Ký: GIANG ĐIỀN KÝ SỰ | Câu lạc bộ câu cá 4so9

Ký: GIANG ĐIỀN KÝ SỰ

Thảo luận trong 'Ký sự' bắt đầu bởi root, 10/12/08.

  1. root

    root Administrator

    GIANG ĐIỀN KÝ SỰ

    Ký: Việt Hòa

    Bài viết như một kỷ niệm vui với anh em cùng sở thích…


    “Thổ công gia” của Giang Điền, Đoàn Thanh Tùng cứ nhắc đi nhắc lại với giọng hơi tiếc rẻ rằng: ”Giá các bác và anh em nghe theo “lời kêu gọi” của em mà lên câu từ tháng trước thì cá tôm, ba ba hôm nay có mà khuân không hết…”. Anh bảo rằng: cái khúc nước xoáy vật nơi gốc cây Sung kia là hang ổ của Lăng, Thác lác, Chạch lấu và cả rô phi. Anh Hùng, chuyên viên kinh doanh của khu du lịch cũng xác nhận: Chỗ gần thác đôi, mùa nước cạn, chúng em lội xuống mò nâng tay, sổng bọn Chạch lấu liến liền vì chúng nó trơn lắm… Ấy là nói với nhau khi anh em chúng tôi đã trải đồ nghề và các trang thiết bị câu kéo cùng đồ ăn thức uống ra bãi cỏ mịn màng sau một chặng mỏi gối chùng chân.



    [​IMG]



    Trước đó thì…



    HÒ HẸN



    Thèm câu thiên nhiên luôn là cái thèm như thường trực trong tôi giống hệt như gái nghén thèm của chua. Thèm là vậy nhưng ở Nam Bộ (hay cả Việt Nam mình) thì đi câu thiên nhiên vào tháng 10 luôn là một thách thức và phần lớn là thất vọng mang về vì đây là thời điểm cuối mùa mưa, nước cao dềnh lễnh loãng, con cá no mồi chỉ thích ngao du và chảnh chẹ. Chỉ cần vài giọt mưa xiên xuống, đa số cá ăn nổi, ăn lửng xót mắt chả thèm ngó mồi. Chính vì vậy, cái đống cá Lăng của Lý Trung Tín và Phạm Khắc Tưởng nom hấp dẫn qúa chừng.



    Trên diễn đàn, anh em chúng tôi đã hẹn hò nhau. Chủ nhật hay thứ 7? Tuần này hay tuần tới?? Dẫu rằng hợp lý đến mấy nhưng đâu phải anh em cứ hẹn là đi đúng hẹn ngay được. Thông cảm chứ. Bởi cuộc chơi Giang Điền có thể kéo cả ngày rồi qua đêm; ai chả có gia đình, vợ, con, cha, mẹ ông bà và đám thanh niên còn phải xin phép cả máy giặt tương lai…vân vân và vân vân nên tôi đồ chừng hơn chục tay cần là đã đẹp.



    Đúng như vậy, khi điểm danh ở Văn Thánh thì Trần Tiến Đạt đang kẹt cùng dự án tít nơi xa; Nguyễn Anh Nguyên cũng nhắn tin kẹt nữa; Hoàng Linh thì:” cơ quan em làm cả ngày thứ 7 anh ơi…” Võ Đăng Nguyễn thì:” Thằng cu nhà em nó hơi sốt…”. Giàn nhạc có những tay đờn được mong diện kiến nhất là gia đình Vinhaca thì vẫn bặt vô âm tín. Tôi nhìn sang tiến sĩ Nguyễn Tuấn Hoa, thấy anh thỉnh thoảng đưa mắt ra xa lộ ngóng chừng, ắt có lẽ ông bác sốt ruột muốn tường tận khuôn dung của gánh hát này…



    [​IMG]



    Phần tôi có lẽ may nhất. Hình như tôi vẫn niệm câu…”biến tắc thông”. Chả là khi mang con trâu máy đầy bùn vào cửa hàng đổ xăng xong ra thì đạp không thèm nổ mà cái cần đạp lại kẹt vào lưng ống xả; Đang lom khom đẩy thì một con xe du lịch trờ tới; bác tài gọi:” Bác Việt Hòa phải không?”.Té ra là Đặng Hải cầm càng và trên xe có Long IT, Công 368 đang cười như Tào Tháo đốt thuyền. Rất nhanh chóng, chiếc xe xịn của tôi được nhét vào xó cây xăng và anh em chúng tôi lao vun vút về Văn Thánh.



