Ký sự: Sông Kỳ Cùng - Chuyến câu đầu mùa Lũ | Câu lạc bộ câu cá 4so9

Ký sự: Sông Kỳ Cùng - Chuyến câu đầu mùa Lũ

Thảo luận trong 'Ký sự' bắt đầu bởi root, 14/5/10.

  1. root

    root Administrator

    Ký sự: Sông Kỳ Cùng - Chuyến Câu đầu mùa Lũ

    Nguyễn Tuấn Anh

    Sáng sớm ngày 31 tháng 5, anh Hải người thị trấn Lộc Bình là thành viên của nhóm câu, gọi điện cho chúng tôi:

    - Tuấn à, Hưng và anh Định ở đâu rồi ? Chuẩn bị đồ nghề để đi câu nhé ! Đầu nguồn Kỳ Cùng mưa to lắm, lũ bắt đầu về rồi !

    Nhận được thông tin, ba anh em chúng tôi ở ngoài thành phố Lạng Sơn liền nhóm họp khẩn cấp để lên kế hoạch cho chuyến đi câu đầu tiên trong mùa, mà chúng tôi gọi là chuyến câu Khai Cần.

    Nhóm câu của chúng tôi hiện tại có bốn người, mỗi ngưòi đều có công việc khác nhau, nhưng chơi với nhau rất thân vì tất cả cùng mắc nghiện một thứ kinh khủng đối với các bà vợ kính mến của chúng tôi - đó là nghiện câu cá trên sông Kỳ Cùng. Tại một quán cafe nhỏ trong thành phố, nơi anh em chúng tôi hay tụ họp. Sau khi đã nhấp ngụm cafe và làm một hơi thuốc rồi thở ra một cách khoan khoái, anh Hưng (trưởng nhóm) liền nói :

    - Anh cũng vừa nhận được tin của Hải, thật là niềm mơ ước bao lâu nay mới thành sự thực, Kỳ Cùng đã có lũ ! Mùa câu Cá nghạnh và Trạch Chấu đến rồi !

    Anh Định tiếp lời:

    - Hôm nay nước bắt đầu lên, ngày mai nước rút, sáng ngày kia (tức sáng thứ 7) mọi người đều được nghỉ. Chúng ta làm buổi Khai Cần là tuyệt vời đấy ! Thể nào cũng được vài em Nghạnh ! Sắp được phê như con tê tê rồi !

    Sau đó, anh Hưng phân công ngay: Anh và anh Định chuẩn bị phương tiện, chú Tuấn và Hải chuẩn bị Mồi cho Người và Cá ! 5 giờ 30 xuất phát từ Lạng Sơn, điểm câu cách thị trấn Lộc Bình khoảng 7 cây số, và nhớ mang theo đầy đủ dụng cụ đồ nghề ! tất cả nhất trí không ? Vâng, tất nhiên là một trí to rùi, với thời tiết và con nước đẹp như vầy, mà bốn ông đều mắc nghiện với cấp độ nặng cả chục năm nay thì không cùng một chí là chuyện hơi bị lạ !

    Sông Kỳ Cùng là con sông rất đặc biệt, anh chàng là một con sông c
    [​IMG]
    hảy ngược duy nhất trên lãnh thổ Việt Nam. Nó không có dòng chảy như mọi con sông khác là từ Tây sang Đông, mà nó chảy từ Đông sang Tây. Nó bắt nguồn từ những con suối ở địa phận cực nam Tỉnh Quảng Tây (Trung Quốc), khi nhập khẩu qua khu vực cửa khẩu Bắc Xa vào đến lnh thổ Việt Nam, nó tiếp tục nhận thêm năng lượng từ những con suối đổ xuống từ hai bên triền đồi triền núi cao thuộc dy núi Mẫu Sơn. Có thêm sức mạnh, nó uốn lượn quanh co trong địa phận huyện Đình Lập (Lạng Sơn) . Sau một hồi uốn lượn, khi vào đến đất huyện Lộc Bình, anh chàng có lẽ vẫn chưa cảm thấy mỏi nên vẫn tiếp tục quanh co vòng vèo qua những triền đồi núi, qua những rừng thông xanh bạt ngàn, qua những bản làng trù phú, qua những vạt ngô xanh ngắt hai bên bờ - và nó đã để lại nơi đây những cảnh quan thiên nhiên tuyệt đẹp. Khi vào đến địa phận thành phố Lạng Sơn, hiện lên trước mắt anh chàng một thành phố rất đẹp có nhiều danh lam thắng cảnh nổi tiến trong cả nước như: Chùa Thành, Chùa Tiên, Động Nhất Nhị Tam Thanh, núi Tô Thị nên anh chàng lặng lẽ duỗi mình chảy qua giữa thành phố để ngắm nhìn những cảnh quan tuyệt đẹp ở hai bên bờ. Đến giữa trung tâm thành phố, Kỳ Cùng uốn mình sát vào chợ Đông Kinh là nơi giao thưong sầm uất nổi tiếng cả nước, có lẽ anh chàng cũng muốn mua chút hàng hoá Trung Quốc chăng ? vì hàng hoá ở đây rất rẻ và đẹp mà ! hay anh chàng chỉ muốn ngắm nhìn những cô gái Lạng Sơn da trắng tóc dài, xinh như mộng đi mua sắm ở chợ Đông Kinh ?. Qua khỏi thành phố Lạng Sơn, Kỳ Cùng tiếp tục nhận thêm sức mạnh bởi những con sông, con suối nhỏ đổ vào, lúc này có dư thừa sức mạnh nên anh chàng gầm rú ầm ào để vượt qua những con thác, con ghềnh để đổ nước vào đất huyện Văn Quan. Qua khỏi Văn Quan, Kỳ Cùng tiếp tục chạy qua huyện Văn Lãng và huyện Tràng Định và sau đó anh chàng mới vượt biên giới tại khu vực cửa khẩu Bình Nghi thuộc huyện Tràng Định mà chẳng cần đến Hộ chiếu hay giấy Thông hành gì cả, mà đổ nước một mạch vào đất huyện Ninh Minh(Quảng Tây, Trung Quốc).

