Goliath Tigerfish | Câu lạc bộ câu cá 4so9

Goliath Tigerfish

Thảo luận trong 'Ghi nhanh' bắt đầu bởi Nam_haba, 27/10/10.

  1. Nam_haba

    Nam_haba Chuyên gia kỹ thuật

    Congo,một vùng đất trong thế giới chúng ta,mà chúng ta không biết nhiều về nó,dù là vào thế kỷ 21,một xứ sở với nhiều chuyện đáng sợ của quá khứ lẫn mịt mờ trong tương lai.Một xứ sở phong phú với tài nguyên thiên nhiên rộng lớn mà ít có nơi nào so sánh kể cả trong lục địa Phi Châu.

    Một hành trình phiêu lưu vào xứ châu Phi này là một sự thử thách lớn lao cho ai thường mạo hiểm có nhiều kinh nghiệm,nhưng trong con mắt những kẻ khác, cuộc hành trình này rõ ràng là một sự tự sát.Nhưng đôi khi bạn không còn cách chọn lựa nào hơn,đặc biệt khi bạn săn tìm một loài cá mà bạn không thể tìm thấy ở nơi nào khác trên thế giới.

    Mời bạn theo dõi chuyến hành trình phiêu lưu của Jakub Vagner người Tiệp trong châu thổ dòng sông Congo,nơi trú ẩn của một loài cá nước ngọt mạnh nhất và huyền bí nhất trên hành tinh của chúng ta : Goliath Tigerfish.

    Hành trình châu Phi đến Congo :

    Tôi đã dự định phiêu lưu châu Phi gần 3 năm qua,tôi đã tìm kiếm tất cả nguồn tài liệu có sẵn và tập hợp tất cả,liên kết các mảnh tin tức để cuối cùng nó dẫn tôi đến con đường săn tìm Tigerfish mà tôi từng mơ ước một cuộc săn bắt nó.
    Vì không có nhiều nguồn thông tin rõ ràng và đáng tin tưởng, mà lại nhiều tin nói khuyên nên bỏ cuộc hành trình khám phá nước Congo.

    Kết cục,không có một hy vọng nào tốt hơn là hướng đến tòa đại sứ Congo, nhưng khi tôi nói với nhân viên toà đại sứ lý do muốn đến xứ Congo là để đi câu cá thì họ nhất quyết cho tôi hoàn toàn là điên loạn,họ lắc đầu từ chối,họ cho biết chắc chắn không bảo đảm hay chịu trách nhiệm an toàn đối với một tay câu cá điên khùng như tôi.

    Nhưng không phải vì vậy mà tôi bỏ dở ước mơ,nên lại cố tìm tòi thêm những người có khả năng tối thiểu nào đó bảo đảm an toàn cho cuộc du hành vào xứ Congo.

    Cuối cùng tôi liên lạc đến một người có thể hữu ích cho tôi,đó là một người di dân nhiều kinh nghiệm ở xứ Congo tên là Michael,anh ta là một hướng dẫn viên về loài dã nhân trên núi,đây là sự lựa chọn duy nhất và thành thật mà nói, nó an toàn cho tôi hơn là quyết tâm phiêu lưu một mình,đồng thời tôi chọn thêm một người quay phim đáng tin tưởng nhất,nói rõ mục tiêu của tôi cho anh ta biết những hiểm nguy có thể xảy đến cho anh ta,sau một vài phút nói chuyện cặn kẽ rõ ràng,hẹn sẽ bay chung một chuyến đến Phi châu.

    Thời gian được ấn định vào đầu tháng 9, đây là tháng cuối cùng trước khi mùa mưa bắt đầu.

    Vào cuối tháng 8,chuyên viên quay phim Jirka và tôi trở về nhà sau một cuộc quay phim trong vùng Amazonia,mà chúng tôi vừa hoàn tất 3 tuần mạo hiểm săn tìm một loài cá trong những loài cá nước ngọt lớn nhất thế giới con Arapaima gigas.
    Chúng tôi đã bắt được khá nhiều con Arapaima nặng hơn 220 lbs (100kg) nên khi quay trở về nhà là hoàn toàn hài lòng cho chuyến đi đó.

