Ghi nhanh: Ngàn dặm đường đất Việt thân yêu (VII: Chợ Tình) | Câu lạc bộ câu cá 4so9

Ghi nhanh: Ngàn dặm đường đất Việt thân yêu (VII: Chợ Tình)

Thảo luận trong 'Ghi nhanh' bắt đầu bởi root, 14/5/10.

  1. root

    root Administrator

    <html><head><meta name="GENERATOR" content="Microsoft FrontPage 6.0"><meta name="ProgId" content="FrontPage.Editor.Document"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=UTF-8"><title>New Page 1</title></head><body><p align="center"><b><font face="Verdana" size="5" color="#008000">Ghi nhanh: Ngàn dặm đường đất Việt thân yêu<br></font><font face="Verdana" size="4" color="#008000">(Phần VII: Chợ tình Lào Cai)</font></b></p><p align="right"><font face="Verdana"><a href="mailto:viethoa_nhabe@yahoo.com">Việt Hòa</a></font></p><p align="justify"><b><font face="Verdana" color="#0000FF">(<a href="http://www.4so9.com/cauca/ArticleView.php?article_id=201">Tiếp theo phần VI</a>)</font></b></p><p align="justify"><font face="Verdana">Chợ Sapa tối thứ Bảy thật là náo nhiệt. Chà ! Đi chợ ở đây mà<i><b> không có đôi chân khoẻ </b></i>thì dễ nản bởi đường xuống chợ cũng phải mấy trăm mét toàn bậc đá. Sản vật Sapa thật tuyệt. Mật ong cứ vàng óng, <i><b>măng lưỡi lợn </b></i>thơm phưng phức, rau xanh, thịt lợn nướng, <i><b>dồi lợn rán</b></i>, thịt rừng bán xâu lạt dang, các loại Linh Chi, Mộc Nhĩ, nấm hương, chè mạn … ê hề. Khách mua được cũng cười, không mua được cũng cười chứ <i><b>không ngấm nguýt </b></i>như dưới xuôi. Bà chủ bán hàng đặc sản vừa gói mật ong cho tôi vừa khẳng định: ”<i>Em dặn nhà bác thế này: khi nào về dưới xuôi có nắng, nóng thì bác phải mở nút chai mật cho <b>giảm áp suất </b>chứ không nó vỡ chai đấy !</i>”. Tôi cười. Cười bởi ham hai chữ Sapa mà mua chứ chả tin vì biết bao nhiêu bận tôi mua phải mật ong gỉa rồi.</font></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">K</font></b>hiếp ! Nhớ cái đận ở rừng Gia Lai, nhìn rõ ràng bọn họ <i><b>mặc áo quần dân tộc</b></i>, đeo gùi, diện vòng bạc, bán mật ong mà trên gùi <i><b>còn nguyên cả mấy bẹ ong non</b></i>. Hôm ấy, đã hý hửng tưởng mua được đồ xịn nhưng có ai dè họ lại là mấy ông người Kinh dựng vở, <i><b>nấu đường thành mật </b></i>từ cái lò ngay cạnh nhà mình vác 400 cây số lên cửa rừng tiêu thụ và mình mua<i><b> khuân trở lại 400 cây số </b></i>trong sự hân hoan. Ngày ấy, khi mang sang nửa lít mật ong rừng tặng cho thằng cùng hẻm bảo rằng chọn mua tít tận Gia Lai - Kon Tum thì thằng này tròn mắt như lên cơn điên, mút, nếm mãi rồi bảo bác cho thì nhận chứ chai này em bán chỉ … 5 nghìn ! Té ra mình <i><b>mua hớ tới 10 lần </b></i>giá gốc mà lại lỗ nguyên cả công vận chuyển với <i>một bụng niềm tin </i>đinh ninh. Vì thế, bây giờ nhìn những chai mật Sa Pa này tôi thờ ơ lắm… Thế nhưng thực tế thì tôi đã nghĩ oan vì mật ong Sapaa qúa tuyệt. Tuyệt bởi trong đó còn đắm cả hương Đào, Hương mận … và đúng như bà chủ hiệu đặc sản tiên quyết: <i>3 chai mật ong vỡ 1 vì áp suất</i>. Cả xe lại được bữa dậy mùi ong Khoái.</font></p><p align="justify"><font face="Verdana"><i>Làm vài ly chứ nhỉ ? </i>Ừ ! Lạnh thế này … Những chủ qúan vùng Tây Bắc đa phần mến khách. Họ mến một cách hồn nhiên. Chúng tôi vào qúan trung bình:<br><i>- Ê ! Có rượu gì ngon không bác?<br>- Rượu đầy ra đấy. Có ghi giá đấy, uống thế nào thì rót thế đó. À ! Hôm nay có<b> rượu Bắc Hà </b>bên Tà Lèng đưa sang …</i></font></p>
