HỒ TỬ THẦN và những sự thật chưa bao giờ được công bố | Câu lạc bộ câu cá 4so9

HỒ TỬ THẦN và những sự thật chưa bao giờ được công bố

Thảo luận trong 'Ký sự' bắt đầu bởi linhbeo, 5/11/11.

  1. linhbeo

    linhbeo Thành viên mới

    NHỮNG BÍ ẨN XUNG QUANH HỒ TỬ THẦN

    Lại có người mất tích ở khu hồ bí ẩn ấy. Lần này, là một nam sinh viên năm cuối của một trường Đại học thuộc Đại học Quốc gia TP.HCM. Người ta tìm thấy những cuốn sách, đôi dép … của sinh viên này được xếp ngay ngắn trên bờ hồ. Trước đó vài ngày, thi thể của một phụ nữ được mang lên từ dưới lòng hồ… Theo số liệu không đầy đủ, thì từ năm 1993 cho đến nay, đã có gần 50 người chết tại khu vực hồ tử thần… Ma lực nào khiến hồ tử thần “giăng bẫy và cất bẫy thành công” nhiều mạng người đến thế…

    [​IMG]
    Khi trời nóng, nơi đây là nơi lý tưởng cho nhiều người

    Cách đây 3 năm, tôi đến đây chụp hình cưới và thấy nhiều người câu cá tại đây. Từ đó tôi mon men tìm đến đây vài lần để đi câu. Vô tình tôi nghe được khá nhiều câu chuyện xung quanh cái hồ này. Tôi tìm hiểu và hỏi rất nhiều người, có người nói thật, có người nói đùa. Nhưng duy nhất chỉ có 1 người luôn làm tôi tò mò và suy nghỉ. Đó là ông, người “đưa đò” tại khu vực hồ tử thần (hay thường gọi là Hồ Đá, Hầm Đá) ở phường Đông Hòa, thị xã Dĩ An, tỉnh Bình Dương.

    Người "đưa đò" chưa bao giờ lịch sự hay cố tỏ ra lịch sự đối với tôi. Giọng của người “đưa đò” cũng trầm đều, âm thanh đùng đục, nghe như lời ai đó vẳng từ miền mơ hồ rót vào tay. Người “đưa đò” nói tên, không cần hỏi lại, cũng biết đó là cái tên giả. Người “đưa đò” có mái tóc xoăn, da ngăm đen, khuôn mặt không thể hiện nét vui buồn, lành lạnh. “Lại là anh. Lần này muốn hỏi gì?”, người “đưa đò” rít lên khi thấy tôi.

    “Cũng như lần trước tôi gặp anh thôi. Chuyện về dưới long hồ tử thần”, tôi đáp. “Không có gì cả, chẳng có gì để kể cả. Ai nhờ thì tôi “đưa đò”, ai không nhờ thì tôi chài cá, nhặt rác. Ai mang lên thì cũng có khuông mặt như nhau, chẳng có gì khác biệt. Những người khác “đưa đò” chung nhóm, còn tôi, tôi chỉ “đưa đò” một mình”, người “đưa đò” trả lời lạnh tanh.

    Tôi không tiếp lời người “đưa đò”. Gặp gỡ nhiều người, tôi biết những lúc như thế này, tốt nhất là nên mời gã hút thuốc. Mời được càng nhiều càng tốt. Có khi, khói thuốc giúp gã đỡ nghi ngại về tôi.

    Gã rít mạnh đến độ đầu điếu thuốc đỏ rực, khói mù 1 góc trời. Hết điếu thứ nhất, không khách sáo gã bập ngay điếu thứ 2. Gã hút nhiều đến mức, tôi cảm thầy khó chịu vì mùi khói thuốc, thì gã mới bắt đầu cất giọng kể. Tự nhiên gã kể thôi, tôi chẳng hỏi gì cả.

    “Vài năm trước, khi tôi đang quăng chài kiếm cá ở giữa lòng cái hồ này, thì nghe tiếng người réo gọi trên bờ. Quay xuồng vào bờ, vài người với khuông mặt buốn bã nhờ ttôi giúp họ kiếm xác người thân. Tôi biết nhiều câu chuyện về những người mất tích bí ẩn tại long hồ này. Nơi kiếm ăn hơn 10 năm trời, tất nhiên tôi thuộc như lòng bàn tay. Tôi nhận lời, không đưa ra giá cả về tiền công. Khi ấy, tôi không nghi đến tiền công…