    Trên đường đi, bác Hồ Văn Hán và Phạm Khắc Tưởng cũng thông báo:” Chúng tôi đang ở Giang Điền”. Tin này làm chúng tôi lo thắt bởi có hai chiến tướng này mai phục trên thác đêm qua thì …”trời sinh ra Du sao còn sinh ra Lượng!?”.



    Đúng như kịch bản, chúng tôi hẹn nhau ở cổng khu du lịch Văn Thánh; 6 giờ 20, bác Thảo Nguyên, Diệu Đông, Thế Hùng, Đặng Hải, Long, Công…xuất phát. Cùng lúc, bác Hồ Văn Hán và Phạm Khắc Tưởng hẹn anh em hai mũi (một mũi thọc sâu, một mũi vu hồi) cùng giao lưu tại tiệm đồ câu vừa khai trương của Hồ Vân Nam ít phút. Bác Đặng Hải vốn gốc vùng Thủ Đức, chỉ hai phát ngoặt vô lăng, chúng tôi đã đứng trước tiệm đồ câu Vân Nam bảng hiệu còn thơm mùi sơn Bạch Tuyết.



    Bác Hán và anh Tưởng cũng vừa tới, trên mặt của mỗi người còn quầng vì thiếu ngủ nhưng nụ cười rạng rỡ vô cùng. Con cá lăng to nhất - bác Hán bảo đây là lộc của thiên nhiên tặng ông chủ tiệm đồ câu Hồ Vân Nam. Mọi người trong nhóm chúng tôi vỗ tay chúc mừng nhưng trong bụng chắc ai cũng như tôi ao ước rằng:” giá hôm nay mình quất rinh lên bờ dăm chú Lăng bằng tuổi hắn nhỉ!’.



    Sau khi mua mồi, chì, lưỡi…chúng tôi xiết tay chào nhau. Bác Hán và anh Tưởng đều chúc anh em đi Giang Điền thắng lớn. Tuy nhiên, vốn là người hay nghĩ ngược, nhìn ánh mắt háy háy hơi nheo cười của bác Hán, tôi hiểu ngay rằng ông bác này đang ngầm bảo:” Trâu chậm có khi chả có nước đục mà uống… Giờ này mới về Giang Điền có nước đi lượm trái bần ném nhau chơi…”.



    Chả sao! Chúng em hiểu là cá thác Giang Điền đã bể nhưng đi là đi; biết đâu trời đổi ý chiều lòng người thì sao???



    TÌNH CÂU BÊN DÒNG SUỐI ĐÃ CÓ CẦU



    [​IMG]



    Chúng tôi rẽ vào lối đến Giang Điền, hình như tâm trạng ai cũng trở về kỷ niệm bởi vì chỉ mới vài năm trước, đây vẫn là con đường đất đỏ và muốn qua khu Giang Điền, người ta phải qua một cái cầu tạm. Nhưng nay thì đã khác: đường phủ nhựa, cầu bê tông, gió quê phần phật thổi nao nức lồng ngực của anh em...



    Cả một khu du lịch được qui hoạch quây quanh một dòng suối, hai ngọn thác nước đậm đà phù sa đổ xuống và nước cũng cuồn cuộn khí thế trong mùa mưa.



    Quầy bán vé trưng ra một cô bé xinh xắn tựa như em vừa thi hoa hậu ở Nha Trang về. Giọng nói nhỏ nhẹ, thái độ đúng mực, nụ cười của một Marilin Monro giữa khung cảnh chỉ có cỏ cây xanh, nước hồng rậng, trời bồng bềnh từng vạt nắng này khiến cho lòng người muốn yêu người hơn bao giờ. Có lẽ, chính nụ cười mến khách này đã giúp cho anh em chúng tôi tay xách, nách mang, lưng đeo...gằm gã cuốc bộ cả cây số từ cổng vào khu chính không biết mệt. Ấn tượng lạ đầu tiên với chúng tôi là con đường đá. Những tảng đá chẻ ra, xếp vuông vắn viên nọ cách viên kia một vệt cỏ mảnh – màu xanh mịn viền vào màu trắng bạch lạp của đá núi cho ta và tình nhân muốn đếm những bước chân lên với thác, với chốn bồng...



    Ai trong chúng tôi cũng ước ao rằng: giá có máy giặt đi cùng (hay cô hàng xóm thì càng tuyệt hơn) thì tay xách nách mang, mắt dìu mắt, tay trong tay với những tiếng thì thầm hay giọng cười khúc khích trên con đường uốn lượn này thì riêng tư lắm và bên nhau lắm. Lúc ấy, ai dám nói rằng tâm hồn chỉ có câu và cá mà còn hơn thế nữa...



