Ghi nhanh: Xuyên rừng Trị An tìm niềm vui | Câu lạc bộ câu cá 4so9

Ghi nhanh: Xuyên rừng Trị An tìm niềm vui

Thảo luận trong 'Ghi nhanh' bắt đầu bởi root, 14/5/10.

  1. root

    root Administrator

    Đã có bài của bạn NhanVinhLong sửa phía dưới.
    Thân

    Em post lại:

    Ghi nhanh: Xuyên rừng Trị An tìm niềm vui

    Việt Hòa

    Những tưởng chỉ cùng lắm là 2 xe với dăm người đi đổi gió theo sự rủ rê của anh chàng Quốc Việt; nhưng thật không dè cuộc tập hợp đột xuất dăng dài tới 6 chiếc xe lớn nhỏ với gần 20 con người "gươm giáo đầy mình", mấy thùng đựng cá lớn nhỏ chồng chất trên các xe như thể muốn đến dẹp hộ luốn mấy hồ cá bên mé Trị An rừng lá sông nước bạt ngàn, kia vậy.

    [​IMG]

    Tôi đến Văn Thánh chờ sớm nhất. Đang loay hoay với tô bún bò ngồn ngộn thì thấy một anh chàng nhỏ nhắn với dăm cái bịch và hình như là cái túi cần câu. Gã ngồi bàn bên, kêu đồ ăn giống mình. Để yên xem sao ! Tôi nghĩ thế và quan sát gã: một gương mặt thông minh nhưng hơi có vẻ cam chịu. Cách ẩm thực ra vẻ thư thái lắm …

    Chẳng phải chờ lâu: chiếc Ford đỏ chót của anh Ngọc Linh trờ tới quay đầu điệu nghệ. Trong xe bung ra 3 cần thủ quen biết từ những chuyến câu thi Phan Thiết lận. Từ trong góc kẹt, anh bạn Minh sải bước chân tới với cái túi cần câu dài loằng ngoẵng đến phát phiền lòng tài xế. Gã bảo: ”Em là cái thằng hôm trước dẫn mấy anh lên Đà Lạt câu hồ nhà em đấy !”. Ngọc Linh cười khơ khơ nhận xét: “Thằng chú này sáng dạ ra phết !”. Hồi đó anh Linh HQ & anh Hưng cũng khuân được 3-4 con Trắm cỡ 2kg, nhậu nhẹt tưng bừng ở Đà Lạt với thằng em rồi mà về cứ là im re không cho ai biết. Phải truy ra sau vậy. Rồi, cái Matiz của Hưng HQ thong thả tiến vào. Chiếc Toyota 12 chỗ của Bảo Nhí, chiếc xe 8 chỗ của Nghĩa Cá Đối và chiếc Pajero của Nguyễn Anh tập kết cuối cùng. Hùng hậu quá, lên đường thôi.

    Thế mới biết, cái nhu cầu giải trí về câu kéo và khám phá trong anh em là rất lớn. Cuộc đi chỉ biết trước 2 ngày, tự phát tùy ý nhưng cũng qui tụ cấp thời khoảng 20 cần thủ.

    [​IMG]

    Đến lúc này, gã thanh niên nhỏ nhắn mới tiến lại tự giới thiệu: ”Em là Quốc Việt đây !”. À ! Ồ … anh chàng chuyển cho mỗi xe một tờ giấy vẽ đường rất chi tiết. "Dân i.T. có khác", Nguyễn Anh cười ! Lên đường thôi ! Cái Matiz của Hưng HQ nhanh nhẹn dẫn đường tạo ra cái tâm trạng háo hức rất đời thường của những tay ham câu kéo. Chúng tôi nhanh chong bỏ lại phía sau những Mã Đà, Sông Mây … mà thẳng tiến về khu vực Hồ Trị An. Khi xe chạy qua cầu sông Đồng Nai, nhìnnhững biển rãnh đá đậm màu gan trâu ken nhau cắt xẻ lòng sông cạn khấc, vài anh em bùi ngùi nhớ tiếc những cái thẻo, viên chì một dạo câu cá Lăng bị đứt kẹt ở khu này …

    Dẫu đã chuẩn bị tinh thần với đường rừng nhưng chuyến vượt đường hôm nay xem ra đáng nhớ nhất trong năm. Con đường độc đạo cứ lầm lầm bụi đỏ. Các xe phải chạy cách nhau dễ tới 10 mét mới nhìn ra đường. Càng vào bên trong, đường càng hẹp và ánh sáng như bó lại. Những trận mưa cuối mùa để lại trên lối đi những ổ trâu ngập ngụa vàng hươm. Rừng ở đây phần lớn là tái sinh và thực vật khá phong phú với từng vạt cây Giá Tỵ. Chò Chỉ, Dầu, Khộp, Bình linh, Dái ngựa …

    [​IMG]