    Thuỷ sản mà sông Kỳ Cùng đem lại cho dân cư hai bên bờ khá phong phú và cũng đa dạng về chủng loại, nhưng chủ yếu là các loài cá ngạnh (cá Lăng, cá Bò, cá Nheo, Pe Quất, Pe Mầm ..và có cả cá Ba Sa nữa), cá trạch thì chủ yếu là Trạch Chấu, ngoài ra cũng như bao con sông khác nó cũng có cá Chép, Trắm, Chầy Mắt Đỏ, Mè, Dầm Xanh, Pe Cại, Pe Mèng .v.v.

    [​IMG]

    Một khúc sông Kỳ Cùng chảy qua Huyện Lộc Bình

    Đúng hẹn, 5giờ 30 sáng thứ 7 tôi và anh Định đã có mặt tại nhà anh Hưng và cùng nhau mang đồ nghề chất lên con SUZUKI 7 chỗ của anh Hưng, xong xuôi, chúng tôi lên xe. Ngồi ở vị trí người cầm lái vĩ đại là mesừ Hưng, dưới sự điều khiển của ngài, con SU khọt khẹt nhằm hướng đông thành phố phi một mạch vượt qua gần 30 cây số thì đến thị trấn Lộc Bình. Tại thị trấn Lộc Bình, người anh em thứ tư của chúng tôi đãra đón - đó là anh Hải, gặp nhau anh liền nổ ngay : các ngài vào hơi muộn đấy ! bây giờ đi ăn phở Lộc Bình rồi sau đó ta đi luôn, mồi giun tôi đã chuẩn bị xong rồi ! Không nhanh là nghạnh và Trạch Chấu rủ nhau đi sang Trung Quốc hết đấy ! Sau bữa sáng với món phở Lộc Bình ngon nổi tiếng và không quên kèm theo vài xị rượu Mẫu Sơn chính hiệu vào người, chúng tôi ai nấy đều cảm thấy rất phấn chấn nên chỉ muốn đi ngay đến điểm câu.

    Từ Lộc Bình, chúng tôi đi thêm khoảng 7 cây số nữa là đến điểm câu, để con SU vào chỗ mát ven quốc lộ, chúng tôi hạ đồ chơi xuống và bắt đầu hành quân.

    [​IMG]

    Đồ chơi của chúng tôi đấy !

    Trên đường hành quân. Đi đầu là cần thủ Hưng, thứ hai là cần thủ Định, cuối cùng là cần thủ Hải kèm một xô mồi to vật ! Chắc anh Hải đi nuôi cá chứ không phải đi câu cá đâu, và người chụp ảnh là cần thủ tui rùi !

    [​IMG]

    Sau thời gian chừng hút tàn một điếu thuốc, chúng tôi đã đến điểm câu:

    [​IMG]

    [​IMG]

    Vị trí ngồi đẹp không ? Cần thủ Định đang thập diện mai phục !

    Đến khu vực câu, chúng tôi chia nhau ra mỗi người tự chọn vị trí ngồi câu, nhưng cách đều nhau khoảng 100m . Tôi và anh Định xuôi hướng hạ lưu, còn anh Hưng và Hải ngược lên phía thượng lưu con sông.