    2

    Chiếc máy bay hạ cánh xuống phi trường Prague và chỉ có 14 tiếng để vui gặp lại người thân cùng bạn bè và tiếp tục gấp rút sửa soạn lại mọi thứ hành trang cần thiết.

    Ai cũng đều hối hả,chúng tôi chỉ có vừa đủ thời gian hâm nóng tình cảm gia đình xong là đã có mặt sẵn sàng,đứng trước quầy vé kiểm soát của hãng hàng không một lần nữa.
    Tất cả người thân của chúng tôi lại tiễn đưa với nước mắt, việc này xảy ra rất thường như vậy nhiều lần rồi,nhưng lần này thì có vẻ khác biệt,trong đôi mắt của những người thân và bạn bè,chúng tôi có thể đọc được những lo sợ và thất vọng trong đó,nó muốn nói lên như đây là lần vĩnh biệt cuối cùng. Cuộc hành trình sẽ đưa tới một vùng hoang vu mà không có bất cứ sự giúp đỡ cần thiết nào hết khi gặp việc bất trắc.

    Sau những giờ bay dài,cuối cùng chiếc phản lực đã bay trên lục địa châu Phi cũng như đang tới gần mục tiêu,không một đám mây gợn trên bầu trời châu Phi và hình dáng châu Phi trong giống như lòng bàn tay bắt đầu xuất hiện.
    Những tiện nghi trên máy bay là sự tiện nghi cuối cùng mà chúng tôi đang được hưởng,tôi và người bạn cần ra khỏi máy bay càng sớm càng tốt.

    Sau khi ra khỏi máy bay là tiếp xúc trực tiếp người bản xứ châu Phi.Một tay quan thuế phi trường có dáng say rượu tiến về phía chúng tôi và dẫn đến một chỗ nào đó của phi trường,hắn kiểm tra thông hành,visas của cả hai,hắn đòi hối lộ 500 dollars, làm như tiền ở đâu đến tự nhiên trong túi chúng tôi.

    Bình tĩnh và không bối rối, chúng tôi phản đối,vừa lúc đó hai đồng nghiệp của hắn ta mặc đồng phục đi tới và nói rằng mấy visas đã hết hạn vì vậy trong vài tiếng nữa họ sẽ đẩy hai đứa lên chuyến bay sớm nhất để trở về Âu châu. Nhưng thật sự visas chưa hết hạn,ít ra như nó đã được in,đóng dấu rõ trên giấy trắng mực đen trong passport.
    Tuy vậy chúng tôi không ngạc nhiên vì nạn tham nhũng hối lộ hoàn toàn phổ biến ở các nước chậm phát triển.Sau một giờ thương thuyết giá hối lộ đã hạ xuống phân nửa nên cả hai được đi ra khỏi cổng phi trường.

    Bây giờ đã điểm không thể quay trở lại được và thấy thực tế phũ phàng của xứ Congo,tôi đã từng thấy những cảnh nghèo nàn,cơ cực ở Ấn Độ ở châu Á cũng như những cảnh đó có ở khắp các xứ sở châu Phi khác, nhưng chưa bao giờ thấy những cảnh như thế này,cả nhóm bị bao vây bởi các trẻ em ốm đói, nhiều đứa trẻ trong chúng cụt tay,cụt chân và những người khác trong tình trạng tả tơi thảm thương,có thể thấy ở khắp mọi nơi.

    Rất mệt để cố vượt qua đám đông và thật cực để tìm hành lý,nhưng may mắn thay Michael và người lính bản xứ tới kịp để bảo vệ hai người ở thời điểm này. Họ có bổn phận bảo vệ và hướng dẫn cả hai di chuyển đến khách sạn.