    <p align="center"><img border="0" src="files/ban-doc/VietHoa/xuyen-viet-2004/8/co-gai-dan-toc.jpg" width="480" height="314"></p><p align="justify"><font face="Verdana"><font color="#008000" size="5"><b>N</b></font>ói đến Tà Lèng, <i><b>dân rượu mắt đã sáng lên </b></i>bởi đây là con suối bắt nguồn tít trong dãy núi Hoàng Liên Sơn. Nước suối này chảy qua những làn ngô xanh mởn, tốt bội dẫu không bao giờ phân gio. Hai chữ Bắc Hà đã là bản quyền mặc định. Chúng tôi dốc thử: dòng rượu chưa qua cuống họng đã thấy <i><b>lục phủ lục tạng hoan hô</b></i>. Huyết thanh như sôi sùng sục. Gần trọn nguyên đêm, 2 cặp chia 2 phe, các bác tạc, chúng tôi thù cho gần 2 lít kia <i><b>phân hủy 3 đĩa phèo lợn nướng</b></i>. Áo phong phanh mà không thấy lạnh. Đường khuya vắng mà chả thấy buồn. Vâng ! Nội chỉ 1 cái qúan ven rừng đêm nay cũng đã đủ Tứ Chi Kỳ (<i>Chi Kỳ Vị - Chi Kỳ Hương - Chi Kỳ Ảo- Chi Kỳ Linh</i>) và thật sướng khi không chỉ có mình anh em chúng tôi say mà xung quanh tất cả đều say. Say theo các kiểu chúng ta vẫn nói: <i><b>say lúy túy</b></i>, say mềm, say tít cung thang, say khướt cò bợ, say nhục nhũn, say ngà ngà, say mê mẩn … Hầu như trên đời này chỉ còn duy nhất 2 cô em gái ông chủ qúan kia là tỉnh, họ dựa vào nhau, cười giễu tất cả chúng tôi, điệu cười chan hòa và có phần nắc nẻ … </font></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">N</font></b>ếu nói cả Lào Cai thì người dân tộc có tới vài chục nhưng Sapa thì chỉ có 5 sắc: người Kinh ở thị xã còn lại người H’ Mông, Dao, Tày và Xà Phó sống ở các xã, bản xung quanh. Ông chủ khách sạn Vũ Công Binh kia đã giới thiệu cho chúng tôi đi những nơi tham quan của Sa Pa.</font></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">T</font></b>rước tiên là<i><b> bãi đá cổ Tả Vân</b></i>; đây là một di tích lịch sử văn hóa đã được cấp bằng. Tuy nhiên, với du khách thì những đường ngang, kẻ dọc trên những tảng đá, gộp đá, hòn đá nằm ven đường, xem lẫn ruộng nương kia tuỳ vào cảm nhận của mỗi người. Những nhà khảo cổ thì khẳng định trên đá kia là những hoa văn, <i><b>ký hiệu độc đáo của người thiên cổ</b></i>. Thậm chí, có công trình nghiên cứu còn cho là trên ấy, các nét khắc tương đồng với văn hóa Đông Sơn. Rất nhiều du khách cũng đồng ý với cách nhìn này. Riêng tôi, tôi <i><b>không biết chơi đá </b></i>và thưởng thức đá dẫu rằng tôi yêu từng viên đá xanh thềm hè của Sài Gòn xưa còn sót lại. Tuy không thể tả đá Sapa bẳng cảm xúc nhưng rõ ràng, đá và núi nơi đây mới cho bức tranh của xứ sở này <i><b>trọn vẹn cái đẹp </b></i>như thần thoại. Những tảng đá kia càng huyền ảo trong sương phủ của hoàng hôn huyền ảo. Từ đây nhìn xuống Sapa chênh chếch. Mùi nhựa Pơ-mu, sa-mu dìu dịu. Từng rừng tre, rừng vầu sắp lớp bên cạnh những rừng