    Sau hơn một giờ sục sạo dưới lòng hồ, tôi mang được thi thể đó lên bờ. Thi thể nạn nhân đã mềm oặt, có dấu hiệu bị phân hủy. Một chân của nạn nhân bị quấn chặt vào lớp rong dày dưới đáy hồ. Hai tay đưa thẳng lên trên, như một sự tuyệt vọng. Ngay khi gặp được người thân, máu từ mắt, mũi và miệng của nạn nhân ộc ra không ngớt. Hình ảnh đó, cứ ám ảnh tôi cho đến nhiều ngày kế tiếp.
    [​IMG]
    Nạn nhân được đưa lên

    Người nhà nạn nhân bồi dưỡng cho tôi 1 triệu đồng. Thời điểm đó, 1 triệu đồng là rất lớn. Tự dưng, tôi nghĩ ra giá tiền công cho mỗi lần đưa đó là 1 triệu thôi. Ai nhờ thì tôi làm không thì thôi.”, gã nói với tôi mà như đang tự nhủ với chính mình. “Trước khi gặp anh, tôi cũng đã dò hỏi xung quanh và biết nhiều câu chuyện thoạt nghe trông có vẻ hoang đường nhưng lại khiến mình rợn hết da gà…”, tôi gợi chuyện.

    Gã kể tiếp, một lần, có người tìm gã. Đó là một phụ nữ. Bà kể với người “đưa đò” rằng con bà đã bỏ nhà đi cách đây hơn tuần. Bà đoan chắc, cậu ấy đang nằm dưới đáy hồ tử thần. “Làm sao bà biết chắc vậy?”, gã hỏi.

    “Đêm qua, tôi nằm mơ thấy con trai tôi về. Quần áo ướt mem, da trên người đã bong ra ít nhiều. Nó cứ đứng ngay cửa, không vào nhà, rên “Con lạnh quá mẹ ơi. Mẹ cứu con với. Người ta không tha cho con, con xin nhiều lần rồi mà người ta không chịu. Mẹ ơi cứu con, mẹ ơi”. Chưa kịp hỏi con đang ở đâu thì bà giật mình tỉnh giấc, mồ hôi đầm đìa.

    Xâu chuỗi lại những lời con nói trong giấc mơ, lẫn thói quen thích đến hồ tử thần câu cá. Bà tin rằng con bà đã chết tại nơi này. Nghe hết câu chuyện của người đàn bà lạ, gã không nói không rằng, đưa xuồng ra giữa hồ và bắt đầu sục sạo. Gã biết, nơi mà các nạn nhân thường bị giữ lại dưới lòng hồ là nơi có đám rêu dày đặc.

    Chưa đầy 30 phút sau, gã mang người thanh niên ấy lên bờ và giao cho người mẹ. Khi phát hiện ra thi thể của người thanh niên xấu số nọ, gã rợn hết người, bởi thi thể nạn nhân không lơ lửng vì bị rêu giữ chân trong lòng hồ như những nạn nhân khác. Mà đầu của nạn nhân gục xuống, dáng vẻ ủ rũ như một người vừa bị tuyên án tử.
    [​IMG]
    Lao mình vào lòng hồ, mấy ai suy nghỉ được... chuyện gì sẽ xãy ra ???

    Thi thoảng, gã vẫn nghe tiếng rú lên sợ hãi của các cặp tình nhân xé hàng rào lưới kẽm gai vào đây tâm sự. Có vẽ họ đã thấy cái gì đó bất thường, nhưng gã không buồn để tâm. Vì gã đã từng chứng kiến những điều bất thường hơn.

    Một chiều chạng vạng, gã buôn lưới, đưa xuồng vào trong bờ để chuẩn bị về nhà, thì bất thần cơn buồn ngủ ập đến. Vừa lên bờ, gã gục xuống ngủ như chết.

    Trong giấc ngủ, gã mơ thấy những cánh tay cố nhoi lên từ mặt nước, dưới hồ tử thần. Gã nghe cả tiếng trong vắt, lanh lãnh từ đâu đó vọng về. Dường như, trong giấc mơ, gã còn loáng thoáng nghe thấy câu nói “Ngày mai, sẽ có người đến thế mình. Lần này tới lượt tao …”

    “Ông nhớ cái hồi ông tìm tôi hỏi vụ bốn cô gái ở Nghệ An bị cuốn dưới lòng hồ không?”, gã hỏi tôi. “Nhớ”, tôi đáp. “Ờ, thì sau vụ đó, tôi mới bắt đầu nghe tiếng cười, réo gọi nhau và hát. Giọng con gái, còn trẻ măng… Thương lắm”, gã lại cất cái giọng đùng đục. Bất giác, tôi sởn hết người.

    Gần dịp Tết Nguyên đán năm trước, 4 cô công nhân trẻ là người cùng quê ở Nghĩa Thuận, Nghĩa Đàn, Nghệ An. Cô gái lớn nhất mới vừa 22 tuổi, còn cô nhỏ nhất mới 20. Được công ty cho nghỉ phép về Tết, sau khi sắp sếp xong hành lý, bốn cô gái rủ nhau ra khu vực hồ tử thần để chụp ảnh làm kỷ niệm.