    Gió xào xạc, thi thoảng một tấm lá dời cành theo gió như một bàn tay vẫy luồn qua luồn lại giữa những thân cây óng ả. Dòng suối uốn quanh, hoa dại vào mùa dẫu giản đơn nhưng vẫn sống động vô cùng. Những cành hoa công chúa mảnh mai; những bông hoa lục lạc ẩn mình, những cụm cúc quì lơ lắc vẫy cùng từng cánh, từng cánh bướm mảnh vàng...



    Cái ranh giới nguyên sơ của thiên nhiên và vẻ đẹp uốn tỉa của con người tại Giang Điền rõ nét hơn nơi nào hết. chỉ một bước chân, bạn đã bước lên thảm cỏ mịn màng được cắt tỉa công phu; chỉ cần khom người, bạn dễ dàng nghỉ bệt trên những tảng đá xếp kè lớp nọ đè lớp kia bên bờ suối. thế nhưng cũng chỉ một vài bước chân và ¼ tầm nhìn, bạn sẽ được nhúng chân xuống những gộp đá thiên nhiên rêu phong trơn mỡ, lổn nhổn dưa cà. Chỉ bên kia bờ suối, cây cỏ đã la đà, chim kêu, chuột chạy và những vạt rừng tái sinh ngút ngập cả tầm nhìn...



    [​IMG]



    Tôi leo dốc, gối hơi chùn nhưng lòng náo nức. Cái nao nức thác ghềnh trong con người như trỗi dậy. Thấm thoát, mấy chục năm lê la vào ra con hẻm rồi bươc một bước là lên thuyền, hạ chân là xuống bến, tôi những tưởng như mình đã quên từng là con ma suối. Tôi cởi giầy, nhấn đôi bàn chân mình xuống dòng suối ngận ngầm. Phía trên mặt, nước xoáy vây lấy đôi chân ống giang sần sùi sẹo vì muỗi vắt; hoa đá phù vân mòn nhẵn đỡ phía dưới bàn chân tôi. Êm dịu và mát lành. Cái chất nước pha phù sa ba zan ngấm qua lỗ chân lông, mát rợn lên tận thái dương. Ô hô, đã tưởng chẳng bao giờ còn có dịp giẵm hẵm với suối, với ghềnh.



    Có lẽ, chúng tôi là những người khách đầu tiên trong ngày của khu này. Trời còn qúa sớm...



    TUỲ NGHI TÁC CHIẾN



    Khi chúng tôi thả đồ nghề trước cái hồ rộng và trong veo của Giang Điền thì từ dưới suối đã vọng lên tiếng chào của Võ Đình Khán và anh Minh. Anh bảo chúng tôi đã mang lên vài chú thác lác và 1 em chạch chấu. Nao nức qúa! Nhưng câu gì bây giờ? Hồ câu cũng đẹp mà ngoài thác nghe anh Khán thông báo cá mú vậy cũng thấy ham. Cuối cùng thì chúng tôi nhất nhất theo lời tham mưu của Phạm Khắc Tưởng: bọn cá suối thường ra ăn vào ban đêm. Vậy là: ngày trên hồ, đêm dưới thác. Những bịch mồi lăng tuyệt chiêu của bác Hán, anh Khắc Tưởng, Vân Nam trao cho, chúng tôi tìm cách giấu cho khéo kẻo nó dậy mùi...



    Ngay lập tức, chúng tôi tỏa ra, dàn hàng ngang tác chiến. Hồ rộng, nước sâu đủ chơi cho cả vài trăm cần câu câu; hôm nay, hơn chục mống chúng tôi dàn ra cũng chỉ đủ để điểm xuyết cho cái hồ mênh mang tĩnh tại của Giang Điền này thêm sinh động một buổi mà thôi…



    [​IMG]



    Xin bắt đầu từ Lương Diệu Đông,



    Đã đọc không ít bài viết của anh trao đổi về kỹ thuật máy câu, cần câu trên diễn đàn, những tưởng anh đã đứng tuổi vì giọng văn già dặn, có ai ngờ anh còn rất trẻ và là một chuyên gia trong lĩnh vực văn phòng. Diệu Đông chuẩn bị giàn đồ nghề khá đồ sộ. Khi anh sắp cần để câu cá mè, tôi muốn góp ý với anh rằng: có lẽ cái phao kia qúa to và chúng mình đang ném câu ngược gió, sợ rằng phao cản lại mồi chăng? Tuy nhiên, tôi không dám bởi nghĩ rằng: so với những con mè khủng ở hồ này (@khactuong) thì cái phao kia là vừa vặn. Thêm nữa, nhìn vẻ mặt ngời ngời hy vọng của anh, nhìn động tác trân trọng hít hà ngửi thử cục mồi khoai lang chua trộn bột bich chi tự tay anh chuẩn bị cả tuần lễ thế kia, tôi đâu dám nhiều lời.