đào. Những cây mận Bắc Hà cổ thụ <i><b>đẹp hơn trong tranh vẽ </b></i>rung rinh khoe khúc khỉu những thế cành dưới ráng chiều nhàn nhạt đục. Hoa Sapa ư ? Không thể gì so sánh dẫu rằng đó là vùng hoa Đà Lạt hay làng hoa Gò Vấp, Nghi Tàm … Bởi vì theo tôi, cái đẹp của hoa Sapa rực rỡ đến sắc sảo nhưng còn nguyên vẹn tự nhiên của hoang dã. Nếu không tin, bạn hãy để 1 <i><b>cành đào Sapa </b></i>cạnh 1 cành đào Nhật Tân và rõ nét hơn: đặt những bông Thược dược, Lay ơn, cành Vi Olet, Cẩm Chướng và hoa Hồng … từng xứ sở cạnh nhau mà xem. Hoa Sapa cho vẻ đẹp thật khác xa …</font></p>
    <p align="center"><font face="Verdana"><i><b><img border="0" src="files/ban-doc/VietHoa/xuyen-viet-2004/8/cho.jpg" hspace="3" vspace="3" width="480" height="310"></b></i></font></p><p align="justify"><font face="Verdana"><font size="5" color="#008000"><b>N</b></font>gười hướng dẫn đưa chúng tôi qua bên kia đường. Từ <i><b>phố Cầu Mây </b></i>đi lên đã thấy những bậc thang bằng đá lên núi. Nhiều con đường đá nhỏ nối tụ vào đưa người ta vào các ngả. Ngả thì đi khu Thạch Lâm (rừng đá), lối thì lạc vào những vườn Lan mà nếu là anh <i>Lê Mạnh Hùng </i>chắc chắn không thể dời nơi này sau 1 giờ chiêm ngưỡng loài hoa qúi này. </font></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">Đ</font></b>êm của cái gọi là Chợ Tình, chúng tôi cũng như bao người như lạc vào cái thế giới khác rồi ! <i>Khác mọi cái chợ </i>một cách toàn diện (xin phép bác Văn Hiệp). Ngay cả với cái chợ tình vốn nổi tiếng bên <i>Khau Vai </i>cũng chả giống tí nào. Bên Khau Vai chợ là khoảng đất trống, vào phiên là đông nghìn nghịt khứa khách <i><b>đi coi, đi chụp ảnh </b></i>nhiều, người ta đi từ hôm trước rồi <i><b>chờ đợi cái phút ló tình </b></i>theo sự thoả thích của mình. Nhưng ở đây, “<i>chợ</i>” chỉ là cái sân nhà thờ và cái nét cong như vầng mày người con gái là cái phố Cầu Mây. Khách tham quan ở đây thường là các đoàn du lịch, khách trọ từ khu khách sạn <i><b>bách bộ đi sang</b></i>. Thi thoảng lắm, người ta mới thấy vài cái xe hơi băng rừng rất ần tượng kiểu Land-Cruiser, Pajero … Hầu như tất cả những người H’ Mông, Dao … về chợ này đều đi bộ; thi thoảng lắm mới thấy 1 <i><b>anh nhà giàu dắt ngựa cho vợ cưỡi</b></i>, vai bùng bêng cái cát xét ẻo èo eo !</font></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">Đ</font></b>êm Sapa bình yên lắm. Bao nhiêu đùa cợt, trêu ghẹo, mặc cả, nài bán … đều <i><b>dồn vào Văn Hóa</b></i>. Mà thật ! Tôi để ý những cô gái bán vải, áo, khăn, vòng, nón … kia không bao giờ bán dưới giá mà họ đưa ra. Mặc cho khách cứ níu lại mặc cả, đội thử, mặc thử tha hồ nhưng <i><b>không đúng giá thì vẫn lắc đầu</b></i>. Rốt lại thì cô vẫn bán với giá 15 ngàn/cái mũ, 20 ngàn/cái khăn và những vị khách kia cũng vui vẻ móc tiền mua làm kỷ niệm. Những chàng trai, cô gái kia rất sẵn sàng chụp ảnh với du khách miễn là các vị mua hàng hoặc thanh toán từ 1-2 ngàn/kiểu hình tùy hỉ.</font></p>
    <p align="center"><img border="0" src="files/ban-doc/VietHoa/xuyen-viet-2004/8/SAO.jpg" width="640" height="380"></p>