    Vị trí ngồi câu rất đẹp, tôi dùng 3 cần rút 2m10 và một cần 2 đốt lõi đặc dài 3m10 để đánh bắt xa bờ (đánh lancer), ngoài ra dùng thêm một cần tay 4m50 để oánh những em mương hoặc trạch gần bờ. Dây câu chúng tôi đều dùng dây số 4 cỡ 0,375mm. Chì dùng để neo mồi, chúng tôi dùng chì phễu to bằng ngón tay út, còn lưỡi câu thì lưõi từ số 12 đến số 14.

    Sau khi hạ trại xong xuôi, chúng tôi bắt đầu tác nghiệp buổi Khai Cần bắt đầu. Còn tôi, sau khi ổn định các vị trí hướng cần, tôi bắt đầu mắc mồi. Những con mồi mà anh Hải đã chuẩn bị cho sẵn là những con giun ở bờ sông to chừng bằng điếu thuốc và dài khoảng 10 đến 15 cm, thân nó có màu đỏ hồng. Các bạn chớ nhầm với loại giun xoăn cũng sống ở bờ sông nhé ! Loại giun xoăn này, thân nó màu xanh đen, to bằng que hương, dài khoảng 4 đến 5 phân thôi, loại giun này rất hôi dùng làm mồi câu không nhậy và rất chóng mủn khi bị ngâm dưới nước, chúng tôi không bao giờ dùng loại này. Khi mắc mồi giun để câu lancer cần phải lưu ý là phải mắc hết chiều dài con giun, đầu giun móc lên phía chì câu, đuôi con gun phải sát với đầu lưỡi câu. Nếu để đuôi giun thừa ra thì khi quăng lancer mồi sẽ bị rách và do vậy các em Nghạnh sẽ không bao giờ cắn câu đâu !.

    Những con mồi đẹp được mắc xong, bằng những cú quăng cần đầy tính chuyên nghiệp, chúng tôi đã đưa được mồi câu ra vị trí cần đến. Đó là nơi tiếp giáp giữa dòng nước chảy xuôi và dòng nước hồi ngược, hoặc chỗ nơi nước quẩn cách bờ khoảng 20 đến 30 m là nơi cá nghạnh đón mồi nhiều. Còn cần tay chúng tôi dùng để câu sát bờ và có dùng phao để ngắm cho đỡ buồn khi chờ những cần lancer cắn.

    [​IMG]

    Cần thủ Hưng: Mắc con mồi đẹp này vào chắc chắn là được một em nghạnh to đây !

    Đồ chơi của ngài Hưng gồm : 3 cần rút 2m40, dùng xe 733, cước số 4 và lưỡi số 12. Ngoài ra còn có thêm 1 cần tay 3m50 dùng phao để câu sát bờ.

    Còn về phần mình, sau khi thực hiện xong cú quăng lancer cuối cùng, tôi mới thong thả lấy điếu thuốc ra hút một cách khoan khoái và đưa một vòng mắt ngắm nhìn cảnh vật ở hai bên bờ sông rồi dừng quan sát động tĩnh ở 4 đầu cần của mình một cách chăm chú và hồi hộp, còn trong đầu thì tưởng tượng dưới dòng nước đỏ ngầu phù sa và đầy bọt kia có hàng đàn cá nghạnh đang ve vn những con mồi thơm ngon của tôi vừa quăng xuống và sau đó tôi sẽ lôi vài em trong số chúng lên bờ một cách ngon lành.Đúng lúc này, thì tôi nghe thấy tiếng hét vang đầy sung sướng của anh Hưng:

    - Anh em ơi ! khai đao rồi ! khai đao rồi ! một em Bò nhé ! Tuấn ơi truyền hình đâu ? chụp mau !

    Ôi Chúa ơi ! Sao cắn nhanh đến vậy ?! Tôi vội vàng móc máy định chạy sang, thì bỗng thấy cần số 2 bên phải tôi nhấp nhấp đầu cần. Theo phản xạ, từ tư thế chuẩn bị chạy tôi liền ngồi thụp xuống, hai tay để sẵn trên đốc cần còn trống ngực đập thình thịch và hai mắt thì lồi ra nhìn xoáy vào đầu cần chờ cú vít cần của cá lần nữa. Và rồi đầu cần chúi mạnh cong hẳn xuống, không chần chừ, hai tay tôi vít mạnh cần sang trái, sau tiếng vút gió là cảm giác khựng nhẹ ở đầu cần và đầu cần cong xuống rồi liên tục nẩy lên nẩy xuống. Nó đã đóng ! Nó đã đóng rồi ! tôi thầm reo lên như vậy, một cảm giác đê mê khó tả lan toả khắp người, đôi đầu gối run run. Hít một hơi lấy bình tĩnh, tôi tua nhẹ máy để đưa thành quả vào bờ. Sau vài chục vòng tua, ở dưới mặt sông đã nổi phềnh lên một em Bò khá to cỡ cổ tay, lúc này tôi đã có cảm giác phê như con tê tê rồi ! và tôi liền hô rất to :