    Tôi thấy rất nhiều người súng đeo lủng lẳng trên vai đi bên đường ở bên trái, hay bên phải,gần như là những hình ảnh thường xuyên nhận được suốt xuyên qua cửa kính xe chạy trên đường,sau gần nửa tiếng,xe đến tới khách sạn,nó làm tôi nghĩ đó là một nhà tù,không phải là nhà tù nhìn từ bên ngoài,mà tai hại thay,là hình ảnh nhà tù nhìn ở phía trong. Tuy vậy có một điều mừng,là khi thấy gương mặt người bạn Simon sau hàng song sắt to lớn,anh ta đến trước tôi vài giờ từ Anh quốc và cũng là người đồng hành thứ 3 trong nhóm phiêu lưu mạo hiểm của chúng tôi.

    Buổi sáng ở thủ đô Kinshasa chào đón với sự tấp nập,hối hả thông thường của một thành phố lớn.Có được một không khí lạ,những mùi vị mới, cùng với các cận vệ và Kally,một giáo sư người Anh,chúng tôi đi khám phá khu vực chung quanh khách sạn,thật thú vị khi nhìn thấy phản ứng của những người dân.

    Một số hoàn toàn lơ là sự có mặt của chúng tôi,một số khác nhìn cả nhóm như một nguồn có khả năng kiếm nhiều tiền,tuy vậy cũng có rất nhiều người đưa cười tay vẫy chào hướng về phía chúng tôi.Giống như họ giảng nghĩa cho biết dân tộc này vẫn biết ơn sâu xa người Âu châu đã xây dựng cho họ trường học, nhà thương và một số công trình kiến thiết cơ bản khác mà hiện nay đã đổ nát hoàn toàn.

    Jakub_Vagner_Front_01_2f266c80b4
    Jakub Vagner

    Cũng vào buổi trưa đó,sau 3 giờ lái xe cả đoàn cuối cùng đã đứng trên bờ con sông bát ngát với dòng nước chảy hùng mạnh: con sông Congo.

    Tất cả choáng ngợp trước khung cảnh hùng vĩ,chúng tôi từng quay phim các châu thổ những dòng sông lớn khác,nhưng con sông Congo có một cái gì thật huyền bí trong đó,nó rộng hơn 3 cây số chiều ngang và có những chỗ sâu đến hơn 1500 ft (500m),dòng cuồng lưu tạo những con luồng xoáy to lớn mang theo nhiều thân cây,những mảng bèo thật rất lớn hay đám lục bình thật rộng,nó làm cho tôi lo sợ.
    Loại lục bình này được mang vào xứ Congo vào thời kỳ còn là thuộc địa,nó lại thích hợp với điều kiện ở vùng đất này,nên phát triển thật nhanh và rất mạnh mẽ.

    Kally khuyên đừng sợ,nó chỉ xuất hiện và mùa mưa và gần như đan kết dính nhau như tấm thảm mà ta có thể nhảy ở trên đó được từ bụi này đến bụi kia. Nhưng nó là chuyện nhỏ đối với ai khác còn đối với chúng tôi nó quá lớn.Hiện tại,tôi tưởng tượng chắc chắn không thể nào câu cá trong những điều kiện như thế này được.

    Cuộc di chuyển kéo dài thêm nhiều giờ nữa cho đến khi mặt trời bắt đầu lặn, chiếc thuyền của chúng tôi trang bị một máy 40 HP mà chắc chắn nó không thể nào là loại máy mới được,vì vậy không ai dám nghĩ đến việc sẽ có bất trắc gì xảy ra nếu nó bị hư dọc đường.
    Thỉnh thoảng từng đám rong rêu to lớn quấn vào chong chóng máy làm ngưng cả giờ, và chiếc thuyền bị trôi theo dòng nước vào những vùng hoàn toàn đen tối. Không có đến một ngọn đèn trên thuyền,mà người hướng dẫn viên vẫn nhìn vào màn đêm giống như chúng tôi nhìn vào khoảng đen tối dầy dặc,anh ta dĩ nhiên không biết rõ thuyền đang ở đâu,nó làm chúng tôi cảm thấy thực sự không hài lòng,bất an,đặc biệt ở một xứ sở và một con sông như thế này.

