gã chỉ việc kéo về đã có một <i><b>chú cá Suối to bằng cây bút long kim </b></i>giãy rộn.</font></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">T</font></b>hấy cơn khoái của tôi đã vào mạch, gã biểu diễn <i><b>nghề câu … Cua Đá</b></i> ! Gã cầm dao xẻ cây chuối rừng nhỏ <img border="0" src="files/ban-doc/VietHoa/xuyen-viet-2004/9/tn_6_crab.gif" width="100" height="100" align="left" hspace="3" vspace="3">róc đến cái lõi trắng tinh như đầu đũa, bẻ khúc ngắn hệt viên phấn 1cm, buộc vào dây câu có cục chì nho nhỏ. Thế là xong, và gã bò trên những gộp đá suối rồi nhử nhử dập dờn tựa như anh em mình <i><b>câu hang Lươn</b></i>. Một lát sau, nghe loào ngoào chú Cua Đá thập thò, mắt láo liên tiến về cái mồi nõn chuối. Cái mồi cứ nhích ra xa hang và chú cua cũng đeo theo và 2 càng kẹp cứng cái mồi. Lúc này, gã chủ qúan mới nâng nhẹ và tay vợt điệu nghệ xúc gọn con cua, úp vợt thả vào cái ống bương kề cạnh. Gã bảo, có buổi trưa kiên trì nhấp nhử cũng được vài con … !</font></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">T</font></b>rả lời câu hỏi của chúng tôi, gã chủ quán bảo nếu câu thiên nhiên thì <i><b>suối Lê Nin là nơi có nhiều cá nhất</b></i>. Từ cầu Bằng Giang đi lên chừng vài chục cây số. Gã thi thoảng vẫn đi câu nhưng cá ở đó cá không ăn mồi giun và nước thì trong vắt; thế nhưng nếu ném bánh mì xuống thì chúng lại nổi lên hớp hoài. Người viết nêu chi tiết này ra đây để anh em nào <i><b>có dịp lên Cao Bằng mà nổi máu ham câu </b></i>thì nhớ mang theo mồi cá Mè của TBT lên biểu diễn xem sao ... :)</font></p><p align="center"><font face="Verdana"><i><b><img border="0" src="files/ban-doc/VietHoa/xuyen-viet-2004/9/ban-goc-2.jpg" width="295" height="211"></b></i></font></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">S</font></b>au 1 ngày nghỉ tại Cao Bằng, tôi quyết chí tìm về <i><b>Thác Bản Giốc </b></i>và <i><b>Động Ngườm Ngao</b></i>. Có thể nói, đây là hai cảnh đẹp rất thần tiên của thiên nhiên được nhiều người ca ngợi. Biết rằng đoạn đường gần 80 cây số từ thị xã Cao Bằng về Biên giới Việt Trung qúa <i>trần ai khoai củ </i>nên xe chúng tôi chuẩn bị thật kỹ càng. Trùng Khánh - một cái tên qúa ư quen thuộc với lịch sử, với truyền thống, với địa lý và cả với những sản vật của núi rừng … Con đường về Trùng Khánh đang thi công vô cùng gập ghềnh và sậm lầm bụi đỏ. Nó bươn qua cả chục cái đèo quanh co mà tôi thấy <i><b>ớn nhất là đèo Mã Phục </b></i>(và đẹp lãng mạn nhất cung đường cũng là Mã Phục). Từng lèn núi đá vôi thâm thấp giỡn nhau trên những đồng cấy lúa. Qua <i><b>7 vòng cua cha bố </b></i>(từ của cậu tài xế) mới lên tới đỉnh đèo. Gọi là Mã Phục vì ở hai bên quốc lộ có 2 khối đá vôi cực lớn dốc đứng, chầu vào nhau như hai con ngựa nằm phủ phục.