    Ở quê mà, vào Sài Gòn làm, rồi lại về quê, biết có quay vào làm tiếp nữa hay không. Biết đâu về quê ăn Tết, ưng ý một anh nào rồi ở luôn ngoài đó làm vợ, làm mẹ cũng nên.

    Đang say sưa tạo dáng để chụp ảnh, bất thần một cô gái trong nhóm không hiểu bị sức hút ma mị nào, cứ lùi mãi về phía mỏm đá nhô ra lòng hồ. Cứ như vậy, lùi mãi. Mặc cho ba cô còn lại, hốt hoảng lên tiếng gọi thất thanh, “Đừng lùi nữa, nguy hiểm lắm, rớt xuống hồ chừ”.

    Đạp phải mỏm đá trơn, thân hình cô gái loạn choạng, chực ngã… Thấy bạn mình gặp nạn, ba cô còn lại vội vàng nhào đến ứng cứu. Thế nhưng, chiều cuối năm thường có chuyện tang thương, các cô đều rơi xuống lòng hồ có màu xanh thẳm, không trở về nữa.

    Hôm đó đội cứu hộ mang được thi thể của các cô gái lên bờ, người ta kể rằng, thi thể của hai cô nằm cạnh nhau. Thi thể của hai cô còn lại, ôm chặc vào nhau như không muốn chia lìa. Từ các đôi mắt của những cô gái son trẻ, máu ứa ra từng giọt.

    Những giọt máu như khóc thương mình chịu nghiệp oan khiên.

    [​IMG]
    Nơi oan nghiệt của 4 cô gái


    Phần II: GIẢI MÃ NHỮNG BÍ ẨN

    Bài viết có sử dụng nhiều thông tin và tư liệu (những vụ án, những cái chết...) có thật của báo chí, và lời kể của người "đưa đò"
     
    Last edited by a moderator: 3/12/11
    1 person likes this.
  2. gamap

    gamap Thành viên mới

    Đọc dc những gì đại ca viết,em hết dám ra hồ đá câu.
     
  3. linhbeo

    linhbeo Thành viên mới

    Đang viết phần 2: đọc xong phần 2, chắc bạn có suy nghỉ khác
     
  4. keijiho

    keijiho Thành viên tích cực

    Bác này viết truyện kinh dị được nè! Chuyện này cũng ngờ ngợ từ rất lâu. Trường hợp của HỒ LONG ẨN cách đây 10 năm cũng y chang như vậy nhưng dạo gần đây không nghe thấy như hồ Tử Thần ( Hồ Đá). Kết cấu đáy của hồ Long Ẩn tương tự như hồ Tử Thần.

    Tuy nhiên điều gì "huyền bí thì để nó trong huyền bí".
     
  5. MrDat

    MrDat Thành viên mới

    Có khi nào câu cá câu được mấy "cái ấy" không nhỉ
    Lạnh lưng quá, nổi hết cả da gà lên hic hic!
     
  6. plndan1

    plndan1 Thành viên mới

    Đọc đến khúc này rùng mình quá xá. hix hix
     
  7. tuilanongdan

    tuilanongdan Thành viên mới

    Bài viết hay, nhưng vừa đọc vừa nổi ốc sao sao ấy nhỉ. Nói chung đi chơi hay đi câu thì biết giữ mình vẫn hơn.
     
  8. xuan_vinh

    xuan_vinh Thành viên tích cực

    Đang chờ tiếp phần 2 của anh, đọc qua mà có cảm giác vừa thực tế vừa huyền bí, thật hấp dẫn.
     
  9. bj0904

    bj0904 Thành viên mới

    hic hic ... vậy phải câu phao wá ... câu đáy lỡ đang way mồi vào dính xóc "cái ấy" thấy nặng tay tưởng cá kéo lên chắc quăng cần luôn wá .... ớn ghê ....
    A mau viết tiếp phần 2 đi a ... đang hay thì hết ........Thân
     
  10. anmaybinhduong

    anmaybinhduong Thành viên mới

    Câu mà xóc chúng "cái đó" chắc về treo cần, bỏ câu luôn quá. Mới nghĩ đến thôi mà thấy đã ớn lạnh xương sống rồi.
     