    - Các anh ơi ! Em cũng khai đao rồi ! Truyền hình đâu ! Một em Bò nhé, truyền hình đâu rôì ! A Chi ơi đến đây, một con cá to đẹp này ! Nó là Bò, vừa lên bờ, nằm trên bờ, đang lờ đờ, A Chi ơi ! Tiếng tôi vang rừng núi ..úi, nhưng không ai trả lời ...ời ?

    Giời ạ ! lúc này ai cũng chăm chú vào cần của mình làm sao mà còn có thời gian chạy đến chụp ảnh nữa mà chỗ ngồi thì cách xa, sau cơn lũ bờ sông thì ướt và trơn rất khó đi. Nghĩ vậy, tôi liền cho em Bò lên bờ luôn. Khi túm được em nó rồi, tôi thấy hắn to cỡ cổ tay, dài hơn gang tay chút đỉnh, màu vàng ươm, đôi nghạnh sắc như kiếm của hắn chành ra đầy vẻ doạ dẫm. Lúc tôi gỡ luỡi câu ra khỏi họng hắn, chú em còn kêu khọt khẹt, khọt khẹt và xì nhớt ra đầy tay tôi. Nhưng chú em ăn tham quá nuốt sâu móc câu tít dưới cuống họng nên khó lấy ra, sợ cá chết mất tươi, tôi chọn gải pháp cắt cước để nguyên lưỡi câu trong họng và cho chú vào túi lưới rồi thả xuống sông.

    Chưa kịp nghỉ kỹ thuật (là khoảng thời gian cho mặt sông hết xáo động và cũng là thời gian thay chì và lưỡi câu mới), thì tôi đã nghe thấy tiếng hét vang của anh Hải :

    - Đóng rồi anh em ơi ! Đóng rồi anh em ơi !

    Rồi tôi lại nghe thấy tiếng anh Hưng gọi rất to:

    - Tuấn ơi ! Sang đây mau, chụp ảnh đi ! Chép đỏ đấy !

    Vứt luôn cần lancer đang buộc dở, tôi vội vàng móc điện thoại và hùng hục chạy sang. Đến nơi, thì đã thấy anh Hải đang treo một em Chép đỏ to cỡ 3 ngón tay ... rưỡi, nằm lủng lẳng ở dưới cần rồi, chỉ chờ tôi sang chụp ảnh. Khi bật máy đẻ chụp, thì hỡi ôi ! Điện thoại của tôi đã hết pin từ khi nào mà không bíêt ! Thật chán quá ! Thấy vậy mesừ Hưng liền bảo ngay: Tuấn lấy điện thoại của anh mà chụp, cần xe của anh cũng đang cắn đây rồi ! Đúng là may quá, lập tức tôi làm ngay vài pô cho chắc ăn.

    [​IMG]

    Anh Hải với cú khai đao: con này to đấy ! nhưng mồi của mình còn to hơn nó he.he.he !. Còn anh Hưng cũng đang xe một em vào bờ ! nhưng chưa biết con gì nhỉ ?!

    Chụp xong cho anh Hải, trả máy cho anh Hưng, tôi kệ các vị ngồi đó và hộc tốc quay trở về chỗ của mình. Về gần đến nơi, cái cần ngoài cùng bên trái cứ nhấp lên nhấp xuống ở đầu cần(cái cần này tôi đánh xa nhất, đánh ra tận giữa vũng nước quẩn), tôi liền xốc tới hai tay bốc cần và đóng mạnh một nhát, sau tiếng vút là đầu cần chúi hẳn xuống và lắc cả ngang lẫn dọc. Tôi tua mạnh dây vào bờ, Trời ạ ! một em Trạch Chấu! Hắn ta oẳn tà rằn oằn trên mặt sông, nhìn trông phê quá !. Biết rõ đặc tính của loại trạch này, nên tôi không dám để chùng cước mà luôn đẻ căng dây, kể cả khi lôi hắn lên được bờ rồi tôi cũng chỉ dám treo hắn dưới cước và lơ lửng trên không thì hắn chỉ oằn lên oằn xuống chứ không tuột ra được (kinh nghiệm xương máu đấy các bạn ạ !). Nếu để hắn chạm đất là hắn đánh mình đôm đốp trên mặt đấtlàm rối tung hết cước và có nguy cơ tuột lưõi , trong khi đó trên lưng hắn có một hàng gai rất sắc, sắc như dao cạo vậy và sẽ chổng lên tua tủa, nếu bạn vồ nó thì nó sẽ đánh vào tay bạn chảy máu đau buốt luôn và khi đó hắn sẽ thừa cơ phi xuống sông ngay.