Đứng trên đỉnh đèo, nhớ cái gì không nhớ nhớ ngay câu ca dao:</font></p><p align="center"><i><font face="Verdana" color="#0000FF">Nàng về nuôi cái cùng con<br>Để anh đi trẩy nước non Cao Bằng<br>Anh đi Trúc chửa mọc măng<br>Anh về Trúc đã cao bằng ngọn tre …</font></i></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">Q</font></b>ủa thật, dòm dốc này, đèo này … mà cuốc bộ thì thưa các bác: chả câu thì đừng !</font></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">D</font></b>ọc đường, hàng quán vắng hoe thế nhưng tới <i><b>chợ Trùng Khánh </b></i>thì đông và náo nhiệt hẳn. Chợ nằm bên đường, xung quanh là những lèn núi đá vôi ngất ngưởng; qui mô chợ to lắm và ở đây người ta bán đủ thứ. Tôi để ý hàng nào ra hàng đó. Có hẳn cả một dãy rượu chừng 30 chủ bán dày đặc, can thùng và chai. Trước khi mua <i><b>tha hồ nếm</b></i>. Lạ ! Xung quanh mình toàn những tiếng chèm chẹp của mấy anh nếm rượu. Vui đáo để. Bên kia, nguyên một dãy ngồi xổm <i><b>toàn bán chó, mèo, gà, vịt, lợn </b></i>… mà con nào cũng cho vào lồng vào giỏ nứa đàng hoàng. Thịt thú rừng rất sẵn và mắc cọp rẻ rề. Đặc sản mà chúng tôi muốn tìm ở đây là <i><b>hạt dẻ</b></i> - những cái hạt dẻ to mập, ăn bùi béo ấy mà đen <i><b>ninh với chân giò lợn Mường Khương </b></i>thì khỏi chê, nhưng tìm mãi không có. Tại sao Trùng Khánh mà không có hạt dẻ trong khi Sài Gòn lại có ? Cười mà trả lời: ”<i>Thằng <b>trồng </b>ra thì bán hết rồi, thằng <b>đầu cơ </b>thì vẫn còn đấy nhưng nó chỉ mang về xuôi thôi !</i>”.</font></p><p align="center"><img border="0" src="files/ban-doc/VietHoa/xuyen-viet-2004/9/ban-gioc-3.jpg" width="640" height="420"></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">C</font></b>húng tôi lại hò nhau đi tiếp. Từ đây trở đi, đường bắt đầu hẹp hơn và càng đến gần Bản Giốc và Ngườm Ngao thì cảnh vật càng mang vẻ uy linh. Ngỡ ngàng nhất là đá núi. Đá có ở khắp mọi nơi với muôn triệu hình hài. Dọc đường, chúng tôi say mê <i><b>chứng kiến những quần thể đá</b></i>, lúc chúng nằm án ngữ tầm nhìn, lúc lô nhô sống động trên từng đầm nước và nhàn tản giăng dăng đùa nhau nấp núp trên những tràn ruộng khô cong. Đá gối nhau vươn lên như muốn <i><b>níu trời Trùng Khánh xuống</b></i>. Đá gối đầu lên nhau phơi mình dưới thung lũng. Tôi đang mải mê ngắm một bãi đá lạ mắt nhất trong các quần thể đá: tựa như <i><b>hàng triệu bộ gan gà khổng lồ </b></i>vứt lổn nhổn dưới nắng hanh thì mọi người trầm trồ: Thác Bản Giốc kia rồi ! Chà ! Tuyệt diệu hơn tranh vẽ. Trước mắt chúng tôi hiện ra lung linh dưới nắng vàng hườm là 3 tầng thác trắng xóa uốn viền từ vai núi …</font></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">C</font></b>hắc không ít bạn trên diễn đàn này từng thắc mắc về <i><b>cái thác đẹp mê hồn trên dòng Quy Sơn </b></i>này. Hôm nay, nhân tiện bài viết, tôi xin biên khảo thật chính xác những điều được đọc trong văn bản cùng những điều vinh dự được trực tiếp tham khảo từ những chiến sĩ biên phòng trên vùng biên giới Đông Bắc này.