    Vì thế chiếc thuyền tiến rất chậm, men dọc theo bờ sông với tốc độ của một con sên di chuyển,bởi vậy chỉ chờ vào ban ngày thuyền mới dám đi tới địa điểm đã chọn. Chúng tôi đã đi vào con sông “đen” thật đẹp,nó sẽ là cảng neo thuyền lại trong 2 tuần lễ kế tiếp.Bây giờ tất cả cần làm một giấc ngủ trên chiếc thuyền dài 20 m,để mơ đến một quái vật có răng lởm chởm của dòng sông Congo.

    Buổi trưa ngày đầu của cuộc săn tìm đã hiện trước mắt,giống như một bước đầu tiên đi vào huyền thoại,chúng tôi sửa soạn câu một loại cá mà nó huyền bí như con sông của nó,đó là loại cá lớn nhất trong 5 loài cá tigerfish sống ở vùng nhiệt đới và phụ cận.Thổ dân bản xứ gọi tên nó là Mbenga,Binga,Sakoi,hay Songa,một loài cá giống như một loại máy tàn sát hoàn hảo,có họ hàng với giống cá Piranha ở dòng sông Amazon.

    Chúng tôi tìm gặp ngư dân bản xứ và sau một vài lời trả giá,chúng tôi mua một ít mồi câu mà chưa ai bao giờ thấy trước đó.Cũng như tất cả nhóm,tay hướng dẫn viên không có một kinh nghiệm về câu cá tigerfish nào cả.Còn dân bản xứ
    họ là ngư dân nhưng đánh cá bằng lưới,mà lưới thì hiếm khi tránh khỏi rách bởi đôi hàm răng sắt bén của tigerfish.Rõ ràng là có 2 tuần lễ để câu với nhiều thử thách lẫn sai lầm và lẫn thêm hy vọng sẽ đạt chút ít thành công.

    Chúng tôi phải làm theo bản năng chỉ dẫn mà thôi.Sau khi đi xuyên qua nhiều cây số ngược đầu nguồn,thuyền dừng ngay một chỗ nước rất xoáy động mạnh,ở một điểm mà vùng nước êm gặp luồng nước chảy,thuyền thả neo xuống nước,cái neo giống như là một miếng sắt hàn lại với nhau,nó chìm xuống một độ sâu nào đó không tưởng tượng được,trước khi thuyền dừng lại hoàn toàn thì dây neo đã tuôn ra dưới nước hơn 100m.

    Kally giải thích cho cả nhóm biết tigerfish chỉ ăn mổi gần mặt nước,nhưng chúng tôi lại làm theo kinh nghiệm kết thẻo của ngư dân bản xứ,và chọn loại cần câu dài với máy câu có thể chứa được 300m dây, gắn phao,khoen trên một thẻo dây thép dài 1 m,đầu gắn 2 lưỡi câu số 3/0, nhìn rất đáng sợ,tuy nhiên nó là kiểu thẻo đã thử nghiệm vào thập niên 80 khi Douglas Dann là người tiên phong mạo hiểm dùng kiểu thẻo này để câu cá tigerfish .Việc thành công để săn và bắt được loại cá này rất khó khăn,theo báo cáo thì chỉ chừng 2 hay 3 con cá trên 10 con dính câu là bị bắt.

    dann-Fish
    Douglas Dann

    Tất cả đều xong xuôi,không còn gì làm nữa,chỉ còn chờ mà thôi.Chúng tôi ngồi thưởng thức không khí trong lành của khung cảnh xung quanh dòng sông,nó khác xa với khung cảnh có nhiều sắc thái thiên nhiên,thậm chí không có mang lại đầy đủ cảm giác lạ như bà chị lớn của nó : sông Amazon, vì chúng tôi đã từng có kinh nghiệm về cảm giác lạ.
    Ngồi chờ cá cắn câu,thứ cá như biểu tượng như linh hồn của dòng sông này. Không một ai biết chắc có bao nhiêu con cá tigerfish sinh sống trong con sông thiên nhiên rộng lớn này,vì rất hiếm người bắt được nó.Mồi được thả cách chừng vài thước phía sau thuyền,mồi thứ nhì cách chừng 30 thước xa hơn.