    Khi tôi đã treo em nó trên cần rồi, tay phải tôi cầm cần kẹp nách còn tay kia lần tìm đầu dây của túi lưới đựng cá và kéo nó lên, sau đó một tay tôi banh miệng túi ra còn tay kia từ từ hạ đầu cần lừa em Trạch Chấu vào trong túi. Khi vừa chui khỏi miệng túi, tay trái tôi qua lần vải túi túm láy em trạch luôn, tay phải tôi vứt luôn cần xuống đất và lấy bấm móng tay vẫn giắt bên hông cắt cước luôn ! A lê hấp ! thế là một em Trạch Chấu to như đốc cần, lưng hắn có màu nâu sậm, bụng hắn màu vàng và dài cỡ hai gang tay đãnằm gọn trong túi của tôi rồi !. Xong xuôi, lúc này tôi mới bình tĩnh lại, giở đồ nghề ra để thay lưỡi và chì cho hai chiếc cần vừa lập chiến công. Vừa làm tôi vừa gọi :

    - Anh Hưng ơi, vừa rồi được con gì đấy ? Em được thêm một trạch rồi nhé !

    Không thấy anh Hưng trả lời mà thấy anh Hải trả lời thay :

    - Một con Bò to lắm, bằng ngón tay cái !

    Thảo nào không thấy anh mình hô gì cả. Lúc này, chợt nhớ đến anh Định đang trấn thủ ở phía hạ lưu, tôi liền hỏi thăm :

    - Anh Định ơi ! khai đao chưa ?

    Anh Định trả lời có vẻ hoan hỉ lắm :

    - Rồi ! khai rồi ! một Bò, một Nheo
    - Có to không ?
    - Bình thường thôi !


    Lúc này tôi đã buộc xong lưỡi và chì cho 2 chiếc cần rồi tiếp tục mắc mồi và quăng chúng ra giọt ròng. Xong xuôi, tôi mồi điếu thuốc và ngả lưng vào tảng đá sau lưng thư gin và tận hưởng không khí mát lành của dòng sông, thoang thoảng trong không khí có mùi hương hoa của núi rừng và mùi hương phù sa nồng nồng khiến cái thằng người tôi cảm thấy rất sảng khoái vô cùng.

    Ngồi thư giãn nhưng hai con mắt vẫn đăm đăm vào 4 ngọn cần lancer và thỉnh thoảng vẫn liếc sang cái phao của chiếc cần tay. Sao chẳng thấy phao động đậy gì cả, nghĩ vậy tôi liền nhấc cần lên kiểm tra, ối Trời ! Nó mất lưỡi từ bao giờ rồi ! Bị cua cắp rồi, chán quá ! Nghĩ vậy tôi vứt xừ nó đấy và tập trung tinh lực vào 4 ngọn cần lancer mà thôi.

    Ngồi vậy chừng tiếng đồng hồ mà vẫn chư thấy cú vít cần nào ra hồn, trong khi đó lâu lâu lại thấy anh Hưng và anh Hải hê lên rất to, chả biết có được cá to không mà hê to đến vậy ?. Còn dàn cần của mình chỉ thấy máy máy đầu cần thôi. Nghĩ là các em đang vờn mồi nên tôi không dám đóng. Nhưng quan sát hoài vẫn thấy hiện tượng như vậy, rồi thấy im hẳn, tôi sinh nghi và liền xe dây vào kiểm tra. Thì hỡi ôi ! cả 4 cần chả cần còn mồi cả, không biết nó đi đâu sạch sẽ vậy ? mà con mồi nào cũng to tổ chảng chứ có nhỏ bé gì đâu ? với hiện tượng này, theo kinh nghiệm của các sư phụ là phải chuyển chỗ rồi. Liếc nhìn ông trời, thì đãthấy ông ấy vắt vẻo ở ngọn tre trên lưng đồi và bắt đầu phả hơi nóng hầm hập xuống chỗ chúng tôi ngồi.