</font></p><blockquote> <p align="justify"><font face="Verdana" color="#000080">Con sông Quy Sơn bắt nguồn từ vùng Quy Xuân, huyện Tịnh Tây, Quảng Tây Trung Quốc, chảy dọc biên giới, lúc thì Việt Nam, lúc thì Trung Quốc. Khu vực thác Bản Giốc thuộc dạng đường biên giới đi theo sông suối và theo thông lệ Quốc Tế thì biên giới nằm giữa lằn phân ranh của dòng nước; trong các cuộc đàm phán, ta và bạn Trung Quốc đã thống nhất GIẢI QUYẾT VẤN ĐỀ BIÊN GIỚI ĐẤT LIỀN VIỆT NAM - TRUNG QUỐC theo quan điểm này.Thực tế hiện nay, cả hai nước đều cùng khai thác du lịch và tài nguyên tại thác Bản Giốc (hình như Trung QUốc gọi là thác Đức Thiên vì nơi ấy có xã Đức Thiên).</font></p></blockquote><p align="center"><img border="0" src="files/ban-doc/VietHoa/xuyen-viet-2004/9/thanh-thoi.jpg" width="320" height="427"></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">S</font></b>au khi <i><b>xin phép các chú bộ đội biên phòng</b></i>, chúng tôi cấp tập băng con dốc dài để đi về phía thác. Nhận xét đầu tiên của chúng tôi là cơ sở vật chất của ta còn khá sơ sài. Con đường xuống thác là lối ghập ghềnh <i><b>bị tàn phá bởi những bước chân trâu bò</b></i>. Chúng tôi đi men theo những bờ ruộng để tiến về phía thác. Qua 2 nhịp cầu tre, mỗi du khách phải trả 1,000 đồng cho ông bác giữ cầu !</font></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">N</font></b>hìn từ xa, thác đẹp đến mê hồn. Ông bác giữ cầu bảo <i><b>thác mùa hanh hiền hòa hơn thác mùa mưa</b></i>. Hai bên bờ sông từng lũy, từng hàng tre thanh bình lả lướt. Chúng tôi hăm hở tiến lại gần con thác 5 tầng tuôn trào tỏa ra thành hình dẻ quạt. Những cột nước cao từ 50 mét bung xối ào ào. Những bọt thác trắng ngần tan ra <i><b>chuyển thành màu mắt mèo </b></i>và lại tiệp vào dòng xanh biêng biếc của sông Quy. Trời và mây ! Núi và thác ! Sóng và nước ! Cỏ cây và hoa ngàn cùng với âm sắc phùng trùng tạo ra vẻ đẹp hùng vĩ, ngất ngây.</font></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">T</font></b>ôi hăm hở từng bước chống gối leo lên từng tầng thác. Cuộc chơi có vẻ hơi mạo hiểm bởi <i><b>chỉ cần sơ ý một tý là mông ê ẩm ngay </b></i>và cái máy ảnh sẽ tiêu tùng trước. Nắng vẫn nắng mà xung quanh lại lạnh. Cái lạnh hơi bợt bạt da mặt bởi hơi nước của Thác phả ra. Thú thực lúc này, tôi chỉ muốn một cây đàn, tự mình đệm cho chính mình hát lên. <font color="#000080">Tôi muốn hát lên bài “<i>Việt Nam quê hương tôi</i>”; tôi muốn dang tay ôm, muốn ngồi mãi ở cái tầng thác chất ngất lưng chừng trời này, bên cạnh là những dải nước tựa như những chiếc khăn lụa óng ả làm duyên dáng cho dải địa đầu của Tổ Quốc</font>. Cả cuộc đời lam lũ vất vả của tôi có bao giờ dám nghĩ rằng có một lúc nào đó, lại <i><b>được ngồi câu cá ở nơi đây</b></i>, tựa mình vào thảm rêu, vục mặt xuống dòng nước màu ngọc lam này …</font></p><p