    Xui thay, không phải chờ lâu chúng tôi phải đối mặt với kẻ thù chính ngay,từng đám lục bình thật to lớn vướng vào dây neo cũng như dây câu,phải làm lại tất cả từ đầu, nhưng tình trạng như thế cứ lặp đi lặp lại mãi,vừa mới gỡ sạch xong thì lại một đám rong khác lập tức vướng vào nữa,có đám nhỏ có đám lớn,có khi cả một mảng rộng cả chục thước vuông trôi dạt vào,đó là chưa kể đến có đầy những loại thảo mộc trôi dưới mặt nước vướng vào lưỡi câu đều đặn,tất cả đều chú ý thường xuyên vị trí phao với cần câu,nếu không nó sẽ bị vướng ngay vào đám rong rêu,đến nỗi cứ gỡ rong thường xuyên mắc vào lưỡi.Cứ 10 hay 15 phút một lần,lại lôi hết mồi lên gỡ bỏ hoàn toàn rong rác dính vào lưỡi, dây, chì, phao gắn sửa lại mồi.

    Ngày hôm sau cũng trôi qua như thế mà thật tình mà nói tôi chưa bao giờ bực mình khi đi câu giống như ở con sông Congo này,không thể câu như vậy mãi. Chúng tôi có cảm tưởng giống như người gác dan trong giấc mơ hãi hùng canh chừng những đám rong bị bầm dập máu me tả tơi.Thời gian đã trôi qua cả mấy tiếng rồi mà vẫn chưa thấy một con cá nào xuất hiện để cho chúng tôi lên tinh thần.

    Smashing 3

    Trong khi cái neo thuyền đã bị thay thế bằng một bao cát buộc vào một sợi dây nhỏ hay cứa đứt tay,và càng ngày mồi càng khó kiếm,ngư dân bản xứ biết rằng chúng tôi có tiền nên họ càng bán mồi mắc hơn,giá leo cao tới 10$ một con mồi, không ai có thời gian đi bắt mồi vì phải dành hết thời gian và sức lực cho ước mơ bắt cá dữ tigerfish lớn,việc chờ đợi cá cắn câu còn mông lung quá,nói cho đúng cách dùng lưới bắt cá như dân bản xứ cũng chưa chắc bắt được nó.Chỉ có vài con cá nhỏ bị mắc lưới,rõ ràng là không có nhiều loại cá khác trong dòng sông.

    Cú bắt đầu tiên :

    Chúng tôi mất cả 5 ngày rồi mà không một con cá nào ăn mồi dù rằng cố gắng hết sức mình,mỗi buổi sáng ai cũng đều mong có phép lạ,bắt đầu từ buổi sáng sớm với rất nhiều hy vọng nhưng đến trưa chiều thì cũng giống y như ngày hôm trước,tất cả nhóm trở lại lều như những con chó cụp đuôi,hoàn toàn mệt mỏi và thất bại bởi không cách nào chế ngự được những đám lục bình,rong rêu khó chịu trôi liên tục.

    Nhiều khi chúng tôi bỏ cần do bực tức và công nhận là vì không có kinh nghiệm tí nào hơn để câu một loại cá ngoại hạng như thế này.Mặt khác ai cũng hiều điều khó khăn đạt tới này ở trước mặt ra sao.Chỉ có một vài người trên thế giới là đạt mục đích bắt được cá tigerfish bằng cần câu mà chuyện đã xảy ra rất lâu rồi.