    Đang ngán ngẩm, thì thấy anh Hải lò dò sang chỗ tôi uống nước trà, vừa uống trà vừa lau mồ hôi nhễ nhại trên khuôn mặt đang đỏ lựng lên vì nắng đốt, anh Hải bảo tôi :

    - Bên chú thế nào ? được mấy em rồi ? bên anh và Hưng bị bọn cá mương đãngửi thấy mồi rồi, chúng đến rỉa mồi. Toàn thấy máy máy thôi, rồi hết mồi, không ăn thua gì đâu, phải chuyển chỗ mới thôi ! bây giờ nghỉ ăn trưa rồi nghỉ ngơi để tránh nắng giữ trưa rồi sau đó đến đầu giờ chiều ta câu tiếp !

    - Ok ! anh xuống gọi anh Định cùng lên đi !

    Bữa trưa của chúng khá thịnh soạn, nhờ tài của anh Hải mà chúng tôi có bánh mì nóng ròn kẹp với thịt hộp (anh Hải và anh Hưng lọ mọ lên vạt đồi sau lưng gom cây khô về đốt thành đống to, khi lửa đãtàn các anh ấy mới nướng bánh mì và thịt hộp trên đống than đó). Nhưng một điều cần lưu ý là khi nướng thịt hộp thì phải mở nắp đấy, không thì nó nổ bung như mìn vậy !lúc đó thì chỉ có bánh mì không ăn với nước trà thôi !

    Dùng xong bữa trưa, tôi lọ mọ đi kiểm tra chiến lợi phẩm của nhóm. Cần thủ Hưng được 3 Bò, 2 Trạch, 1 Riếc, với tổng trọng lượng khoảng 3 lạng kílô . Cần thủ Định được 2 Bò và 1 Nheo khá to với tổng trọng lượng khoảng 4 lạng kí lô . Cần thủ Hải được 2 Trạch, 1 Bò và 1 Chép với tổng trọng lượng khoảng 3 lạng kí lô . Còn cần thủ tui chỉ được 1 Bò và 1 Trạch với tổng trọng lượng khoảng 3 lạng kí lô thôi . Tổng cộng công lao của 4 anh em trong buổi sáng của Lễ Khai Cần là khoảng 1,3 kí lô cá bao gồm cả bì !. Như vậy, là quá vui và quá nhiều rồi phải không các bạn!?

    Đến 1 giờ 30 chiều, tất cả anh em chúng tôi cùng chuyển dịch lên phía thượng lưu vài trăm mét. Ai nấy cũng tự tìm cho mình một chỗ câu thích hợp. Tôi và anh Định trấn giữ ở phía trên thượng lưu, còn anh Hưng và anh Hải ở phía dưới hạ lưu so với tôi. Đối diện chỗ tôi ngồi là một vùng nước quẩn và dòng nước hồi ngược rất rộng, mặt sông sùi bọt và đỏ ngầu phù sa.

    Sau khi triển khai dàn đại pháo, và tìm hướng cho từng cần thích hợp, tôi bắt đầu buông câu. Bằng những cú vẩy đầu cần chính xác tôi đãđưa được con những con mồi thơm ngon và béo ngậy ra giữa giọt dòng, sau đó chỉnh dây căng cho vừa phải rồi hồi hộp chờ đợi những cú vít cần. 10 phút, rồi 15 phút đãtrôi qua mà dàn pháo của tôi vẫn chưa có động tĩnh gì cả, các đầu cần chỉ thỉnh thoảng khẽ đong đưa theo cơn gió Bắc, hoặc khẽ nhún theo con nước mà thôi. Đang suốt ruột, thì nghe thấy tiếng anh Hưng ở phía cuối chúng tôi kêu rất to :

    - Hê hê, em nữa rồi nhé !
    - Con gì đấy ..ấy ?
    - Nheo ! to lắm !
    - Hải ơi ! xuống chụp hộ đi


    Rồi, tôi thấy anh Hải trả lời :

    - Phóng viên mệt rồi, nắng nóng lắm !

    Thì ra, anh Hải vừa đi đào thêm giun về và đang ngồi gần chỗ tôi nhưng cách khá xa chỗ anh Hưng và còn phải đi vòng trên lưng đồi mới tới được. Lúc này, tôi mới quay trở lại về với dàn pháo của mình. Thì thấy, đầu cần của chiếc cần thứ hai từ trái sang chúi nhẹ, tôi vội vàng gạt chiếc ô ra phía sau để khỏi vướng khi đóng cần. Tôi ngồi xổm, còn hai tay đặt sẵn lên đốc cần và mắt chăm chăm nhìn vào đầu cần. Và rồi, một cú vít đầu cần khá mạnh, ngay lập tức tôi đóng ngược cần. Sau cú đóng, tôi thấy đầu cần hơi nẩy nhẹ. Khi xe dây vào thì thấy khá nhẹ, không có cảm giác dính cá, không lẽ tôi đóng trượt rồi ?. Nhưng khi xe vào gần đến nơi, tôi lại thấy phềnh lên một em Bò vàng choé, nhưng không to lắm. Ha, ha ! dính rồi em ơi !. Tôi liền gọi ngay :

    - Anh Hải ơi ! truyền hình ơi chụp giúp em với !