    <p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">S</font></b>ự <i><b>phân hóa tự nhiên</b></i>của các nhóm trai gái người H’ Mông, Dao, Tày, Xá … trong chợ tình cứ như một lớp diễn. Từng tốp 5-6 người hoặc đông hơn cứ tách ra trò chuyện và hát với nhau vừa đủ nghe. Phần lớn những chàng trai <i><b>biết thổi khèn thổi sáo </b></i>và đàn môi. Mặc cho chúng tôi đến gần (thậm chí buông lời trêu ghẹo) nhưng hình như họ không cần để ý. Cái men tình say say trong những người Nam, người Nữ ấy cao hơn nhiều, và … hình như họ cứ tản dần ra, <b><i>tản dần </i></b>ra phía vườn hoa, về hẻm đá, về vách núi không chừng. Gọi là “<i>chợ tình</i>&quot; theo tôi không chính xác. Nên gọi là “<i>điểm hẹn tình</i>” bởi cái khung cảnh nơi đây cho người ta cái hồn nhiên của miền núi yêu giữa đất trời, phần ai nấy yêu và <i><b>bất chấp cả ngăn cản của chồng vợ </b></i>cận kề. Yêu đúng nghĩa của yêu - cái sự phải lòng nhau mà các cụ ta vẫn dùng thuật ngữ ấy. Cái yêu trong suốt đến độ cô gái <i><b>thêu cả tháng trời </b></i>mới có chiếc khăn nhỏ mang ký hiệu của mình trao cho chàng trai, còn người đàn ông thì vươn đôi tay mạnh mẽ của mình <i><b>nắn sờ nhẹ nhàng bộ ngực người con gái </b></i>xem có bầu sữa tốt để mai sau cho con không chứ tuyệt nhiên chả thấy đó là … <i>hành vi cấu thành sự đê tiện </i>như vài người vẫn nghĩ !!!</font></p>
    <p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">Đ</font></b>êm, trong chút hơi men chếnh choáng, bầu trời Sapa hình như thấp hơn bầu trời Nam Bộ và tôi có cảm tưởng như mình chỉ <i><b>quờ tay là chạm vào ông trăng </b></i>thanh mảnh. Ánh trăng qua sương đêm lấp lành như tráng thiếc. Tôi bỏ bạn bè đi men theo những <i><b>thảm cỏ thần tiên Tả Phìn</b></i>, đi nghe đúng nhịp thở bồi hồi của chính mình yêu 30 năm trước dọc suối Tả Vằn và cả cái <i><b>luống cuống, ngượng nghịu </b></i>cũng của mình bên những mê cung bằng đá thành ngăn, thành ô của thiên nhiên ban cho núi Hàm Rồng để ban gả cho kẻ si tình… Vẫn là <i><b>tiếng đàn môi</b></i>, tiếng cát xét nhạc rừng nỉ non và những tiếng thì thầm. Trong chốc lát, tôi mong muốn trẻ lại, trẻ lại muốn được yêu, muốn cái phần ai nấy yêu kia có cả bản thân mình …</font></p><p align="justify"><b><font face="Verdana" color="#000080">Thưa các bạn !</font></b></p><p align="justify"><font face="Verdana"><font color="#008000" size="5"><b>N</b></font>hiều bạn sẽ bảo rằng so với bài viết về Sapa năm ngoái thì năm nay tôi <i><b>nặng lòng </b></i>với vùng này qúa đỗi ! Đúng là như vậy. Nơi có khí hậu thần tiên, đủ 4 mùa trong 1 ngày này đã<i><b> được người Pháp định hình </b></i>và bao nhiêu tao nhân mặc khách cùng những con người tài hoa, vĩ đại tụng ca, miêu tả, gắn cho những huyền sử… phong phú mà thằng tôi chỉ là người nói lại, viết lại những cái người ta đã viết, đã nhìn ra. Thế nhưng có một cái chưa thấy ai viết cho kỹ đó là “<b><i>công cuộc câu kéo</i></b>” ở Hồng Hồ. Các bạn ạ ! Ở giữa thị trấn Sapa có hẳn 1 cái hồ rộng chừng 5 héc-ta. Hồ chỉ rộng ngần ấy nhưng từ bờ này nhìn sang bờ kia cũng thấy hơi <i><b>thăm thẳm bởi sương mù </b></i>và loãng khí. Hầu như không ngày nào không có mhững đám mây mù bay là là huyền ảo trên mặt hồ này. Mỗi buổi sáng, khi chừng 9 giờ đổ đi, ánh mặt trời hồng rựng đổ vào mặt hồ màu hồng rựng.</font></p>