    [​IMG]



    Trong nháy mắt, hai cái phao đỏ đã bập bờ xa tít giữa làn nước xanh ve và Lương Diệu Đông trải ghế, ngồi bó gối nhìn phao dáng hệt như một nhà hiền triết.



    Thế Hùng,



    Cảm nhận đầu tiên của tôi là bác này nhanh nhẹn cực kỳ dẫu rằng anh có thân hình đẹp như một đô vật Hà Tây quê lụa. Anh nhanh chóng triển khai vào vị trí tác chiến khá đẹp và kìa, hệ thống đồ câu của Hùng cũng là những thiết bị không đụng hàng với ai. Nhìn những thiết bị câu hoành tráng của Thế Hùng, tôi chợt nhớ đến câu nói ví von rất bốc của Tuấn Savimexx:” Đi câu với lưỡi câu xịn cứ như mang kiếm báu ra sa trường…”



    Có ai ngờ, Hùng còn là chuyên gia ẩn thực, anh không ngại một mình mang giỏ cá vào nhà bếp, hướng dẫn thêm về các món ăn cho cuộc giao lưu cuối ngày của chúng tôi.



    Nguyễn Hậu,



    Anh chỉ có mỗi chiếc cần câu tay ngắn rụt lới 2,5 mét với đoạn dây to như dây câu cá Chẻm; chiếc phao bằng đế dép tông xanh lập lờ nhún nhảy ven dòng chảy nhìn lúc nào cũng tưởng như dưới ấy cá đang nhấp mồi. Lúc thì anh câu bằng bánh mì, lúc thì anh câu bằng trùn hổ. Giật thì có đấy nhưng chắc chẳng có cá đâu mà giật trượt. Nguyễn Hậu chỉ được cái nhiệt tình kéo lại. Ngồi với tôi chừng mươi phút, lão móc từ rúi sau ra cái ve bằng inox chứa toàn chất cay. Thế là hai thằng tôi tọng cái thứ nước nóng giãy kia vào trong họng. Hậu lại móc từ túi quần bò ra gói giấy báo có vài miếng khô bò. Rượu với khô bò bên suối vắng. Lâu lắm mới gặp màn lãng mạn kiểu này dẫu khô bò mùi mồ hôi đùi của anh át cả mùi cà ri vốn dĩ. Chả thành vấn đề! Nhưng khi tôi rủ anh ra giao lưu với anh em và nhất là tối nay…Thế là Hậu đưa ra đủ các lý do, lúc thì nhớ vợ, lúc lại bảo là quần áo phơi trên sân thượng, tôi không về thì ai cất, nhỡ mưa thì sao…Nhoáng một cái, chiến cần câu và dáng anh khuất sau triền cỏ…



    Thành Công,



    Anh bảo rằng: mê câu qúa, mới hôm qua anh đi sắm cần câu. Công bảo anh chưa hề câu thác. Nhưng tôi lại nghĩ rằng anh hơi khiêm tốn bởi cái cách buộc dây, rút phao xem ra thuần thục lắm. Thì ra, tuần nào anh cũng thu xếp điều đình với máy giặt để băng từ quận 5 về Phú Mỹ Hưng (quận7) bám càng cùng Đặng Hải đi canh me cá chẻm thiên nhiên.



    [​IMG]



    Mấy năm đi câu, ấn tượng nhất của anh với bọn cá là gì? Tôi hỏi anh như vậy. Thành Công chợt sôi nổi hẳn lên:” Em sướng nhất là khi câu dính con Sửu khoảng 5 ký ở cầu Phước Long. Cá này nó chả giằng xé lao lách gì cả; cứ chì ỳ như lưỡi câu mắc gốc; cái đầu cần ngúc ngoắc ngúc ngoắc tý rồi thôi; mang lên mặt nước nhìn cái đầu chàm ràm vậy mà nó không thèm giãy, cứ ỳ ra như đại lãn. Vừa sướng vừa bực. Một cái sướng hơi hẫng và một cái lạ đáng ngạc nhiên...”.