    Ngày thứ 6 chúng tôi được thưởng công chờ đợi,bộ hãm dây của máy câu đã được siết chặt cứng với bộ dây 50 kg thật dài,máy bắt đầu quay xả dây thật nhanh như thể máy câu muốn nổ tung ra từng mảnh.Tốc độ kéo dây quả là dữ dội có thể so sánh với kình ngư ngoài biển cả,tôi sững sờ trong giây phút,không biết phản ứng ra sao,Simon thúc tôi hành động,một hình dáng ngư lôi màu bạc xé vượt mặt nước và lần đầu tiên tôi thấy con vật huyền bí trong huyền thoại của con sông Congo : con cá Goliath Tigerfish.

    Một cuộc chiến đấu dũng mãnh bắt đầu,tiếp theo đó địch thủ trình diễn những cú nhào lộn ngoạn mục rất nhiều lần,và sau 15 phút tranh phân,cuối cùng nó trở nên đuối dần,bị kéo sát gần be thuyền.
    Một người trong nhóm của tôi cầm cây khấu,loại khấu tự chế chờ sẵn sàng móc kéo nó lên thuyền,nhưng với bản năng tự nhiên mà tôi thường ghét dùng khấu bắt cá,tôi không chịu xử dụng phương cách bắt cá đó,chỉ sau này ngồi nghĩ lại tôi mới hiểu ra thật là nguy hiểm khi kéo một con cá như vậy lên thuyền không mà dùng khấu.

    4255_vampire-fish-07_04700300

    Con cá có 32 cái răng sắc bén như dao cạo mà nhà thương thì ở cách xa,phải mất nhiều tiếng để đi tới,nhưng vào lúc đó sự mong muốn bắt sống cá vượt mạnh hơn bản năng sinh tồn của tôi.
    Tôi tựa vào be thuyền chờ cho cái miệng lởm chởm những răng sắc bén hướng ra chỗ khác,càng xa càng tốt,và không mất một giây tôi kéo cái đuôi cá ngay lập tức lên thuyền.Với niềm hào hứng lẫn nể sợ trong lòng,tôi giơ con cá nặng hơn 20 kg (44lbs) trước ống kính chụp hình.

    Bắt được con cá đầu tiên như thêm luồng máu mới chạy vào huyết quản,chúng tôi dự tính bắt thêm 3 con nữa nhưng chúng nó đã trốn tránh hết,chúng tôi thử cả hai cách,khóa chặt hay mở lỏng bộ hãm dây,vậy mà vẫn không ai nghĩ ra được kỹ thuật nào hoàn hảo để bắt nó thêm,một vấn đề mà từ trước đến nay chưa bao giờ gặp phải.Phần lớn thời gian còn lại chỉ kéo được cá mồi nhỏ,và cả nhóm vẫn không thể hiểu tại sao với sức kéo mãnh liệt như thế mà con cá không bị móc dính lưỡi câu.

    Cuối cùng danh sách tống kết cuộc săn cá có 12 cú táp mồi và bốn con bị bắt,con nặng nhất gần 30 kg (66lbs).
    Vào ngày cuối trước khi đi về,chúng tôi mất một con thật sự rất to,diễn biến y như con cá đầu tiên kéo dây chạy,ổ cước quay thật tối đa,còn dữ dội hơn trước, tôi không thể kềm con cá chạy chậm lại dù nó đã bị dính lưỡi khá lâu,vào một khoảng khắc bất chợt,dây chạy cắt dài trên mặt nước,con mồi nhảy tung lên khỏi mặt nước cách xa be thuyền bên phải chừng 100 m,người lái thuyền vội cắt dây neo,nhưng đã quá trễ,tôi hoàn toàn mất nó,con cá bơi với một tốc độ thật nhanh mà dây braid không kịp phản ứng co dãn.