    <p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">N</font></b>hững lúc này là lúc có vài cần thủ ôm cần giống hệt chúng ta - họ những <i><b>người Kinh <img border="0" src="files/ban-doc/VietHoa/xuyen-viet-2004/8/hong-ho.jpg" width="150" height="113" align="left" hspace="3" vspace="3" alt="Sương mù Sapa">quê gốc Thái Bình </b></i>có những nét câu đặc thù không giống tý tị nào. Câu bơm nổi ? &quot;<font color="#0000FF"><i>Chúng em chả biết kiểu đó ! Mà câu làm sao cho được khi<b> tầm nhìn luôn bị vướng </b>bởi sương mù. Con cá có đẩy cái phao cũng chả biết. Mà không nhìn thấy cái phao gật gù thì <b>sự thăng hoa trong câu kéo </b>giảm đi đến bảy phần. Chúng em cứ thả thính, móc mồi trùn mồi dế vào mà câu. Cá nước ngọt cả đấy các bác ạ. Có những con <b>cá Lăng, cá Chiên </b>nữa. Thế nhưng nếu cá thật to chỉ độc mỗi thằng <b>Trắm đen.</b> Thằng này còn lưu được vì nó chịu được lạnh. Chứ đa phần các loại cá khác chỉ sống qua 1 mùa. Và kỳ tuyết rơi thì chúng em đi bắt cá cóng …&quot;.</i></font></font></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">T</font></b>hế nhưng, nhìn cảnh thơ mộng của hồ, tôi đoan chắc có nhiều cá cực to mà người ta chưa bắt được bởi theo lời 1 thợ câu thì: thỉnh thoảng có những con cá to nhưng chúng tôi <i><b>toàn bị đứt dây</b></i>. Cá khôn lắm, <i><b>dây to là nhát </b></i>mà dây nhỏ thì người câu qúa phiêu lưu. A ! bác nói về cái tiệm đồ câu ở <i>số 4 Hàng Giấy Hà Nội </i>hả ? Hôm nào em về Thủ đô sẽ đến học thêm cách làm mồi …</font></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">C</font></b>huyện câu chỉ có thế. Tôi không biết gì hơn bởi trong đoàn các bạn còn nhiều địa danh phải thắc mắc và kiểm chứng như <i><b>Seo Mí Tỷ </b></i>(<i>thung lũng 5 con rồng</i>), <i><b>Vùi Lùng Sung </b></i>(bãi cát Sapa), <i><b>Tả Giàng Pình </b></i>(làng lớn), <i><b>Lao Chải </b></i>(Rọ Đá), Tả Pìn, Xin Chải, Thác Bạc, Cầu Mây …</font></p><p align="center"><img border="0" src="files/ban-doc/VietHoa/xuyen-viet-2004/8/co-be-sapa.jpg" width="480" height="311"></p>
    <p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">C</font></b>ó một đặc sản dẫu nhỏ nhưng cũng cần nhắc tới trong phiên<i><b> Chợ Tình thứ bảy </b></i>là những món nướng. <i><b>Ngô nướng và khoai nướng </b></i>cạnh trứng gà nước và mía nướng. Lạ nữa: ngô nướng ở đây <i><b>đắt gấp đôi ở Sài Gòn </b></i>thế nhưng ăn thì ngon tuyệt. Cơm lam nữa. Qúa ngọt giọng với cái chất nếp làm Lam. Lam cứ như sinh ra cái tình chay mặn. Người ăn chay thì Lam chấm muối vừng nhai ngon bùi đến không thể nói đựơc lời khen. Người ăn mặn thì <i><b>khúc Lam kẹp miếng thịt lợn rừng </b></i>nướng thơm ngây ngậy ăn đến quên no.