    Đặng Hải,



    Chuyên gia câu Chẻm thiên nhiên - con ma trên những cây cầu- nỗi ám ảnh của bầy chẻm thiếu nhi vùng Phước Long, vàm Rạp. Với anh, tôi đã hơn một lần đi câu cùng nhau nên tôi khá trân trọng với tài ém quân và chịu muỗi đốt của anh. Muỗi Rừng Sác mà đốt thì bạn câu còn lạ gì...Nhiều bác cứ thuốc muỗi này, dầu xoa kia. Rách việc! Cái kỷ niệm câu đêm, bờ bụi bắt buộc phải có nhoi nhói kiến cắn và nhoe nhoé muỗi đốt, mắt căng ra, tai vểnh như tai chuột- ra cái vẻ cho đời câu nó trần ai khoai củ một tý thì khi kéo con cá nhơn nhớn lên bờ mới thấy đáng so với sự kiên trì...Về nhà, cá làm món xong…dzô! Cụng! ực ly rượu hầng bừng vòm họng, tay bất giác xoa cái nốt sùi của muỗi đốt hồi đêm…lúc ấy trong ta mới ra cái tâm trạng của anh chàng ghiền câu cá



    [​IMG]



    Hải cười cười :” Tật em dân dã, đôi khi lỡ miệng cũng tục một tý, nói ngang một tý. Những đồng chí chính nhân quân tử, những bác học thức cao, xuất chữ ra là học thuyết này, trường phái kia, tâm lý học, phân tâm học, sinh lý học hay tâm thần học này này, nọ nọ thì em ngại khẩn truơng. Đi câu là cứ đi câu, móc con mồi vào là căn lấy con cá. Có cá mới sướng tay. Kéo cá to giữa thiên nhiên lồng lộng lại càng sướng”.



    Long IT



    Nỗi niềm đam mê câu thiên nhiên khiến anh mới phải đổi nhiệm sở làm vì ông sếp cũ khó thông cảm với anh nhân viên thi thoảng lại mang cây cần tâm đắc ra lau chùi chau chuốt...Long kiên quyết không câu hồ; anh ôm cần xuống suối và như những lần câu thiên nhiên khác, anh luôn sát cá một cách đặc biệt vì chỉ trong một giờ đồng hồ, anh mang về điểm tập kết nào Thác lác, Lăng, Chạch và cả một chú bống tượng to gần bằng cổ tay.



    Đình Khán,



    Tôi chưa thấy ai mê cá lóc như anh; dẫu dưới hố câu đang đầy Chép với Trê nhưng ai thông báo mé nào đó có tổ ròng ròng thì lập tức mông anh nhổ lên và...đầu cần nhún nhảy như cái ăng ten râu của máy vô tuyến điện. Anh tâm sự rằng: các ông chủ hồ đừng có hòng lượm được tiền vé của anh vì anh không thích câu gò bó trong ao hồ. Cần câu phải được ném thẳng rốn, điểm câu chớ có cầu kỳ tỉa tót. Món Giang Điền này mới câu có 3 tiếng đồng hồ đã coi mòi thất vọng. Du lịch chi mà chưa nhúng cần đã đòi vé; thò thêm cây cần nữa cho...vui đời thì lườm nguýt cằn nhằn nọ kia...



    Thật đáng tiếc, anh có việc phải về sớm.



    Khắc Phi & Thế,



    Hôm nay, các anh không mang theo cần câu, bảo rằng chỉ lên giao lưu nhưng qua các câu chuyện, tôi phát hiện ra ngay anh là những gã ngồi đồng mà tôi với Đặng Hải thường đụng trong những ngày xê dịch mấy đầu vàm. Hai chuyên gia câu cá Bông Lau này đã hẹn cùng anh em chúng ta một trận "uýnh cửa sông với cá Bông lau" trong một ngày gần đây.



    Phạm Thanh Trà và máy giặt,



    Đã khuya lắm. điện thoại của Lương Diệu Đông còn reo. Té ra đầu bên kia Phạm Thanh Trà và bà xã đang đánh đường lội bộ lên chỗ chúng tôi ngồi. Xin tả máy giặt của anh trước: nàng một bên tay khóa tay chồng, một tay ôm cần câu xuất hiện dưới ánh sáng nhập nhòa của hai ngọn đèn dã chiến. Mà lạ ghê, dưới ánh sáng yếu ớt dung nhan của cô càng nổi hơn và nhất là mùi thơm củaSunsilk Shampoo rangekhiến cái diện tích chiến truờng 12 mét vuông của chúng tôi sôi động hẳn lên. Vợ chồng anh giữ đúng lịch trình lên giao lưu với anh em chúng tôi. Nhìn ánh mắt tinh nghịch của cô vợ trẻ, tôi đồ rằng “hắn” là cái nick “Vinhaca” trên diễn đàn nhưng không tiện hỏi. Vợ chồng nhà Trà câu cá đặc biệt lắm: trước đây, chồng ham câu, vợ theo giám sát; sau rồi vợ ham câu hơn chồng vì “hắn” sát cá hơn cả Pham Thanh Trà. Đêm nay Giang Điền, có đặc tình báo về rằng khu vực suối chỗ gốc câu sung lớn, có một máy giặt ôm cần câu và một gã vệ sĩ ôm máy giặt chống trôi trượt, chống ma cỏ và rắn rết… Tôi lại đồ rằng:” Chắc lại vợ chồng nhà hắn chứ ai vào đây!”.