    Lúc này, 6 cái xe bắt đầu cắn đuôi nhau lắc lư chồm lên rồi sụt xuống khiến bùn, nước văng tung toé. Chiếc Pajero bắt đầu cài cầu. Khá khen cho bác tài lái chiếc Matiz. Đường dài mới biết ngựa hay ! Cái cung đường âm binh như thế này thằng tôi nhẩm tính trong đầu dứt khoát sẽ dùng phưong án bỏ chiếc xe yếu xìu kia lại ngang đường, bốc gánh hát bên ấy cài vào những xe trống. Nhưng mà không ! Cái tay lái của bác tài bên ấy cứ như lụa ! Mà chạy cứ phầm phầm mới dễ nể! Trong khi đó, chuông điện thoại cầu cứu đổ liên hồi vì chiếc Toyota 12 chỗ đang "tịt" ở phía tít sau ! Cũng may là 1 chiếc xe 12 chỗ của dân săn chim gần đấyđã ra tay cứu vớt chiếc Toyata, kéo quân ta từ vũng bùn vùng lên chạy tiếp.

    [​IMG]

    Rồi cái điều chúng tôi lo ngại đã tới: chiếc Matztic sa lầy ! Toàn thân chiếc xe cứ như dán xuống bùn. Đẩy là giải pháp thứ nhất ! Nếu không xong thì … khiêng xe qua ! Cuối cùng thì sau mấy lần hò-dô-ta-nào ... chiếc Matiz cũng ngoan ngoãn trườn lên. Và, cũng bắt đầu từ đây, thầy trò trên xe không còn rung đùi nghe nhạc nữa mà vừa chạy bộ vừa xi nhan, Hưng HQ chạy trước vung dao dẹp đường oai phong lắm, nhộn nhịp vô cùng. Bà con đi rừng ngó lom lom vào đoàn xe, nhìn phong độ của anh em xi nhan phụ xế dẹp đường tích cực thế kia, ai cũng tưởng đây là phái đoàn đi kiểm tra hay xem xét dự án hoặc ít ra ngó lòng hồ Trị An (!?!)

    Ngay đến ông cậu của Quốc Việt sắc diện cũng hơi thảng thốt khi không có một đoàn cam nhông rùng rùng tiến vào nhà mình, người trên xe bước xuống toàn nón cao bồi Viễn Tây, kính mát gọng to mà tròng đen sì, ôm khư khư những túi hình súng trường và bồng giỏ nặng nề đạn dược; cửa xe đóng sầm sầm … Nụ cười chỉ đậu trên môi ông bác khi thằng cháu Quốc Việt nhào vào nhà làm công tác phiên dịch. Đến lúc này, ông chủ nhà mới từ tốn khoác lên người chiếc áo cánh khoát tay chỉ ra sau nhà: ”Ao câu ở ngoải, hồ Trị An cũng ở ngoải. Các chú cứ câu thoải mái. Không phải tiền bạc gì ! Các vị lên đến đây là qúi hóa lắm. Cứ tự nhiên! Tự nhiên!”.

    [​IMG]

    Việt vẹt từng cây Mai Dương, dẫn chúng tôi len lỏi tiến về 2 cái ao sau nhà. Ao hơi bé và cấu tạo như lòng chảo. Bác tài Hà gãi đầu nhỏ nhẻ: "Chắc đây là hố bom rồi, nhảy vào giữa ao có khi chết đuối !". Qua làn nước, chúng tôi thấy có bóng của cá Lóc, Điêu Hồng và Sặc Rằn, Sặc Bướm đủ cả. Mà lạ, thả mồi ngay mồm nó cũng chỉ liếc qua rồi thôi! Chỉ cách một bờ đập, phía ngòai là hồ Trị An với lốm đốm từng chiếc bè nuôi cá. Thấy chúng tôi chùng lòng trước cái ao bé, Việt hào hứng: "Nếu các anh thích em kêu thuyền máy đưa các anh ra bè câu Điêu Hồng, to lắm, cỡ bàn tay là ít !".

    Đã tới là phải chơi ! Cao Đàm tung ra những đường rê mồi giả cá Lóc lõm tỏm như cá Rô quẫy mình, trong khi Nghĩa Cá Đối rê bằng Nhái sống. Nghĩa bảo: ”Chắc ăn hơn em mang theo ông thầy…”. Lúc này tôi mới ngó kỹ một bác già ôm khư khư cái cần 3,3 mét gắn chiếc san-tô đuôi chuột đang loay hoay tìm thế ném mồi đeo theo cái tổ ròng ròng ăn chìm sát mí cỏ.

    [​IMG]

    Bên ao kia, Trịnh Thanh Hùng, Ngọc Linh, Nguyễn Anh và các bạn cũng đang tiến hành xả mồi và căn phao. Không khí miền rừng thật trong trẻo. Nắng vàng rực bên ao. Hoa dại nhiều vô kể. Chợt chạnh nhớ và mô phỏng thơ thi sĩ họ Hồ:

    Cầu bắc song song đôi ván ghép
    Nước trong leo lẻo một vùng xanh
    Cỏ dày lớ ngớ leo ngắm bướm
    Loe ngoe cá Sặc với Điêu Hồng!!