align="center"><img border="0" src="files/ban-doc/VietHoa/xuyen-viet-2004/9/ban-gioc-4.jpg" width="640" height="458"><br><b><font face="Verdana" size="2" color="#000080">(Thác Bản Giốc)</font></b></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">T</font></b>huê bè đi chơi thác hình như là việc đương nhiên của các du khách khi ghé Thác Bản Giốc. Bởi lẽ, chạy mấy trăm cây số đến đây <i><b>sao tiếc trăm ngàn thuê bè</b></i>. Chúng tôi hơi bực mình bởi những cái bè bên mình qúa xuyềnh xoàng và cũ kỹ trong khi đó những cái bè bên bạn có vẻ đẹp và lịch sự hơn. Chà ! Được chống bè đi vào dòng xả của thác thật là tuyệt. Ảnh hưởng bởi “<i>bệnh nghề nghiệp</i>” tôi luôn thọc cái sào dài xuống để <i><b>đo chừng độ sâu của nước</b></i>. Càng vào gần giọt thác, nước càng sâu. Đúng tới khi con sào của tôi hẫng hụt thì nghe một tràng tiếng Việt có vẻ gắt gỏi. Nhìn kỹ trong bìa thác, <i><b>một gã Lã Vọng đàng hoàng </b></i>đang chĩa cây cần câu bằng phíp rỗng dài ngoẵng về phía chúng tôi. A ! Đây chính là tay câu người Việt thường trục câu kiếm sống tại cái thác Bản Giốc này bao nhiêu năm rồi. Ban nãy mé bờ, cái tay hướng dẫn đã khoe với chúng tôi về cái <i>gã lập dị này</i>. Coi, gã câu cá mà <i><b>chỉ bán bằng tiền Trung Quốc cho những người bên </b></i><b><i>Trung Quốc </i></b>(hình như bà con bên mình ít ai sẵn tiền mua cá của gã ...).</font></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">T</font></b>ôi làm quen. Coi mòi gã khó gần và có lẽ không ít du khách <i><b>làm bực mình cho cái vẻ câu tĩnh tại </b></i>này. Thế nhưng chỉ 1 câu nói, tôi bảo: ”<i>Này anh ! Từ Thị xã Cao Bằng, chúng tôi đã nghe danh anh, đã được kể rằng anh câu cá Suối bằng những cánh rau xà lách …</i>” (Tôi nói câu này phải gào lên mấy lần và minh hoạ bằng tay bởi tiếng động của thác qúa lớn). Chỉ bấy nhiêu đó, tôi thấy gương mặt gã giãn ra, đứng thu mình lại ra hiệu cho tôi cập bè vào. Thế nhưng với tôi cũng là thất bại bởi <i><b>nơi câu của anh ta lạnh kinh người </b></i>và hầu như lúc nào cũng phải mặc áo mưa. Bình thường cái lạnh chỉ là hơi nước. Thế nhưng mỗi khi có gió, nước văng vào người còn hơn là mưa tạt.</font></p><p align="center"><img border="0" src="files/ban-doc/VietHoa/xuyen-viet-2004/9/cau-thac.jpg" width="640" height="455"></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">T</font></b>ôi thấy gã câu theo 2 kiểu: <i>câu động </i>và <i>câu tĩnh</i>.</font></p><ul> <li> <p align="justify"><font face="Verdana" color="#000080">Câu động là <i><b>móc rau vào lưỡi câu </b></i>thảy ra <i><b>nơi bọt thác còn chưa tan </b></i>cho dòng nước cuộn mồi trở ra và khi nghe nơi tay sừn sựt thì giựt cho nhanh.