    Anh Hải cầm máy điện thoại Nokia có chụp ảnh của anh Hưng đang ngồi gần phía bên trái tôi liền phi qua mỏm đồi nhỏ và chụp cho tôi pô này :

    [​IMG]

    Mày thoát đi đâu ? Tham ăn thì chết thôi em ơi !!

    Chuyển sang những chỗ mới này, anh em chúng tôi liên tục lấy được cá lên. Lúc thì em Nghạnh, khi thì em Trạch và cả vài chú Riếc lạc đàn nữa. Trong khoảng hơn tiếng đồng hồ, người kéo được 3, người thì kéo được 4 chú nữa, nhưng vì mới đầu mùa nên cá còn hơi nhỏ. Độ hai tháng nữa thì cá to hơn nhiều.

    [​IMG]

    Thêm một em nữa nhé, em Bò này cũng cõng được vài xị rượi đấy !

    Đang câu ngon lành, tiếng hê hê rất hỉ hả mỗi khi kéo đựoc cá vang rộn cả khúc sông, tiếng chì neo quăng xuống sông kêu tom tỏm thì bỗng đâu gió từ phía thượng lưu thổi dọc theo triền sông ào ạt, ngó lên đỉnh núi phía đầu nguồn mây đen ùn ùn kéo tới, sấm nổ đùng đùng. Còn hai hàng tre mọc hai bên bờ sông bị gió quật kêu ràn rạt, thân tre cọ vào nhau kêu ken két nghe đến ghê cả răng, không ổn rồi, phải thu cần về thôi ! Tôi nghĩ vậy và lụi cụi thu cần dọn đồ. Cùng lúc đó, tiếng anh Định hô to ở phía đầu nguồn vọng xuống: Anh em ơi ! rút quân thôi !. Như vậy, chuyến câu đầu tiên trong mùa lũ trên sông Kỳ Cùng của chúng tôi đã kết thúc với thắng lợi khá rực rỡ. Sau khi về đến thị trấn Lộc Bình, chúng tôi rẽ vào nhà anh Hải rửa chân tay và nghỉ ngơi một lát. Tại đây, tôi đem tất cả chiến lợi phẩm của cả 4 anh em lên cân. Tất cả được gần 2,5kg cá các loại, đã quá !. Chuyến câu đầu tiên như vậy là hên rồi !

    [​IMG]

    Cần to, dây to, chì to, lưỡi to và mồi cũng to tổ chảng. Nhưng sao cá bé thế !

    Thưa các cần thủ gần xa, đàm luận về mồi câu cá sông thì trên trang Web 4so9 đãcó những cuộc đàm luận rất sôi nổi và những bài viết rất hay. Tôi chỉ xin dám nói về cách dùng mồi của nhóm câu chúng tôi dùng để lấy cá trên sông Kỳ Cùng mà thôi, ngõ hầu xin góp chút kinh nghiệm trận mạc của cần thủ chúng tôi để hầu chuyện các bạn.

    Thưa các cần thủ ! sông Kỳ Cùng vào mùa lũ là khoảng giữa tháng 4 âm lịch và kéo dài cho đến đầu tháng 9 âm lịch . Trong khoảng thời gian này, cứ độ một tuần thì có một con lũ nhỏ và khoảng 2 đến 3 tuần thì có con lũ lớn. Do vậy, trong mùa lũ sông Kỳ Cùng khi lên khi xuống và lúc nào cũng đỏ ngầu phù sa. Chúng tôi chỉ câu khi nước bắt đầu rút, không bao giờ câu khi nước đang lên hoặc có gió to và sấm chớp. Đang câu mà có lũ về hoặc có gió to thổi xuống(đặc biệt là gió Bắc) thì chúng tôi cũng lập tức thu cần về với bà x luôn, có cố ở lại cũng chẳng ích gì. Trong mùa lũ, loại mồi được chúng tôi tín nhiệm số 1 đó chỉ là loại giun đũa sống trong đất pha cát ở bờ sông như ở phần đầu bài viết mà tôi đãđề cập đến, loại giun này hầu như dùng để câu được hầu hết các loại cá trên sông(trừ cá Mè)và rất nhạy. Nếu dùng loại nhỏ hơn hoặc dùng loại Hổ càm thì hầu như cắn rất kém. Mặc dù con mồi to như vậy, nhưng những em Nghạnh, Trạch Chấu be bé vẫn cứ xơi như thường không chê chút nào và kể cả cá Riếc sông cũng vậy, lạ thật !