</font></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">S</font></b>áng hôm sau, Sa Pa vẫn dậy muộn nhưng không có cái vẻ uể oải sau một đêm vui vẻ. </font><font face="Verdana">Ai đã qua đêm ở thị xã Sa Pa sẽ thấy buổi sáng nơi này<i><b> đẹp và duyên như một thiếu nữ</b></i>, không khí mát lạnh như <i>kem Gia Lâm </i>xưa. Hình như cái lãng mạn buổi đêm qua chả dính dáng gì với thực tế sáng hôm nay. Ngay cả các chàng trai, cô gái người H’ Mông, Dao, Tày … cũng <i><b>không giống đêm qua </b></i>một tý nào. Tôi đã thắc mắc liệu có phải họ đêm qua hay là đây những lớp người người khác ? Trả lời cho thắc mắc của tôi, anh bạn vứt tôi lên </font><img border="0" src="files/ban-doc/VietHoa/xuyen-viet-2004/8/com-lam.jpg" width="250" height="379" align="right" hspace="3" vspace="3" alt="Cơm Lam Sapa"><font face="Verdana">xe ôm chạy ra những con đường nhỏ xuôi dốc xuống. Kìa ! Mấy bác say tình qúa đà vẫn còn lắc lư vừa đi vừa gù gật, chiếc cát-xét,<i><b> bằng chứng cho cái tình hiển hiện </b></i>đêm qua thì tớp qua tớp lại bên hông và vẫn eo ẻo giọng hát nhạc tình ! Tôi nhào vào bắt chuyện với một tốp thanh niên: ”<i>Đi chợ tình ưng cái bụng chưa ?</i>” ... Đáp: ”<i>Không ưng cũng phải ưng thôi. Cái mình có chỗ nào khác mà về chơi vui đâu. Mình sắp về rồi ! Chỉ còn chờ <b>cái vợ </b>nó mua chảo mà !</i>”. Một cô gái H’ Mông (cô gái người Mèo) <i><b>mua được chú mèo Mun </b></i>rất đẹp, cô nâng niu trên tay và tìm cách trèo lên lưng con ngựa do anh chồng giữ cương, bất ngờ, hai cậu sinh viên dưới xuôi hỏi giật: ”<i>Cô em ơi ! Em mua con gì về nhà đấy ?</i>”. Những tưởng cô gái sẽ khờ khạo mà trả lời “<i>con mèo</i>” để cùng cười đồng giễu, ai dè thoáng chau mày nhưng rồi cô bé cười rất điệu mà rằng: ”<i>Có gì đâu, tao mua con … Kinh về <b>cho nó bắt chuột </b></i>...”. Chúng tôi cười vang. Ai thua ai đây nhỉ ???</font></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">T</font></b>ừ thị xã Sapa, chúng tôi cho xe ngược về<i><b> Sân Mây, Thác Bạc</b></i>. Con đường uốn lượn qúa đỗi điệp trùng vượt qua Cốc San, qua đèo Ô Qui Hồ để lên đỉnh đèo Hoàng Liên Sơn. Rừng cây ở đây không dày dịt nhưng với rất nhiều <i><b>thực vật mang ấn tượng </b></i>khó quên. Những rừng Pơ-mu, Sa-mu, Vầu thân dài… tất cả như trải ra chào đón du khách đến với “<i>mái nhà của Tổ Quốc</i>” (lối leo đỉnh Pan-xi-pang nằm trên con đường này).</font></p>
    <p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">D</font></b>ừng chân dưới chân thác, từng bước, từng bậc đá đưa chúng tôi lên. <i><b>Dòng thác bạc </b></i>mùa này như thu lại. Từ lưng chừng trời, dòng thác đổ xuống dài đến vài trăm mét cho một <i><b>màu trắng gắt hơn </b></i><img border="0" src="files/ban-doc/VietHoa/xuyen-viet-2004/8/sapa-2.jpg" width="230" height="154" align="right" hspace="3" vspace="3"><i><b>bông tuyết </b></i>chan tràn vuốt mịn từng khoảng lá Thạch Xương Bồ. Phóng tầm mắt ra xa, dãy núi Hàm Rồng như được mây dìu đến ngang trước mặt. Qủa thật, với độ mở của ống kính máy ảnh dù là 28mm cũng không nói được điều gì. Cái tầm đủ nhìn trong mỗi chúng tôi ở đây cũng có thể mô tả đầy đôi ba trang giấy…</font></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">U</font></b>ống đã ! Chúng tôi tìm vào 1 cái quầy chưa là 1 cái </font><font face="Verdana">quầy; bởi nó chỉ có<i><b> mỗi bếp than hồng </b></i>là thu hút khách trong cái lạnh se sắt đầu ngày của núi rừng. Cô bé bán hàng tên là Nguyễn Thị Thịnh. Chúng tôi chê rằng <i><b>5,000đ/xâu thịt lợn </b></i>thế kia thì qúa đắt ! Cô bé bảo nếu các bác ăn rồi sẽ thấy không đắt. Tại sao thế ? Vì nó <i><b>ngon hơn mọi cái ngon </b></i>chế từ thịt. A ! Cô bé này hơi <i><b>hợm hàng </b></i>đấy nhỉ! Không đâu! Cháu nói theo nhận thức của cá nhân thôi. Cái xiên thịt này là <i>thịt lợn bản</i>. Cháu là người nuôi lợn bản cháu biết. Đó là những <i><b>con lợn cực kỳ xấu trai</b></i>, <i><b>đen thùi lũi </b></i>nhưng nuôi nó thì cứ phải <i><b>dồn đuổi cho nó chạy nhảy </b></i>nhằm săn sao và chắc thịt. Đây bác coi, cái mỡ trong miếng thịt chỉ đủ cho than áp dậy mùi thơm nhưng cái ngọt trong thịt thì <i><b>chỉ có đất trời Tây Bắc mới có</b></i>. Thôi được ! Tôi thua cô. Còn thức uống ? À ! <i>Cháu chỉ có 2 loại rượu thôi, chai màu tím là chai rượu mận máu chó; chỉ có mận máu chó mới ủ thành rượu được chứ mận Bắc Hà hay Tam Hoa không thể vì cái nhựa của nó không cho phép thành rượu (cháu chả biết kỹ), còn chai màu vàng này là <b>rượu Táo Mèo</b>. Cây táo Mèo mọc trên những mỏm đá tai mèo, qủa táo được kết từ hương của Rừng, ngấm đẫm gió ngàn, hấp thụ khí đất, khí trời và nắng gió vùng cao nên nó có đủ vị chua ngọt và chát đắng. Qủa Táo Mèo không ăn được nhưng ngâm nó, ủ nó thì cất được thứ tinh chất để chế ra loại rượu ửng vàng này đây. Ban đầu với Táo Mèo, ta uống tưởng như <b>một lọại nước giải khát có ga </b>thế nhưng càng uống càng ngất ngây, càng ngất ngây thì càng thích uống</i> ...</font></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">C</font></b>ô bé Thịnh còn kể <i><b>rất từng trải </b></i>rằng: ”<i>Những đôi trai gái thích rượu Táo Mèo vì chưa yêu nhau, sau khi uống cùng nhau những bát rượu họ sẽ <b>say nhau</b>, cái say như lời ước nguyền rằng đôi lứa sẽ say nhau suốt đời và chia sẻ những hương vị đắng cay, mặn, ngọt như những đặc tính mà bát rượu táo mèo đang có</i>…&quot;. Vậy ư ? Thế <i><b>già như mình </b></i>uống có được gì không nhỉ? Cô bé Thịnh cười<img border="0" src="files/ban-doc/VietHoa/xuyen-viet-2004/8/thac-bac-sapa-2.jpg" width="200" height="312" align="left" hspace="3" vspace="3">ào ào: ”<i>Già có duyên già! Bác cứ ngồi đây uống đến chiều, thế nào bà cô cháu cũng ra đón cháu về, lúc ấy…</i>”. Thích nhỉ ! Nhấc bát rượu Táo Mèo, tôi dốc cạn. Đúng là có <i><b>vị ngọt, vị đắng, vị chát </b></i>cùng với cay nồng. Bát thứ 2, tôi thấy họng mình se se ngần ngật. Những đám mây huyền ảo xung quanh bị ánh mắt tôi tưởng tượng <i><b>kéo về bắt chúng bồng bềnh </b></i>ngay dưới bước chân. Trong giây phút, chợt tưởng tượng như mình đang bay đu thoả thích trong tiếng đổ ầm ào của dòng thác qúa đỗi vi linh …</font></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">K</font></b>hi toan đứng dậy, ngang bên tôi xuất hiện thêm 1 “<i>chủ hàng</i>”. Chủ hàng này thật đặc biệt. Đó là một thanh nữ chào mời những <i><b>bắp ngô của rẫy </b></i>bên xã Tả Van. Những