    Hồ Văn Hán,



    Ông bác này thì khỏi nói; tuổi đã cao nhưng rất mê cải tiến với cải lùi. Chơi với anh đã lâu, cứ nhìn nét mặt bác là tôi đã đoán biết sự thành công hay chưa thành công của những cách câu. Bởi, cái bữa trên tàu câu Côn Đảo, khi anh áp dụng thành công kiểu câu bong bóng (như kiểu câu bằng diều của người da đỏ) thì từ sau khi anh tóm con Thu 6 ký lên thuyền, nét mặt anh rạng hồng như da trái táo tươi.



    Với Hồ Văn Hán, tôi hiểu rằng những cuộc xê dịch câu nho nhỏ này anh vui và nghiện nước mà cùng đi với anh em thôi chứ tôi thừa biết rằng sau mỗi chuyến đi biển câu cá dài ngày của anh đã ắp đầy cảm giác; cái say của người câu biển dễ làm cho cần thủ chán câu sông, câu hồ. Vậy mà anh vẫn cùng mọi người chiếu cố chuyến Giang Điền. Với riêng cá nhân tôi, thật vui khi anh ủng hộ lời rủ rê với chuyến Giang Điền này...



    [​IMG]



    Phạm Khắc Tưởng,



    Đây là một tay câu thiên nhiên chính hạng; theo nhận xét của tôi thì anh ta tích lũy kinh nghiệm thật nhanh. từ một chiến tướng chỉ chuyên theo những cái đuôi vàng khé của đàn bông lau, anh đã mở rộng niềm đam mê sang hồ và thiên nhiên. chả mấy chốc, Tưởng đã có trong tay cả đống bí quyết tóm cá suối, cá ghềnh..



    Thay mặt anh em câu Giang Điền, tôi cảm ơn chai thuốc và bịch mồi cá lăng của anh. Dẫu với dòng thác này, những con Lăng to, Lăng cụ, Lăng ông bà, bố mẹ ...đã bị các cần thủ “đi trước một bước & đi tắt đón đầu” xách cổ mang lên hầu hết; song, với hệ thống mồi này của anh, hôm nay chúng tôi cũng trục lên khoảng chừng hơn hai ký Lăng “chắt chút - nhi đồng”. Đương nhiên, với vài cần thủ thì mục đích cũng chỉ là mang lên bờ xem cái con lăng vàng coi mặt mũi nó ra sao rồi lại thả xuống tức thì.



    Đúng như Khắc Tưởng nói: “những nơi cay nghiệt là nơi thực thà” . Rõ ràng những gộp đá khúc khuỷu dễ kẹt chì, mất thẻo thì lại thường lôi lên chạch chấu và lăng cỡ cổ tay; còn những làn chảy mịn màng thì đầu cần câu chỉ sừn sựt nhẹ vài con mè đất rỉa mồi…



    Nhóm 6 trái (Vũ Dương ngọc Duy, Minh Tân, Hoàng Thịnh, Mai Hương),



    Biết tin anh em chúng tôi đi Giang Điền, trên đường câu ngoài Phan Thiết về, các anh ghé vào thứ nhất là giao lưu, thứ hai là nếu cá có nữa thì tiện thể câu kiếm thêm (!!?) và chia sẻ cho anh em một số trùn biển với hà đỏ. (Những chuyến câu trên Ban Mê của nhóm thì hà đỏ vẫn là chủ lực))



