Ký sự: Chiều Đồng Diều | Câu lạc bộ câu cá 4so9

Ký sự: Chiều Đồng Diều

Thảo luận trong 'Ký sự' bắt đầu bởi root, 14/5/10.

  1. root

    root Administrator

    Ký sự: Chiều Đồng Diều

    Việt Hòa

    Cái Alô thật tiện, cứ chiều chiều anh em lại í oé tìm nhau:”Hôm nay câu ở đâu?”. Bài hát có tựa đề như thế các bà vợ
    [​IMG]
    thuộc lâu rồi. Thuộc làu đến nỗi chả thèm nguýt, chả thèm căn vặn mà chỉ tặc lưỡi ngầm:”Các ông biến đi cho khúât mắt!”. Ngạc nhiên chưa? Hỡi các bạn cần thủ trẻ? Một khi cái tư thế của ta đã luyện đượcthành tình trạng ấy kể cũng hạnh phúc cho tay cần lắm thay…

    Mà cái bọn già này cũng lạ lắm! bảo thủ đâu không biết chứ câu kéo đôi khi hay đòi đổi món. Được cái, thiên nhiên Nam Bộ ưu đãi qúa nên chuyện đổi món lại được các bà xã coi là linh hoạt. Ví như ngày nước uơng, giọng khàn khàn của bác Tác Esoo:” Tôm nhé!”. Thế là rủ nhau ra cầu cảng. Gió vi vu. Nước liu riu! Cô gái chèo đò nhỏ xíu với tiếng hò lan tỏa cuộn phừng phừng lồng ngực. Đầucần chuí cong như nét vẽ! Nâng lên và nâng lên cho nỗi cơ cực biến thành sản phẩm. Một chút hình dung ra con bé cháu ngoại mắt sáng lên và giọng cười lanh lảnh khi thấy những con tôm chĩa cẳng lết lào ngoào!

    Ngày nước sục lên đục cáu; bố cu Lâm rủ rê:”Chẻm nhé!”. Chơi thì chơi! Đành là muốn chơi phải bóp mồm, bóp miệng góp tiền ra mấy cái quán vừa sống vừa tươi mua lấy vài con tôm lóng- những con tôm mà giá nó đắt đến mức có thể dùng xay nhỏ, trộn muối, cho kháng sinh vào làm thuốc đau mắt được luôn. Có mấy con tôm cò con mà ông thì cầm xô, ông thì lúp xúp le te theo với cái máy sục Ôxy. 4-6-8 con mắt đều không dời dăm con tôm chìm đắm dưới làn bọt khí trong cái xô nhựa to tổ bố. Chỉ một động tác mất thăng bằng của lão xách xô khiến mấy con tim già lo thắt. Lo thắt không phải sợ khứa té trật chân, sai khớp mà binh tình này không khéo tôm chết là … hết câu! Thế nhưng có lẽ là vui thật sự đây bởi con nước này thì đơn giản cũng có chú Chẻm nhi đồng ghì dây. Lung linh hơn thì nghe một cái RẦM! Kẻ cầm cần câu kia không được phép ép phê cho riêng mình nữa! Trách nhiệm của gã không chỉ với bản thân mình, với gia đình mà cao hơn: danh dự của mấy lão có những mái tóc đã bắt đầu quét vôi !!! Diễn biến cuộc giằng co với con Chẻm to như thế có thể sinh nhiều tình huống nhưng nhất quyết cái bài thằng cầm cần cứ rối như canh hẹ khi 3 thằng khác hô hào: bên trái, bên phải, thả dây, ghì lại…cứ lung tung xòe chả biết nghe thằng nào cho ổn! Khi con cá lên bờ thì thằng nào cũng nhủ thầm:”Không có mình thì chắc xảy bà nó mất rồi!" ...

    [​IMG]

    Cũng có ngày, bọn họ quyết tâm xua tan bụng phệ, nhắn thằng cháu nội thành mua giùm lon trứng kiến rồi đạp xe lang thang mấy góc đìa, xẻo, rạch tìm rô bí. Câu rô bí có cái sướng riêng! Sướng tinh vi! Dây cước mảnh như làn tơ; lưỡi câu chỉ bằng hạt gạo nhỏ; miếng chì lá kẹp vào và chiếc phao như không phải phao vật vờ chỉ chực chìm. Bọn già không ngán bởi họ có kính và cái tròng mắt hơi đùng đục kia nhìn gần thì muốn thua nhưng xa một tý thì đâu ra đó và có thể dòm thấy cả mấy cái tim nhỏ hơn đầu tăm của những con rô bí. Những con cá chỉ nhỉnh hơn hạt bí đỏ mà thút phao lãng mạn như ai: thụt bỉm! thụt xô ngang! thụt lùi lừ lừ như mèo rình hoa mướp. Thụt kiểu gì thì ta cũng búng nhẹ cho vọt bay cảm xúc và ô kìa nó … giãy! Con cá tin hin vậy mà lúc nó giãy làm cho ta trĩu nặng một niềm vui!