    Nhưng mà nắng qúa ! Đang tự dưng nghe cái bụp quen qúa. Gì ấy nhỉ ? Nghĩa Cá Đối liệu có làm ăn gì không ? Có rồi ! Anh kéo lên 1 em cá Lóc xem xem ký-lô đen thùi lùi làm dậy khí thế trường quay. Rồi cái tay Minh có vẻ thức thời: gã gắn cái lục vào cần tay, xoe xoe cục cám tanh đặt vào giữa lục. Nhấm nháy là gã lắc và hiệu qủa ra phết. Có cú 1 ăn 2 mà toàn loại Sặc Rằn to như lá ổi. Nguyễn Anh cũng mang lên hai em. Lần lượt anh em đều có cá cả. Một chú Điêu Hồng đẹp ngất ngơ cũng được mang lên. Hưng HQ bảo: ”Lần đầu tiên trên màn hình hôm nay tôi câu Lục !”. Hỏi, anh này bảo thu hoạch cũng gần chục con …

    [​IMG]

    Rất tiếc hai cái ao hơi bé và chủng loại cá không được phong phú lắm. Thêm nữa, nghĩ tới cái đoạn đánh đường về mà không may gặp trời mưa thì nguy. Ban sáng, hai xe đã phải kéo nhau chống lầy. Phần vì một số cần thủ còn đang tơ tưởng những con Chép vàng to hự ở Sông Mây; Nguyễn ANh cũng chép miệng thèm muốn mấy chú Mè ở CLB Xanh, chúng tôi chào tạm biệt ông chủ mến khách và quay về.

    [​IMG]

    Cuộc di tản bắt đầu tuỳ nghi (chỉ hẹn bữa chiều tại CLB Xanh); nhóm anh Hưng, Ngọc Linh … về Sông Mây; còn lại anh em chúng tôi về hồ cá của vợ chồng Năm Sơn bên Long Bình. Cái hồ này, nghe nói Hồng Sơn và bạn hữu quất 1 ngày gần trăm ký Mè con nào con nấy đầu to như bát sắt. Hồ Năm Sơn khá rộng nhưng có tới mới biết nỗi niềm ham câu của dân câu giải trí. Cả một vùng hồ rộng thế mà phao xanh, phao đỏ, phao vàng hình như kín khắp.

    [​IMG]
    (Hồ Năm Sơn)

    Chúng tôi kiếm mãi mới được chỗ ném đôi đường câu. Nắng chói chang. Gió liu riu và ngần ấy cái phao nhựa giữa hồ như nằm êm không hề động đậy trong vòng nửa giờ câu. Duy chỉ có cặp vợ chồng câu tay là làm dăm chú Mè Vinh xêm xêm lá mít. Vừa toan bàn lùi thì Nguyễn Anh kéo lên một chú Mè nhỏ tý. Con thứ 2 không to hơn bao nhiêu, chỉ hơn kí-lô. Vậy mà anh em xung quanh đã trầm trồ khen ... mồi nhậy. Tới con thứ 3 nhác chừng 2 ký-lô thì … xẩy ! Cả đám cằn nhằn hết cỡ. Cánh câu chìm của Trịnh Thanh Hùng và Nguyễn Cao Đàm, Nghĩa Cá Đối không kết qủa. Chúng tôi lại tạm biệt hồ Năm Sơn và về CLB Xanh

    [​IMG]

    Tại CLB Xanh, nhà hàng dành riêng cho anh em một lều. Xô cá Sặc, cá Lóc được chiên giòn ngon chất ngất. Bác Đàm lục túi lôi ra 2 chai rượu ngâm tiết Hổ Mang Chúa và Cua Đinh và cuộc nhậu xôm hẳn lên khi ông thầy câu cá Lóc kể về những chuyến du câu … Lão nhiều chuyện thật, mà chuyện nào cũng hay, cũng hồi hộp. Chắc chắn xin có dịp nhờ "thầy" kể lại đầy đủ 1 bài về chuyến câu cá Hồng vùng Nha Trang năm xưa, nơi mà anh bạn cố hữu của thầy bị kéo lộn cổ xuống nước vì con cá mà đến giờ ông vẫn tấm tắc mãi tuy chỉ chỉ thóang thấy cái lưng "ngồn ngộn gươm dao sắc nhừ" của nó.

    [​IMG]

    Việt Hòa
    Tháng 11/2004
     
    Last edited by a moderator: 18/1/16
  2. mecauca123

    mecauca123 Thành viên mới

    Sướng quá đi, mệt nhưng mà vui phải biết nhỉ các bác.
     

Chia sẻ trang này