Phóng sự: CHIM CÁ TIẾN VUA - XƯA VÀ NAY (II) | Câu lạc bộ câu cá 4so9

Phóng sự: CHIM CÁ TIẾN VUA - XƯA VÀ NAY (II)

Thảo luận trong 'Phóng sự' bắt đầu bởi root, 7/4/03.

  1. root

    root Administrator

    PHÓNG SỰ: CHIM CÁ TIẾN VUA (PHẦN II)


    Việt Hòa - Nhà Bè


    (tiếp theo phần I) ... Có thế chứ ! Và thú thật người chắp ghép bài này đang nói giai đoạn bản thân chưa có dịp trở lại thành phố Việt Trì. Những câu chuyện gọi qua điện thoại xem ra thiếu thực tế. Thế nhưng trong đợt đi tham quan Sông Đà năm trước, mắt tôi từng sáng lên khi nhìn thấy trong bể cá có mấy thằng Anh Vũ. Có phi dao trải nệm được không ? Chủ quán cười đầy như vun: ”Tại sao không ? Bác dùng kiểu gì ?”. Cho coi cá đã chứ ! Vâng ! Mời bác ra bể ạ. Kìa, những con cá vẫn tương tự như con cá Chày và con Trắm trôi và cái mồm choe choẽ thì đây rồi nhưng mà sao nó có vẻ phổng phao
    [​IMG]
    qúa. Ông chủ qúan bảo có câu “Cá cả lợn lớn cơ mà”. Thì hẳn rồi nhưng cẩn thận hơn, tôi còn móc tấm ảnh pho-to của tác giả Tiến Văn ra đối chiếu thì qủa không sai. Ánh mắt tôi kính cẩn hẳn lên và ánh mắt ông chủ qúan kiêu hãnh tinh quái hẳn lên trước thái độ của tôi. Tôi và một anh bạn cùng đi rủ nhau gì thì gì, tốn bao nhiêu thì tốn dứt khoát phải chén một bữa Anh Vũ như chén cá Chẻm chưng ở nhà hàng Sinh Đôi trên đường Lý Thái Tổ hôm nào. Một con nhé ! Vâng có ngay ! Bồi bàn chân đi líu quíu và ông chủ quán chắp tay đủng đỉnh ra điều ta đây quen tình hình qúa. Món cá hôm ấy tuyệt ngon ! Tôi bốc lên bảo anh bạn rằng: ”Ông cứ tưởng tượng mình đang là Vua Tự Đức hồi thế kỷ 19 nhé. Mời ngài ngự thiện. Đây là cái môi choe choẽ toàn sụn là sụn hấp cách thủy với đường phèn và hoa hồng bạch và ngài ăn vào tối nay ngủ riêng đừng nằm úp thìa vào lưng tôi nữa :-D Sao á ? Kẻ hạ thần hơi bị sợ cái toa quảng cáo Lão Bạch sinh Châu!”. Anh bạn tôi cười ngắc ngư rất đắc chí và kìa, tay chủ quán cười theo cũng đắc chí hơn. Chúng tôi chả cần để ý gã làm gì vì tôi là khách qua đường, buông đũa ở đây là chúng tôi dong duổi thiên lý rồi nhưng chuyến đi mang theo một huyền thoại tưởng khó khăn nhưng nắm bắt khá đơn giản và vô tình là chén đươc cá hiếm thì điệu cười vớ vẩn kia băn khoăn làm quái gì !