    [​IMG]

    Đôi khi, trong cái hố câu của ta có vài cái tim xì lên to hơn: Sặc đấy! Nó là sặc bướm hay sặc rằn thì chỉ khi cẩu lên mới rõ được! và cứ thế! Cứ đi loanh quanh cho người không mỏi mệt. Cho tới khi cả vồng trời sẫm lại; ngó không gian và giật mình với hoàng hôn lem nhem thế là thằng nọ nhìn thằng kia đầu gật nhe:Về!

    Thế nhưng, hkông phải lúc nào cũng câu được cá thiên nhiên. Những ngày nước cả, ngày sóc, vọng…bọn cá kia hơi chán mồi. Nó đã chán mình thì mình cũng chẳng ép nhưng nghiệp câu kéo thì không thể cưỡng lại được và chúng tôi tìm về những hồ câu trong thành phố và ĐỒNG DiỀU thường là điểm đến. Tôi thích ghé Đồng Diều vì nhiều lẽ nhưng chung qui vào thì nơi đây được phục vụ lịch sự; cá câu bao nhiêu, nhiều hay ít do chính khả năng nghệ thuật của mình và con cá kia không bị chủ hồ hành hạ như cắt râu hay làm thủ thuật như vài cái hồ khác. Có người câu hay: 1 ngày 40-60 ký; người câu không hay hoặc chưa quen: "lóc" là thường! Ngoài ra, tôi và ông bạn Hoàng Sơn còn khoái Đồng Diều bởi có cái giọng ca đi từ ghét đến thương! Chả là, Đồng Diều duy nhất có ca nhạc (nhạc sống) dành cho người câu nghe. Những ngày đầu, tôi rất có thành kiến với cái cô P.Mai người đậm tròn hát to, cười to. Thế nhưng chả hiểu sao nghe riết thành quen. Hôm nào cô ta không hát là thấy nhớ - mà cái nhớ nó đan xen giữa sự chỉ trích và nỗi cảm thông thần kỳ đến nỗi ngày lại ngày nghe cái giọng ca hơi chua và lạc giọng của nàng lại chuyển thành ngòn ngọt và hôm nào không thấy muốn nhắc liền !

    [​IMG]

    Trước khi vào DD, ghé chú Minh Định cái đã tay lựa gói mồi, miệng hỏi mấy chú chạy cờ là biết sơ bộ về cái nết của con cá ăn trong ngày. Những thông tin này nó tạo cho mình niềm hứng khởi trong qúa trình câu cá.

    Bạn câu vốn dễ gần. Trong cái không gian xanh của Đồng Diều dễ làm cho ta xua tan những nặng nề. Con cá, con tôm nhìn thì ham thật nhưng khi câu ở Đồng Diều nó chuyển thành cảm giác; từ cái sự lãng mạn của chiếc phao màu xô ngang hay đổ ngược đến cái đuôi cần câu ben phập phờ khiến cho ta khó quên câu.

    [​IMG]
    Câu Đồng Diều


    Câu Đồng Diều, bạn câu ngồi san sát. Những người bạn câu của tôi ở đây mỗi người một vẻ. Người thì bắt cá qúa ư bạo lực với cần cứng, máy khoẻ và con cá Chim to hơn ký lô nhưng kéo cứ băng băng trên mặt hồ tựa như chiếc lá bàng bay. Kẻ thì dìu dặt bo ròng con cá Tra chừng đôi ký đến nỗi anh em xung quanh phải thu dây lên bằng hết. Bực thì đã rõ bởi ngó vẻ mặt đôi người không rạng rỡ thế nhưng nói ra miệng thì có thể không bởi vì ai chả có lúc con cá chạy trèo dây? Cũng có bác nạy cá nhuyễn đến độ dây câu của khứa đi chông chênh giữa cái làn có nửa métmặt tiền. Vui nhất chưa phải là mắt mà là tai. Bên tai tôi, tiếng con chó của máy câu qúa ư đa dạng: tiếng máy mịn băng của dòng Banax, loách choạch chững chạc của Daiwa đời cũ, tăng tằng vững bền của Penn; gọn gàng của Mitchell và cả tiếng lào quào như xay gạo của EU xuống cấp cùng những dòng máy TQ bình dân

    [​IMG]

    Thi thoảng, do qúa tin tưởng ở tài ném mồi và lòng tham ném xa không giới hạn, một vài cần thủvướng thẻo vào dèo khiến cho cả nhóm cười ồ! Càng cười ồ pha khoái chí hơn khi bác nào đấy bị xảy cá to. Cứ bảo không ích kỷ nhưng nghe cái ồ kiểu đó mà không phân tích cái tâm trạng khoai khoái của người coi mới là lạ!