    Mùa hè năm ngoái, tôi cũng đã từng nhờ người quen trong Sài Gòn đến Cửa hàng Tuấn Hàng Xanh mua 3 kg mồi câu cá Chép có màu vàng đu đủ và có mùi thơm như bơ cùng với 2kg Mắm cá Linh có mùi thối khủng khiếp mang ra cho tôi, với hy vọng rằng với những loại mồi đặc chế này, tôi sẽ thu hoạch lớn trên sông Kỳ Cùng. Nhưng, hỡi ôi ! với những loại mồi đặc chủng đó tôi đã thử nhiều điểm câu trên sông trong nhiều ngày ròng mà không đạt một kết quả gì cả ! Ngoài ra, tôi cũng mày mò chế thử những loại mồi dùng câu cá Bông lau như trên 4so9 đã hướng dẫn, đã áp dụng câu trên sông Kỳ Cùng với ý nghĩ đơn giản rằng: bọn cá Nghạnh có thú ẩm thực giống cá Bông lau vì chúng có họ hàng với nhau ! . Nhưng tôi đã nhầm to ! Bọn chúng chẳng chịu xơi gì cả !

    Đó là trong mùa lũ, khi hết lũ thì sao ? trong khoảng thời gian từ đầu tháng 9 đến cuối tháng 10 âm lịch nước sông trong dần(từ sau tháng 10 cho đến đầu tháng 4 năm sau thì chúng tôi gác cần không đi câu nữa). Trong thời gian này, cá Chép thôi không cắn mồi nữa, cá Nghạnh còn lác đác cắn, nhưng cắn rộ lên lại là Trạch Chấu thời gian này mới là mùa câu Trạch Chấu tốt nhất trong năm. Vậy mồi câu trong thời gian nay dùng như thế nào ?

    Trước hết đối với Trạch Chấu, mồi dùng chuẩn nhất vẫn là loại giun đũa hồng như tôi đã viết ở trên. Còn kỹ thuật câu như thế nào, tôi xin phép được hầu chuyện với các bạn bằng một viết khác trong thời gian tới.

    Còn đối với bọn cá Ngạnh thì sao ? trong thời gian này chúng cắn mồi hơi kém, nhưng vẫn có cách lấy được chúng, mà còn lấy được con to luôn ! Bí quyết đó là ở con mồi và thời điểm câu cùng với kỹ thuật câu riêng biệt . Đối với con mồi, chúng tôi dùng con nhộng ong bò vẽ loại mồi này cực nhậy, hiện nay cứ đến mùa câu cá Lăng là ở thành phố Lạng Sơn có một nơi chuyên bán nhộng ong bò vẽ cho các cần thủ đi câu cá Lăng. Còn cách sử dụng chúng và kỹ thuật câu như thế nào, tôi cũng xin phép được hầu chuyện với các bạn bằng một bài viết khác trong thời gian tới.

    Nguyễn Tuấn Anh
    Lạng Sơn, những ngày đầu mùa lũ năm 2007.
     
    tamcang.tn and phucdongthap like this.
  2. Caucamuathu

    Caucamuathu Thành viên mới

    câu cá thiên nhiên thật thú phải không anh?Tôi không thích câu hồ nuôi :cá to nhưng hình như niềm vui hơi giả tạo anh nhỉ ?
     
    Sông Quê Hương thích bài này.
  3. dancauquangngai

    dancauquangngai Thành viên mới

    thích câu cá biển hay sông hồ thiên nhiên thế này,chứ hồ nuôi thì ko ham lắm,phải kiên trì chờ con cá đi qua hihi
     
  4. IMOTUAN

    IMOTUAN Thành viên mới

    Em cũng hay đi câu, nhưng hay mất kiên nhẫn nên hiệu quả thấp quá .
     
  5. Khiemq7

    Khiemq7 Thành viên gắn bó

    Sướng quá các bác, nếu mà được 1 hugo nữa thì thật là trọn vẹn. Em thấy cái vị trí của các bác ngồi có vẻ êm ả quá, có khi nào bọn 2 càng ngày nào cũng ghé ngang qua đấy không?
     

Chia sẻ trang này