  11. Admin

    Admin Con sen

    Bài này của anh linhbeo hay là bài sưu tầm vậy? Nếu sưu tầm thì vui lòng chèn vào cuối bài link nhé.
    Nếu bài của anh, BQT sẽ đưa lên trang nhất vào mục tản mạn.
    Thân
     
  12. tung_vo

    tung_vo Thành viên mới

    Bài này được đăng trên báo Tuổi Trẻ và Đời Sống. Báo này toàn những tin giật gân.
    Hồ này được hình thành do khai thác đá, có độ sâu rất sâu. Có dịp vào những hầm đang khai thác đá ở Hóa An, Vĩnh Cữu... sẽ thấy được độ sâu của nó. Đứng từ trên nhìn xuống những chiếc xe ben, xe đào bé tí ti.
    Hồ này theo em nghĩ cũng chẵn có gì là huyền bí. nó huyền bí cũng do thêu dệt thêm.
    Do không biết bơi, nước lạnh+mất bình tỉnh trượt chân té ngã chìm luôn là chuyện đương nhiên. (Sống ở SG dân không biết bơi nhiều lắm nghen) Con người thường mất bình tỉnh khi gặp tình huống bất ngờ, càng sợ càng mất bình tỉnh.
     
  13. mecauca123

    mecauca123 Thành viên mới

    ôi chẳng có gì ma quái bí ẩn đâu ạ, ông đưa đò làm nhiều thì ám ảnh thôi, còn người chết đuối đưa lên bờ chảy máu ra thì em thấy hoài, do chênh lêch áp suất giữa hai môi trường thôi chứ có gì lạ đâu ạ.
     
  14. vipboy2008

    vipboy2008 Thành viên mới

    em có đề nghị này nhé không được thì thôi đừng mắng em. đề nghị BCN phân anh này làm nhà báo của 9999. nghe xong câu chuyện hay quá giống như là đọc báo vậy.
     
  15. linhbeo

    linhbeo Thành viên mới

    cho em xin, lượm lặc thôi, ko phải nhà báo đâu, hix
     
  16. linhbeo

    linhbeo Thành viên mới

    Xin thưa anh. Ngay từ khi post bài, cuối bài em có ghi "Bài viết có sử dụng nhiều thông tin và tư liệu (những vụ án, những cái chết...) có thật của báo chí, và lời kể của người "đưa đò""

    Clink trích dẫn thì không có, vì e gõ từng chử một (từ nhiều bài báo giấy)

    Kết luận: em không xác nhận bài viết trên là 100% của em. Nhưng em không phủ nhận bài viết trên là do em viết.

    Xin cám ơn anh SƠN. Có gì xin anh góp ý
     
  17. linhbeo

    linhbeo Thành viên mới

    Cám ơn anh, vậy em xin phép post Phần II
     
  18. ctcc

    ctcc Thành viên mới

    Lúc còn là sinh viên minh cũng hay đi câu bên hồ nay và hồ Đất, cũng biết nhiều chuyện nhưng không rùng rợn như thế này. Người chết ở khu này toàn là Sinh viên, công nhân, những cặp tình nhân, nói chung toàn là chết trẻ. Lúc còn học bảo với mấy thầy trong trường nên cắm biển " TUYỂN NHÂN VIÊN" cho các ban sợ bớt, chứ kiểu này thi biết bao nhiêu sinh mang nữa thi thật là đau lòng!
     
  19. kayakbassin

    kayakbassin Phó CN kỹ thuật 4so9 USA

    Cám ơn bạn đã chia sẻ bài viết rất thực tế và hoàn toàn có sự thật. Vn mình có nhiều sông hồ,ao lạch rất huyền bí và linh thiêng. Một hồ tạo ra trong 18 năm mà lấy đi 50 sinh mạng trẻ nam và nữ thì cũng nói cho chúng ta biết nếu đến chổ này phải hết sức thận trọng. Mình nghĩ Linh chỉ đưa thông tin cho AE để tránh những gì không may xảy ra mà thôi còn tin hay không tin thì tùy theo mổi người.

    Mình có gọi về anh bạn ở gần đó hỏi thăm thực hư như thế nào?? có điều những người chung quanh đó đều biết những sự kiện đáng tiếc xảy ra nhưng người mà nói ra thì chắc chỉ có anh "đưa đò" bạn của linh kể ra thôi. Như anh Nam nói "Điều gì huyền bí nên để trong huyền bí "
    Chúc bạn luôn vui vẻ và đam mê câu kéo.
    Thân
    Cường
     
    Last edited by a moderator: 7/11/11
  20. hien_tic

    hien_tic Thành viên mới

    theo mình thấy các hồ có nhiều cái chết cũng có nguyên nhân vì nước sâu, nước lạnh, đá, địa hình hiểm trở nên có nhiều tai nạn, bài viết này rất hay nhắc nhỡ anh em mang kiếm cầm câu nhớ cẫn thận khi tới những hồ này. Ai chưa biết bơi thì nên đi học bới ngay.
     

Chia sẻ trang này