    Khi chúng tôi gặp mặt nhóm này cũng thật vui. Các vị không gọi điện thoại, không báo trước mà khi thấy còn ”gặp nhau làm ngơ”. Chả là, khi chúng tôi ngước từ dưới mái trai của dòng suối lên đường vòng thấy 4 vị đủng đỉnh tay cần cần xịn, xách 2 giỏ cá con thì đen như cá chình cỡ cườm tay, con thì trắng loá to như bàn tay xoè, người xách vai lệch đi, chân dung ngẩng cao nhìn về phía khác chứ không nhìn chúng tôi. Máy ảnh của anh em chúng tôi chụp xoành xoạch. Ai cũng muốn bảo ai: thấy chưa? người ta cũng câu ở đây mà cá qúa chừng....(hay là bác Tùng còn giấu bài chỗ nào???) Nhưng mà hượm! Oan cho Đoàn Thanh Tùng! Kìa, nhìn cái bác trưởng nhóm đi đầu có cặp bắp chân to như gốc chuối hột thế kia thì đích thị chỉ có Vũ Dương Ngọc Duy Tổng trưởng nhóm 6 trái chuyên tung miểng xưa nay. Thêm nữa, ông bác này cả trăm chuyến đi câu thì đánh soóc lửng đúng cả trăm. (có coi MH phụ nữ đi cùng là cái gì đâu) Đích thị rồi! Giỏ cá kia suy ra cũng là miểng lưu đạn văng rồi. Câu suối làm gì có cá Tráp? Câu suối làm gì có cá Đuối? Anh em cẩn thận tuyệt đối không truyền trực tiếp những bức ảnh này về diễn đàn câu cá vội bởi các bác ở nhà nhìn ảnh, đọc thuyết minh cứ ngỡ Giang Điền cá mú bao la phong phú như trong giỏ thế kia ngày mai tập kết lên chiến đấu thì e rằng ban quản lý khu du lịch này qúa tải...



    Đến lúc này thì cô bé Mai Hương (với tôi thì em lúc nào cũng là cô bé) mới bật cười: chúng em vừa đi câu ngoài Phan Thiết về; ghé giao lưu với các anh chút, tặng vài hũ mồi câu đêm...



    Trần Duyên,



    Đúng như kịch bản: từ trên cao nhìn xuống, chúng tôi thấy một bác tướng như cầu thủ bóng đá, đẹp trai Công Vinh, to cao như Dũng Giáp, vai khoác túi câu ngọn thò ra ngỏng lên trời, tay xách túi, nách ôm một thùng tiger nhanh nhẹn tiến lại: nhà cháu là Trần Duyên! Thật là may qúa. Nếu không có thùng bia của anh thì tối nay , anh em chúng tôi chỉ còn nước ăn vã thức ăn bởi vì Giang Điền không bán đồ ăn uống buổi tối và oái oăm hơn: nội bất xuất, ngoại bất nhập vì…lý do an ninh(?). Duyên bảo rằng Hóc Môn quê anh hồ câu bao la, bữa nào mời các bác đến giao lưu cho vui đời...



    Đoàn Thanh Tùng,



    Anh là chuyên gia câu thác và thổ công của Giang Điền; rất nhiệt tình. Đúng là người nói được làm được. Trước đó, chúng tôi chỉ được bảo vệ cho phép thả 1 cần câu. Thế nhưng từ lúc có anh xuất hiện thì...vô tư! Anh rủ tôi: ””hai chú cháu mình qua bên kia câu kiếm lăng to hơn đi...” nhìn theo tay anh chỉ: úi giời! Ngút ngàn vậy ư! nỗi ngại khó ngại khổ khiến tôi từ chối. Tùng nhoẻn cười. Anh chậm rãi cuốn những chiếc cần câu trúc vàng hươm rồi băng lối...



    [​IMG]



    Nhìn theo bước đi chắc chắn và vũng vàng của Thanh Tùng, tôi tin rằng nhiều bạn trên này sẽ gặp anh nhiều trong tương lai bởi vì, cũng như tôi vài bạn bắt đầu trở lại mê thác và mê suối…



    Nguyên Thảo,



    Anh ngồi đó bề thế và đĩnh đạc. Dáng bác này như dán vào không gian xanh. Chiếc ghi lê ôm gọn thân hình cho ra vẻ một tay câu chuyên nghiệp



    Chơi với anh, tôi thường nghe anh chỉ dạy các cháu rằng:” Khi đã biết tha thứ, bạn sẽ mỉm cười nhiều hơn, biết cảm nhận sâu sắc và dễ cảm thông cùng người khác”. Quan điểm của anh rõ ràng cả ngoài đời cũng như giao lưu trên các diễn đàn:” Phải biết mở cửa lòng mình trước mới hy vọng mở được lòng người khác”. Với quan điểm ấy, có lẽ anh là người nhiều bạn câu giao lưu nhất cả trên Net và cả ngoài đời.