    Tất cả đều tức tối,ai cũng la hét lên,tôi thu dây về nhẹ hẫng,tôi thẫn thờ, Simon lẩm bẩm chửi thế bằng tiếng Anh,hướng dẫn viên thế thốt lớn tiếng bằng tiếng thổ ngữ của ông bà hắn,Jirka tắt máy quay phim,tất cả ai cũng buồn nản,Kally im lặng lắc đầu chúng tôi vừa mới mất một con to trong đời,Simon và tôi đồng ý là con đó khoảng 50 kg (110 lbs).Thường người ta tìm thấy những con cá to lớn như thế đã chết,nhưng chưa có ai bao giờ thấy nó dũng mãnh bứt phá dây câu như vừa xảy ra,cuối ngày của cuộc hành trình,tôi trở nên say máu câu cá hổ, hẹn sẽ trở lại Congo vào tháng 12.

    Trở lại săn cá tiếp:

    Vào cuối tháng 12,chúng tôi quay trở lại lục địa “đen”,đã lên kế hoạch săn cá rất cẩn thận cho những tháng tới,nên chúng tôi gửi thêm nhiều thùng hàng chứa dụng cụ cắm trại cần thiết cho suốt cuộc hành trình ở Congo.Kỳ này trong nhóm có cả người bạn gái và một chuyên viên quay phim dưới nước.

    Phi trường bình yên và vắng lặng khi máy bay đáp xuống,Kally đã chờ đón sẵn sàng,anh ta đang bao quanh bởi các nhân viên quan thuế tươi cười,chỉ sau ít phút cả đoàn đã ra cồng phi trường với hành lý xách theo.

    Chúng tôi mua một số đồ cần thiết tại thủ đo Kinshasa,rời thủ đô từ bến đậu của một hội du thuyền và hướng đến dòng sông đen.Một lần nữa,tôi bị mê hoặc bởi khung cảnh con sông Congo rồi tôi lại nhận ra xứ Congo thu hút tôi quá nhiều, chúng tôi có thuyền mới,máy mới mạnh hơn,nên cuộc hành trình sẽ rất vui thú.
    Tôi không phải lo sợ máy tàu sẽ hư mỗi 10 cây số,nên tôi say mê ngắm cảnh thật thích thú và nghĩ đến nỗi kinh sợ của những người mới lần đâu tiên đến xứ Congo.

    Đây là thời gian mùa khô ngắn hạn,nên ít có rong rêu hay bè lục bình trôi,đó là điều tốt trên hết,sau vài tiếng,thuyền tới nơi.Từ xa chúng tôi đã được vẫy tay chào đón bởi các em nhỏ đang chạy nhảy tung tăng bên bờ sông Mai-Ndombe,cái làng điểm đến cũng mang tên y như tên con sông.
    Tất cả đang đi vào một thế giới khác,Mai-Ndombe là một bộ lạc duy nhất trong khu vực này với hàng trăm cây số dài theo dòng sông mà thiên nhiên biến đổi hoàn toàn khác nhau liên tục,mà dân bản địa cho biết nơi đây là khu rừng nhiệt đới cuối cùng của xứ Congo.

    Tiếp theo 2 km nữa là tới chỗ hạ trại mới,hàng chục người dân trong làng đã chờ đón chúng tôi họ đồng thanh gọi “ Zakob”, thật là quý thay, khi họ còn nhớ tên tôi sau bao nhiêu tháng trời vắng mặt.Họ vẫn ở trong mấy căn chòi cũ lợp mái bằng cỏ ống,và tốn cả ngày đi tìm cho được chút thực phẩm gì để mà ăn.

    Ngược lại,không một món nào mà tôi để lại đây từ năm ngoái mà bị mất cắp hay bị phá hư.Ít nhất ở điểm này,tôi không đồng ý phần nào đó với một số thành kiến xấu về dân bản địa .Xứ Congo dĩ nhiên là một xứ sở có quá khứ kỳ lạ, nhưng là một xứ mà dân chúng vẫn tử tế và mến khách.