</font></p></li> <li> <p align="justify"><font face="Verdana" color="#000080">Câu tĩnh thì tôi thấy gã <i><b>vo cục mồi đen sì như hòn qui thục</b></i>. Hỏi thì gã bảo dùng xôi giã nhuyễn trộn với bột hạt dẻ, bột báng, cám rang cháy và thức ăn cho gà công nghiệp. Với kiểu mồi như vậy, gã tóm rất nhiều cá Gáy, cá Chiên. Cái mùa mà gã trúng nhất là vào tháng 8-9 âm lịch hàng năm, lúc ấy mùa mưa vừa hết, con cá bắt đầu đói mồi …</font></p></li></ul><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">T</font></b>hú thật với các bạn, tôi chẳng còn nghe được rõ gã nói những gì nhưng ấn tượng nhất lại là thằng người quấn to sù sụ <i><b>tự đày liều mình </b></i>cho một niềm đam mê: mắt thì trắng, môi thì thâm, mặt thì bợt bạt ngoét ngoát giữa cái chảo hơi nước mờ ảo lạnh thấu xương. Chúng tôi nài mua của gã con cá to nhất: 2,2kg. Đó là một <i><b>con cá Chép màu ngọc </b></i>dài đòn chắc khoẻ hứa hẹn cho một nồi canh dấm trác tuyệt mà trong bữa ăn, dứt khoát bao nhiêu chuyện xung quanh chú cá sẽ được mang ra kể lại …Tìm hiểu thêm, các thợ câu ở đây thường câu được những loại như cá Chép, Trắm Hương, Trắm Cỏ … ở giữa hụm thác (sâu nhất là 12m) có loại Trê Suối rất khoẻ, có con nặng xấp xỉ ký lô.</font></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">H</font></b>ang <i><b>động Ngườm Ngao </b></i>căn bản giống các hang động khác như Hạ Long, Phong Nha … cấu trúc đá vôi với <img border="0" src="files/ban-doc/VietHoa/xuyen-viet-2004/9/thacbangioc-02.jpg" width="150" height="204" align="right" hspace="3" vspace="3" alt="Động Ngườm Ngao">những nhũ đá và giọt đá, người xem có thể <i><b>nhìn đá thành những hình thù tùy tưởng</b></i>. Ngườm Ngao có khác chăng theo tôi ở mức độ hùng vĩ đến rùng rợn và nguyên sơ bí hiểm. Leo vào Ngườm Ngao là cả một sự phấn đấu và xác định tư tưởng bởi con đường <i><b>không dành cho người ngại khó</b></i>. Bên trong động, tiếng nước réo ầm ầm, tiếng gió lu u như dìu chúng ta về một thế giới khác. Một thế giới thực tiễn bởi có con sông ngầm dưới đáy hang luồn lách qua muôn vàn măng đá lộng lẫy đầy hình tượng. Con sông ngầm có mở ra hay thu lại ? Nó chảy đến tận đâu ? Tôi hỏi khá nhiều người nhưng ai <i><b>cũng lấy cười làm khoả lấp</b></i>. Một cụ già thì qủa quyết rằng: động này dài chừng 3 km và con sông ngầm kia nối thẳng vào thác Bản Giốc cách đó chừng vài cây số…Còn chúng tôi- những du khách vãng lai như thế này cùng lắm cũng chỉ là nhấp nháy <i><b>ven ven gần vài bóng điện mé ngoài </b></i>chứ chưa được dũng cảm như vài bác Tây ba-lô dám đèn pin, đuốc nứa bập bùng dấn bước vào hun hút sâu …Sung sướng nhất ? Nhiều cái nhất cho tôi sung sướng nhưng còn có một cái sướng mà vài nơi khác khó kiếm ra: đó là thắng cảnh Cao Bằng không bị quấy rầy bởi người bán hàng rong và ăn xin !