    Thế nhưng hi vọng một buổi tối có thể tri kỷ cùng anh đã tan biến khi...Tình hình rất là tình hình, nếu anh không về thì khoảng riêng của anh quá tải vĩnh viễn, chứ không quả cắc quả tùng như những chuyến du câu xưa nay nữa. Ôi! Cô-ta đi câu là một thứ giấy phép qúi giá còn hơn Pát po xuất cảnh!!! Cái khoản vắng nhà kiểu này này thì anh giống tôi: đi qua đêm thì sợ con hơn là sợ vợ! Thôi đành. Vậy là ngay từ lúc 9 giờ tối, anh đã gióng xe lẳng lặng ra về mặc cho bọn cá lăng dưới kia lao vào công kích...



    12 giờ trưa, chúng tôi như bất cứ buổi câu dã ngoại nào, mỗi chúng tôi đều tay bưng hộp cơm dã chiến, miệng nhai nhưng mắt lúc nào cũng đăm đăm căn phao. Đúng là một tổ hợp…giời đày!(@buihuucư)



    [​IMG]



    GIAO LƯU VÀ HẸN GẶP



    Đêm của Giang Điền- lại một đêm không trăng và Giang Điền không có điện. Không hề gì! Chúng tôi trải toàn bộ thức ăn và những vật dụng hiện có ra tấm bạt lớn ven hồ. Ánh sáng chỉ còn heo hắt phát ra bởi 2 cây đèn câu dã chiến của Diệu Đông và Thế Hùng. Chả sao cả. Ánh lửa càng le lói thì tầm nhìn của chúng tôi qua ánh lửa để hướng về lòng hồ và dòng suối càng thấy nó lung linh ảo diệu. Quờ tay ra phía sau đã là màn đêm. Màn đêm ơi! Hãy đợi đó kể cả bọn cá Lăng và Chạch chấu, lúc này, chúng ta còn bận chụm đầu lại, trước mặt là cái ly nâng lên vì sức khoẻ, vì bằng hữu và chúc cho niềm đam mê câu kéo bốc mãi trong mỗi chúng mình... Giá như có thêm anh Nguyên, anh Tín, anh Đại, anh Nguyễn và một số anh em đã cùng hò hẹn gặp nhau nơi đây nhỉ?



    [​IMG]



    Vẫn chuyện cá, chuyện câu. Trong buổi tối đáng nhớ này, trong những tay câu giải trí có ai đã vụt ra một câu hỏi:” Tại sao chúng ta không mở cái mục tại sao?? Tại sao cái máy câu quay ngoài lại lắc mà gắn vào cần không lắc, tại sao??? Tại sao cái thiết bị câu nó lại thế này mà không là thế kia? Tại sao con Bông lau khi câu được không cho vào giỏ mà cứ phải zèo bên mạn?? hàng ngàn cái tại sao khi được giải thích cũng thật phong phú mà vui.....



    Rồi chúng tôi hẹn với nhau một chuyến Bông Lau giữa mùa...



    Cuộc vui càng vui thêm khi có anh em trong ban lãnh đạo khu vực Giang Điền tham gia. Vô tư đi các bác! Thấy chưa! Đã có ý kiến của sếp rồi, từ nay anh em mình có ghé lên Giang Điền có thể sẽ được ưu tiên.



    Vâng! với đa số nhận xét thì Giang Điền thích hợp cho dã ngoại, cắm trại đối với những đoàn học sinh vào hè. Với câu kéo thì chỉ nên là những nhóm nhỏ. Nhưng nói gì thì nói, cách xa thành phố có vài chục cây mà có rừng non, thác cũ, suối có đá nghè và một không gian thung xanh, nắng ngập như vậy- có chỗ buông câu, có nơi tình tự. Riêng đấy và chung đấy...



    [​IMG]



    Cuối bài, tôi cảm ơn các bạn đã tham gia cùng chuyến câu Giang Điền. Chắc sẽ có bạn thắc mắc rằng sao VH không nói gì đến con cá Trắm trôi. Nói về con cá thì tôi là may mắn, bởi vì, con cá vào giữa chỗ câu của tôi và Đặng Hải, nhưng hình như nó hơi e ngại thân hình đồ sộ của Đặng Hải nên né sang cái phao của tôi. Tất cả chỉ có thế....



    Khuya, chúng tôi chia tay nhau- tuỳ nghi di tản; ai có vợ gọi thì tất tả ra về; mấy bác phòng không (chả ngán ai) thì lại tìm về chân thác phục bọn Lăng và Chạch chấu...


    Việt HòaSài Gòn 11-2007
     

Chia sẻ trang này