    Ngay ngày đầu tiên trên sông nước,mặt nước sạch sẽ nên dễ câu,dễ ném mồi và có khả năng bắt cá hơn năm ngoái,gió không mạnh lắm,mực nước thấp,và chúng tôi không phải luôn tay chiến đấu với các đám bèo hay lục bình.Trong những phút đầu tiên,tôi phải giảng nghĩa cho tất cả đoàn hiểu phải làm gì khi con cá đầu tiến tấn công mồi,ngay khi tôi chưa kịp dứt lời thì một cú kéo dây dữ dội đã nổ ra.

    2160813--Obrazek--1-600x0p0

    Sau hơn 20 phút chiến đấu,con cá được kéo vào gần thuyền,và cũng là lần đầu tiên chuyên viên quay phim dưới nước sững sốt quay phim con cá nước ngọt mà anh ta thực sự sợ nó.Câu nói của anh ta đã nói lên đầy đủ : “ Tôi từng quay phim cá mập kể cả cá mập hổ,nhưng con cá này đáng làm tôi nể phục”,con cá nặng 25kg (55lbs).

    Dĩ nhiên 2 tuần tiếp theo sau đó chúng tôi có tất cả 24 cú tấn công mồi, vậy mà chỉ bắt được 8 con,không có may mắn được một cuộc tiếp chiến với bất cứ con cá thật lớn nào,thế nhưng con cá Mbenga lớn nhất của chúng tôi nặng 37kg (81,4 lbs) nó cũng đủ lắm rồi cho mục đích phiêu lưu săn tìm cá.

    Smashing 1 Smashing 2

    Tôi không bao giờ ngờ rằng chỉ một phút thôi đã thay đổi cuộc sống của tôi,khi tôi nhắm mắt lại tôi vẫn còn thấy hình ảnh con cá to lớn phóng dập xuống nước với hàm răng sắc bén.Chỉ một giây thôi bạn sẽ thấy cuộc đi câu và cuộc sống của bạn hoàn toàn đảo lộn hết,thêm một giây sau cơn sốt Mbenga sẽ xâm chiếm tâm hồn và trí óc bạn.

    Tôi sẽ tiếp tục trở lại Congo cho tới khi nào tôi bắt được con Mbenga khổng lồ 50 kg (110lbs).
    Đó sẽ là một cuộc đọ sức mà không có loại cá nước ngọt nào so sánh được.

    Sơ lược về Goliath Tigerfish :

    Tigerfish,giant (Hydrocynus goliath) còn gọi là Goliath Tigerfish,giống này có 5 loài nhưng đặc biệt chỉ có 2 loại là tìm thấy ở hệ thống sông ngòi Congo,còn 3 loài kia có ở sông Lualaba,hồ Upemba,hồ Tanganyika.
    Thân màu bạc không có lộ sọc,chỉ khi chết mới có một ít sọc rộng xuất hiện dưới lớp vảy,nó có 14 răng hay hơn ở hàm trên,rất thưa,luôn luôn lộ ra 18 cái răng.Cá săn mồi từ cá sấu nhỏ đến các loại chim chóc khác.
    Con cá lớn nhất có thể vượt hơn 110 lbs (50kg) có chuyện kể có con cân nặng lên tới 130 lbs (60kg),nhưng chưa được chứng minh.Hình dáng dữ tợn của nó tạo ra nhiều ý tưởng cho là loại cá ăn thịt người.
    Nó là một loài cá chiến đấu rất mãnh liệt trong các loài cá nước ngọt,có thể nhảy vượt mặt nước liên tiếp khi bị mắc lưỡi câu,nó tấn công gần như bất cứ thứ mồi nào kể cả mồi giả và tấn công rất mạnh cho dù dùng dụng cụ câu hạng nặng,dây thép dùng làm thẻo để câu nó là chính yếu.
     
    Admin thích bài này.
  2. B-fish

    B-fish Thành viên mới

    Admin thích bài này.

Chia sẻ trang này