</font></p><p align="center"><img border="0" src="files/ban-doc/VietHoa/xuyen-viet-2004/9/thac-ban-gioc.jpg" width="640" height="503"></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">C</font></b>húng tôi bắt đầu <i><b>tìm đường … vượt biên </b></i>! Dẫu đã qua mấy cái cửa khẩu nhưng tôi vẫn thích tìm cách qua Trung Quốc ngả Cao Bằng. Ông chủ bè mảng tình nguyện dẫn chúng tôi qua bên kia với <i>giá … 15 ngàn/ người </i>! Từ cái cột mốc chữ nho như đóng hộp, chúng tôi bước từng bước bậc bê tông cao chất ngất để lên đường cái lớn thuộc xã Đại Thiên, Trung Quốc. Người Trung Quốc có vẻ nhanh nhạy. Mô hình kinh doanh du lịch Thác của họ <i><b>khá bài bản</b></i>. Ngay cả những vạt đất dựng đứng bên bờ sông Quây Sơn này họ cũng trồng những nương chè đắng khá hấp dẫn. Con đường vòng ngắm thác của họ khá ấn tượng bởi <i><b>làm toàn bằng đá xanh </b></i>kè nghiêng. Người Trung Quốc kẻ thì tản bộ, người thì cưỡi ngữa, ngừơi thì chạy gằn … làm cho quãng đường thêm sống động và náo nức. Hai bên đường, những quầy bán hàng lưu niệm có khá nhiều món đồ hấp dẫn. Thế nhưng hình như họ mở ra chỉ dùng để <i><b>bán phục vụ khách du lịch nước họ </b></i>bởi hầu hết họ không nói được tiếng Việt (thế mới biết <a target="_blank" href="http://www.4so9.com/cauca/ArticleView.php?article_id=224">Điền Cát Yên</a> là quá tài !) Hỏi giá một cái là nhón cây bic ghi bằng tiền nhân dân tệ. Đã từng va chạm với giá cả nên chả khó khăn gì chúng tôi nhận thấy giá hàng xa xỉ phẩm ở đây đắt gấp rưỡi bên Lạng Sơn, Móng Cái và Lào Cai.Dẻo chân, chúng tôi đứng trước trạm biên phòng TQ lúc nào không hay. Ông chủ bè mảng <i><b>xua chúng tôi như xua tà</b></i>. Lão bảo đi vài bước nữa mà “<i>nó</i>” phát hiện là chỉ có … nộp phạt! Các bác muốn mua gì, mai mốt lên Lạng Sơn mặc súc mà mua …</font></p><p align="justify"><b><font face="Verdana">Thưa các bạn,</font></b></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">Đ</font></b>ã có lúc, tôi tự nhủ mình rằng sắp <i><b>tới chặng cuối cùng của chuyến đi </b></i>rồi. Đã đến lúc phải nghĩ đến người thân một tý; phải có chút qùa gì, kỷ niệm gì cho chuyến đi. Bởi nghĩ như thế, nhủ lòng như thế nên những chuyến qua Trung Quốc của chúng tôi có nhiều chuyện khá hài hước. Năm nay, còn hơn là năm ngoái, cái cô thầy bói xem qủe bảo tôi vinh hạnh được xuất ngoại đến … 3 lần trong năm. Đúng y boong !</font></p><p align="center"><img border="0" src="files/ban-doc/VietHoa/xuyen-viet-2004/9/bien-gioi.jpg" width="640" height="443"><br><b><font face="Verdana" size="2" color="#000080">(Biên giới Việt-Trung qua ngả Cao Bằng)</font></b></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">D</font></b>ài dòng thêm một tý: tôi tò mò, háo hức trước đất nước Trung Hoa. Thú thực, tôi từng bị ảnh hưởng từ nhỏ rằng <i>người Tàu thâm thế này, hiểm thế kia; họ đô hộ mình thế này, họ đánh mình thế kia </i>… Với tâm trạng như thế, ngập ngừng bước chân qua biên giới người ta, rờ cái điện thoại di động với cái máy ảnh trong túi mà cứ rung bắn lên ... Rủi bọn họ tóm cổ, tịch thu thì biết làm sao ? Thế nhưng <i><b>chính tôi lại nhầm trớt</b></i>. Chả ai để ý