    Bia nhé! Cà phê nhé! Những cặp bạn khởi động chưa hoàn hảo đã có thể gác cần câu lên bờ đá nâng ly lên. Cái món lẩu mắm của khu vui chơi Đồng Diều có thể bình lựng là ngon nhất vùng ven. Khỏi tả dài dòng một khi con cá của mình vừa câu lên; ngoắc một cái, chú bảo vệ trờ tới, dặn hờm mấy câu là bạn mình hiểu ngay tắp lự xách con cá buơn nhanh về nhà bếp. Cá của mình, rau tươi của họ, bia rượu tuỳ nghi! Đèn lung linh! Gió lao xao. Trời thì mát, bia thì lạnh, đồ nhậu thì nóng hổi như thế - không ngon mới lại là lạ!

    [​IMG]
    Kết quả mỹ mãn !

    Chả thế, tôi để ý có nhiều máy giặt đi theo cần thủ lém. Người vô cà phê, xem câu, dạo mát cũng không thiếu. Thi thoảng, vài nhóm chị em , các cháu đứa thì lả lướt, đứa thì đủng đỉnh nhẹ nhàng, đứa thì hai hàng bước vội. Chả có gì đáng nhắc kể cả bọn họ thời trang đến cỡ nào nhưng cứ thấy họ đi đến đâu mấy chú thợ câu tre trẻ chững chạc hẳn lên. Tay thợ câu không vuốt tóc thì cũng sửa cổ áo và tịnh không xài nhựng thổ ngữ viết tắt kiểu như “đường cấm mở” (ĐCM) nữa.

    [​IMG]

    Câu gần tôi có cậu Sơn! Gọi là cậu cho trẻ thôi chứ tóc gã cũng bắt đầu có sợi bạc. Cứ bữa nào gã đến muộn thấy phao của tôi nằm trong cái hóc kẹt nơi sân khấu là mặt gã buồn xo. Chả là, 30/30 ngày Sơn cắm tăm phao mình chỗ đó. Xem ra, cậu này cũng giống mình. Đi câu mà không đúng chỗ ngồi quen là thất vọng tràn trề. Cứ tưởng nó câu lấy cá; mình bảo yên tâm được cá sẽ tặng lại. Ai dè gã sầm mặt tự ái.Thì ra nó nghiện câu và chỉ nghiện duy nhất có một cái lỗ kia thôi. Có bữa tôi về sớm, Sơn bắt cho mấy con cá Chim to: "Bố mang về mà Vơn Cớp!" Lãng mạn chưa???

    Đồng Diều, vui nhất là anh em mình thường..nhìn xéo! nhiều bác ném mồi ra rõ ràng là xéo xẹo nhưng cứ khăng khăng là: Tôi ném thẳng chỗ tôi! Có bác chắc nịch đến nỗi anh em xung quanh chỉ còn biết nhìn nhau mà … cười giấu rồi thua luôn bác già!

    [​IMG]

    Con cá Đồng Diều thừơng khó tính. Có hôm nó xơi mồi loại này, có hôm lại không màng. Bởi vậy nên anh em câu quen cứ phải đổi mồi liên tục. Rút kinh nghiệm, tôi liên kết với mấy bác về chuyện mồi mè. Thành thử: hiệu qủa vô cùng! Có khi chỉ 1 thùng gián 200 con (vị chi 14,000 đ) mà mấy anh em mang lên cả trăm con cá Chim các loại chia nhau mệt nghỉ! Có những hôm nước vô hoặc trở trời, con cá chậm ăn mồi, cả hồ hàng trăm chiến hữu mắt đăm đăm nhìn những chiếc phao mi-nơ lung linh trên mặt nước phẳng lỳ. Chuyện vui nổ như pháo. Bao nhiêu con cá câu đượctừ đời Hồng Bàng thứ 17 cũng được mang ra, đắp thêm tý huyền thoại, đeo thêm cân, thêm lạng rồi nổ tưng bừng. Thật tuyệt làm sao! những phút như thế, chúng tôi quen nhau, hẹn nhau và cho nhau những thông tin về những hồ câu, điểm câu và cả những cách làm mồi câu nữa. Cứ bảo dân câu khó tính nhưng xem ra không phải. Có lẽ, cái chính ở đây là có cho thì mới mong nhận lại…