bắp ngô màu tím tía, hạt mẩy đều dẻo và ngọt lịm. Ơ kìa! Sao xứ này qúa nhiều điều lạ, vài ngày lưu ngụ của chúng ta có chăng mới chỉ là phi ngựa ngắm hoa thôi. Giọng cô bé bán ngô đều đều chen vào tiếng ầm ồ của dòng thác Bạc: <font color="#0000FF"><i>- Dưới những bụm thác này có loại <b>cá Suối Hoa</b>. những người thợ câu chuyên nghiệp thừơng câu được nó trong <b>những ngày mưa lớn</b>. Có con cá nặng tới 15kg và<b>dài cả mét</b>. Đó là những con cá khoẻ kinh người, mình có vảy tương phản 2 màu sáng tối, miệng có râu nhưng lưng vảy lại kết màu vằn vện như da trăn-vậy nên mới gọi là cá Hoa. Thịt cá Suối Hoa ăn rất ngon và nó là đặc sản của các nhà hàng Sapa với giá xấp xỉ <b>60.000đ/ký</b>. Những người thợ <b>câu cá bằng rêu đá trộn băm với rong đuôi chó</b>, <b>bột khoai lang </b>giã cùng cơm lam xe cho quánh lại…</i></font></font></p>
    <p align="justify"><font face="Verdana">Chờ tôi ghi chép xong, cô bé bất giác thở dài:- <i>Nhưng mà câu nó cực khổ lắm chú ơi! Mưa nguồn thì ai có lạ gì. Vậy mà người thợ câu cứ phải đứng dầm dề ngoài mưa mà tung mồi vào dòng quẩn của nước thác. Cái giống cá oái oăm chi lạ. <b>Chỉ trời mưa mới ham ăn mồi</b>… </i>Đến lượt tôi thở dài: ”<i>Không biết bao giờ Hội Câu Cá 4so9 có người câu được cá Suối Hoa ở đây nhỉ ?!?</i>”.</font></p><p align="center"><img border="0" src="files/ban-doc/VietHoa/xuyen-viet-2004/8/sinh-vien-o-SA-pa.jpg" width="480" height="279"></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">C</font></b>hỉ có một đoạn đường khoảng 20km mà chúng tôi<i><b> đi gần hết 1 ngày trời</b></i>. Chiều xuống, chúng tôi mới đến nơi tập kết dành cho người leo đỉnh Pan-xi-pang. Như đã kể ở phần trên cùng các bạn; chúng tôi lại quanh quẩn ở dọc cái truông đường tê lạnh vì gió bạt. Lạ nữa: đang 1 cung đường đứng gió, ngoắt ra một cua lập tức <i><b>gió vùng lên cấp 6 thổi băng băng </b></i>cành khô và lá rụng, quất tới tấp vào cửa kính. Hỏi tại sao ? Té ra đây là Cổng Trời - cổng của cái nóc nhà của Đông Dương, bên này là Lào Cai, bên kia là địa phận Lai Châu.</font></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">N</font></b>gười dẫn đường tạm biệt chúng tôi sau mấy ngày quen biết. Anh vỗ vai chúc cậu tài xế chân mềm, tay dẻo. Giọng anh chân tình như nhủ với thằng em ruột của mình: ”<i>Đây là đèo Cổng trời- một<b> cái đèo nguy hiểm nhất Việt nam</b>. Biết bao nhiêu tài xế dưới xuôi khi lên đến đây<b> không dám cầm lái cho xe </b>vượt qua mà phải thuê tài xế quen đường lái đỡ. Nó nguy hiểm nhưng mà ngoạn mục. Em cố gắng nghe cu. Vượt qua đèo này rồi mới có thể nói những Hải Vân, Đèo Ngang, Rù Rì, Cù Mông… <b>chỉ là con tép</b></i>”.Cậu tài xế cười nhẹ, xiết tay đàn anh thay lời cảm ơn. Chúng tôi lại lên xe. Bên kia là Lai Châu, có Điện Biên Phủ - mà địa danh này sắp kỷ niệm 50 năm chiến thắng…</font></p><p align="justify"><font face="Verdana">(<font color="#FF0000">Đón xem kỳ VIII:<br><b>- Điện Biên &amp; Sơn La<br>- Cao Bằng Lạng Sơn<br>- Đi chợ vùng biên giới Trung Quốc</b></font>)</font></p></body></html>
     

Chia sẻ trang này