đến tôi cả. Cảm giác đầu tiên mà tôi thấy ở người Trung Quốc là đất đai, rừng rú, chợ búa, dân tình giống hệt như đất Việt. Cũng những con người da vàng, hơi sậm, nụ cười tròn trĩnh, âm thanh trong trẻo. Cái bữa bên Lao Cai, vừa bò lên mặt đê một cái đã có <i><b>mấy chú xe ôm ghé đít chào mời</b></i>. Ba em lên 1 xe cũng xong ngay. Tay lái của các chú cứng kinh. Cái lối mòn nhỏ tý một bên là đường sắt, một bên là vực sâu như thế mà nó chạy cứ băng băng. Chúng tôi kinh đến độ chỉ còn biết nhắm mắt mặc đời. cá biệt, có bà bạn khi <i><b>xuống xe dứt khoát đòi tìm chỗ … thay quần </b></i>! Xuống xe ôm, nhảy lên cái <i><b>xe tuk-tuk sè sè </b></i>chạy vòng quanh muốn dừng lúc nào là tùy và giá cả chỉ có 2 ngàn VNĐ. Do có kinh nghiệm nên chuyến đi này chúng tôi xin … cảm ơn vai trò hướng dẫn bởi lẽ đám này <i><b>ăn tiền đầu hầu hết các món hàng chúng tôi mua</b></i>. Cách hay nhất là hẹn nhau tại nơi tập kết rồi tuỳ nghi di tản; trước đó không quên chỉnh đồng hồ cho đúng với múi giờ của nước bạn.</font></p><p align="center"><img border="0" src="files/ban-doc/VietHoa/xuyen-viet-2004/9/di-cho-tq.jpg" width="640" height="480"></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">H</font></b>àng hóa Trung Quốc thật đa dạng, đẹp và phong phú có điều <i><b>giá cả thì đúng là <u>vô chừng</u></b></i>. Qua đây dứt khóat phải mặc cả bởi người ta <i><b>nói thách ghê lắm</b></i>. Bộ complet chỉ khoảng 120 ngàn nhưng tay chủ quầy dám thượng lên ... 600 ngàn như ai (tất nhiên, có những tiệm bề thế, danh tiếng bán complet đến 1,5 triệu là thường). Tuy nhiên, có những món hàng dẫu họ có nói thách xem chừng <i><b>còn rẻ hơn nhiều nếu mua tại Sài Gòn </b></i>như điện thoại mẹ bồng con, áo da, túi bóp da của phụ nữ …</font></p><p align="center"><img border="0" src="files/ban-doc/VietHoa/xuyen-viet-2004/9/ks-tq.jpg" width="480" height="369"></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">Đ</font></b>ặc biệt là những <i><b>món tế nhị</b></i>. Hình như người Trung Quốc rất thoáng trong vấn đề này. Trên lầu 2 của một số nhà hàng, tửu điếm chúng tôi được giới thiệu như những ...<i><b>khu đèn đỏ</b></i>. Thậm chí, có những cửa hàng công khai bán các máy móc, những dụng cụ &quot;<i>nọ</i>&quot; trong giống như thật mà họ đặt tên văn hoa là ”<b><i>PHỤC VỤ SỨC KHOẺ KIỀU KIỀU</i></b>”, tha hồ chọn lựa, tha hồ trả giá và nếu cần chứng minh (thuốc bôi chẳng hạn) thì bà chủ còn giúp đỡ hướng dẫn (!), tìm ví dụ tận tình miễn sao khách mua được hàng.Vào khách sạn cũng nên mặc cả về giá và nhất là khi họ ghi trên bảng là …3 sao nhưng thực chất thì cũng chỉ như cái <i><b>nhà trọ nửa sao</b></i> của ta có nhan nhản ở Vũng Tàu mà thôi ...