    [​IMG]
    Đồng Diều thả cá buổi tối

    Kim đồng hồ cứ nhích dần về khuya; lác đác có những máy giặt ngáp gió đòi về và ông chồng đang "lóc" thì vẫn cay cú chưa chịu xếp cần. Cá Đồng Diều cả 10 bữa như một là thường cắn câu rộ vào lúc chuẩn bị tắt đèn. Đôi khi cái sự trắng tay muốn sờ thấy được thì chúng tôi sắp mấy cục mồi cho ngon căn chờ khi bà con kéo cần lê xếp thì quăng ra, cố quên tiếng cằn nhằn của tay bảo vệ nhắc giờ để rồi chiếc cần ben ngược, phao chạy nhanh như trốn sô vê và … Mày hả Bưởi !Chiến lợi phẩm này kê như giải an ủi trong ngày.

    Có vài bác không dính cá lầm bầm: từ mai không câu ở đây nữa! Nhưng nói vậy mà không phải vậy; cùng lắm chỉ cách hôm sau nữa lại chạm mặt bạn mình nơi chỗ cũ. Hỏi sao hôm trước nói … ??? Gã cười trừ: Câu kiếm cảm giác mà bác!

    Tội nghiệp nhất là em Phương Mai và anh Hữu Trí - những ca sĩ của khu vui chơi giải trí Đồng Diều. Bữa nào anh em dính cá nhiều thì không nói chứ bữa nào cá chậm ăn thì đích thị hai em là thủ phạm bởi hát nhiều, loa phát to cá sợ trốn hết (!?). Thế nhưng cô gái chỉ cười và vẫn hát. Riêng với tôi, lúc đầu thấy em giọng có hơi chua nhưng càng về sau thì càng thấy nó … ngọt! Chả cắt nghĩa được. Cậu Tú, thành viên đội đua mô tô thành phố thì bảo:”Tại các bác già rồi nên nhìn cô nào, chị nào cũng thấy đẹp!”. Có lẽ cậu này có lý !

    Việt HòaĐồng Diều tháng 7-2006
     
    mai tùng CT thích bài này.
  2. hdgvt138

    hdgvt138 Thành viên mới

    sao không thấy ai bình luận cái này thế
     
  3. giac mo khung long

    giac mo khung long Thành viên mới

    mot bai viiet rat hay.loi van don gian nhung day y nghia.cam on ve bai viet
     
  4. VanHelsing

    VanHelsing Thành viên mới

    em ngồi nhà đọc bài của bác VH mà nghe mình lãng đãng ở một đoạn sông, một góc hồ thân quen nào đấy,hix, cả mấy tháng trời vào "chiến dịch", bị sếp dí quá nên chỉ biết ôm máy tính mà mơ tưởng nàng tiên cá thôi, thậm chí cuối tuần lôi vũ khí ra lau chùi cho đỡ nhớ rồi phải ngậm ngùi xếp lại. Má bé Xu thấy vậy cám cảnh "thôi anh ráng cho xong đi rồi hôm nào cả nhà mình đi...", nghe mà tỉnh cả người vì mấy khi bả chịu bị trời hành như mình. Một lần nữa rất cảm ơn bác VH.
    TB: Mấy tuần nay em lùng mãi các cửa hàng sách Q9, Q.TĐ, Q.BT mà vẫn chưa phát hiện được tung tích mấy cuốn sách của bác VH, thiệt hẩm hiu thân em, chắc không tái bản nên mưa rào không đủ thấm đất rồi.
     
  5. emerald12

    emerald12 Bán đồ câu 2nd Nhật

    Hình như ở đây đang giảm giá nè mọi người
     
  6. anhsau

    anhsau Thành viên mới

    Hi, cả nhà!
    Chủ nhật 24/02/2013 ỏ nhà buồn, nhớ DD nên vào chơi mình thấy DD lúc này thưa khách quá, 3 hồ nhưng chưa đến 10 cần! Ko biết câu ở đâu cho gần nhà. Hu.hu!!!
     
  7. Tinhco

    Tinhco Thành viên mới

    Bài viết có ý nghĩa, đầy tính "ngư văn":D
    Xin cảm ơn tác giả VH.
     

Chia sẻ trang này