</font></p><p align="center"><img border="0" src="files/ban-doc/VietHoa/xuyen-viet-2004/9/cong-khai.jpg" width="640" height="413"></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">C</font></b>ửa khẩu Tân Thanh Lạng Sơn có không khí tấp nập và hối hả. Nếu bạn đi chậm một tý, dứt khoát có <i><b>nguy cơ nghẽn xe</b></i>. Nói trắng ra, những ngày này mà ai lên Lạng Sơn chỉ để <i>tìm Nàng Tô Thị </i>với ngó động Tam Thanh … thì qủa là xưa ngơ xưa ngất. Cái chợ Biên Giới ngay sát cửa khẩu Tân Thanh tấp nập vô cùng. Hỏi giá cả, món nào cũng thấy rẻ hơn Sài Gòn gấp bội. Đáng khen, bà con TQ nơi đây <i><b>chỉ nói thách chút đỉnh</b></i>. Lựa chọn thì tha hồ. Cái kinh nghiệm trả giá của tôi đến đây rơi vào sự thẹn thùng. Chả là tôi … cứ mặc cả 2/3 giá họ nói và không dưới 3 chị phụ nữ người Trung Quốc nhắc nhở: ”<i>Cái ông này đàn ông đàn ang gì mà <b>đủng đỉnh </b>còn hơn đàn bà thế</i>”. Có chị còn đòi hàng lại với câu đuổi: ”<i>Bác đi chỗ khác mà trả giá ấy !</i>”. Mặc kệ ! Cuối cùng thì chúng tôi cũng mua 1 xe chật nứt ra các thứ hàng linh tinh. Thế nhưng sau chuyến đi thì mới <i><b>biết mình … hâm nặng</b></i>. Vậy mà cái lúc ở khách sạn Sông Nhuệ, bác Bùi Hữu Cư nhìn cái chảo không dính bình luận rằng: ”<i>Nó sẽ không dính bởi anh không xài được đến lần thứ … 3</i>”. Tôi đã toan cãi, nhưng khi sử dụng thì đúng là bác Cư có con mắt sành sỏi ! Bực !</font></p><p align="center"><img border="0" src="files/ban-doc/VietHoa/xuyen-viet-2004/9/cho-cua-khau.jpg" width="640" height="405"></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">N</font></b>hưng mà tôi sướng nhất là không nhầm <i><b>khoản mát-xa</b></i> ! Trước giờ, tôi mới khen khoa trị liệu này ở Bình Châu; nay sang Trung Quốc thấy xứ mình kém xa. Kém xa ở <i><b>cả cái tinh thần lẫn thái độ</b></i>. Này nhé: phụ nữ Trung Quốc ngoài phố nói thẳng là không coi đàn ông là cái đinh gì.Thế nhưng bước vài tiệm mát xa thì … họ cúi chào rất thấp. Trọng thị, kính cẩn vô cùng với thượng đế chúng ta. Trong cái kênh tác nghiệp kia cũng rạch ròi ghê lắm. Nếu anh chỉ xài tứ chi với tấm lưng phản, giựt tóc, bấm huyệt thì theo tic-kê, thế nhưng nếu <i><b>mát-xa thêm phần tai</b></i>: 10 phút tính tiền 10 phút, <i><b>phần mũi cũng vậy</b></i>. Mà phải nói áp-phê khoẻ người thực sự chứ không chiếu lệ như mấy chỗ bên ta. Thấy tôi từ trên lầu 1 đủng đỉnh bước xuống, mấy bác trong đoàn xì xầm giễu; nhưng tôi đảm bảo các vị này mà <i><b>lạc bước vào chỗ tôi vừa lạc bước </b></i>dám chắc đòi thợ người ta đấm đúp-lê cho mà coi !</font></p><p align="center"><font face="Verdana">(<b><a href="http://www.4so9.com/cauca/ArticleView.php?article_id=226">Bấm vào đây để xem phần CUỐI</a></b>)</font></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b>Việt Hòa</b><br><font size="2">Tháng 1/2005</font></font></p></body></html>
     
  2. Cacu

    Cacu Thành viên mới

    Bài viết rất chuyên nghiệp, chắc bác là dân báo thì phải
     
  3. gahue

    gahue Thành viên mới

    bài của bác hay quá :eek:
     

Chia sẻ trang này