    Khi lên xe ô tô cùng cả đoàn khách du lịch, chúng tôi bắt đầu đem câu chuyện cá tiến vua và cả chuyện làm vua trong tưởng tưởng của mình trước món cá Anh Vũ vừa rồi ra nổ một tí lòe bà con cho ra vẻ. Lạ chưa ? Cái tay cán bộ đi hướng dẫn đoàn cùng ông tài xế cũng một nụ cười tủm tỉm và nụ cười kia làm tôi tự ái dồn dập và bắt đầu cảm thấy hoang mang dồn dập. Không có nhẽ và không có nhẽ tôi lại lại hố hàng ? Người cán bộ hướng dẫn bảo: ”Con cá bác vừa ăn chỉ là con cá Dầm Xanh (*) .Nó rất giống cá Anh Vũ và sông nào cũng có. Còn cá Anh Vũ theo cháu biết thì chỉ sống ở sông Gâm bên Hà Giang (một chi lưu của sông Lô - BBT) và tập trung phần lớn ở vùng kết thúc sông Lô là ngã ba Bạch Hạc Việt Trì mà thôi. Hai loại Dầm Xanh và Anh Vũ chỉ khác nhau là Anh Vũ thì đuôi, vây có ánh đỏ còn Dầm Xanh thì ánh xanh nhiều hơn và trên tất cả là cá Anh Vũ qúi hiếm hơn biết bao nhiêu lần ...”. Chợt nhớ đến cái cười đắc chí đến thoả mãn của tay chủ qúan, tôi đã rõ hết cả và vị chua vị chát ứ ngập đầy cần cổ. Hừ ! Quán với xá có còn ra thể thống gì. May qúa, trước khi
    [​IMG]
    đứng dậy bạn tôi còn kịp bấm lưu cái số điện thoại. Tôi lôi chủ quán ra mà mắng vốn cho hả. Hừ ! Trong những chuyến đi tôi từng bực bội, từng mếch lòng nhiều rồi. Từ chuyện ngoài Huế người ta bảo tôi đóng tiền là có thể làm Vua tí chút, ngồi ngai vàng, có Hoàng hậu, Phi tần xung quanh. Tôi tưởng mình sướng té ra thành cám cảnh vì đôi hia vua đi thì thủng lỗ mà đồ giả cầy trăm phần trăm, mũ mão thì cánh chuồn xộc xệch, vá mạng tèm lem, đai mũ mồhôi cứ láng lên như sừng, rồi Hoàng hậu Phi Tần (gặp lúc đông người đòi đóng Vua) thì người đang vặt lông vịt, người đang rửa chén phía sau khoắng vội tay vào xô nước chạy vào khoác xiêm y như ai, đứng dưới lọng, dưới tàn cho bá tánh nhoe nhoé chụp hình ... ! Đến bây giờ lại cái vụ cá dâng Vuanày nữa chứ. Bực qúa ! Bực qúa !


    Thế nhưng câu trả lời của ông chủ quán qua điện thoại như gáo nước lạnh dội vào cơn nóng: ”Kìa bác ! Tôi có nói cá Anh Vũ đâu. Tại bác cứ nhìn, cứ ngắm, cứ đối chiếu với tài liệu, hình ảnh rồi hỏi mua, hỏi món chứ có lúc nào bác hỏi lại cho tôi nói rõ một câu Dầm Xanh đâu cơ chứ. Mà bác có còn giữ cái bông tính tiền chớ gì ! Coi, cá Anh Vũ là gì có cái giá mạt như thế. Tiền nào của đấy bác ạ !”. Cơn bực của tôi xẹp lép khi người cán bộ hướng dẫn vỗ về: ”Thôi mà bác ! Ðời là như thế ! Trong Sài Gòn bảo thịt bò nhưng lại là thịt trâu. Bảo thịt
    [​IMG]
    chồn, thịt cheo thì là thịt thỏ. Em nghiệm bây giờ cái gì cũng có thể làm gian, làm giả. Em ngồi nghiệm thấy chỉ có mỗi một cái không ai làm giả kể từ ngày nó ra đời đến nay là cái tiếng tút tút báo giờ của Đài Tiếng Nói VN.
    ”. Nói rồi anh ta chỉ tay vào những chai mật ong rừng óng ánh thơm lựng đặc chưng mà chúng tôi mua như vồ lấy của những người dân bản hôm qua: ”Nói thật ! Những chai mật ong rừng này của các bác xét một cách toàn diện thì cũng chỉ là đường cát được khử mùi bằng hóa chất, cô đặc theo một phương pháp mà khi người ta dùng phép thử như nhúng sợi tóc, nhúng que diêm, nhỏ lên vải coton... đều hội tụ những đặc tính như mật ong thứ thiệt thế nhưng lại là mật giả chín mươi chín chín phần trăm !”. Tôi toan cãi vì rõ ràng cả xe dậy tòan mùi mật ong qua nay có khác chi hôm trước qua miền Trung trên xe toàn mùi Phan Thiết (nước mắm), thì anh ta bảo rằng cái một phần trăm nhỏ nhoi mật ong thứ thiệt kia chính là ít giọt dùng làm màu chế lên miệng chai đánh lừa người ta thôi. Anh cười rồi kết luận một câu rất chí lý: ”Nói về giá cả, một lít mật ong rừng bây giờ mua tại tổ là 90 ngàn vậy mà họ bán cho các bác có 30 ngàn. Của đâu rẻ thế ! Còn hình thức, áo quần dân tộc, gùi, rựa, xà tích, khăn Piêu ... trên đầu họ là đồ nghề làm ănthôi. Họ là dân Kinh 100% vờ vịt xớ rớ cửa rừng đấy chứ có dân tộc thiểu số nào đâu. Vâng ạ ! Còn may vâng ạ ! May là đoàn ta chưa có ai mua Mật Gấu, Cao Hổ Cốt, Cao Ban Long, Cao Trăn và Cao Sơn Dương đấy. Sao cơ ? Thì mật lợn, mật bò phơi khô và xương trâu, xương bò, xương lợn ninh lấy nước rồi trộn bột nếp, mật ong vào cắt thành miếng và bảo nó là cao trăn ra cao trăn, bảo Sơn dương ra Sơn dương ấy mà...


    Đối với người viết những dòng này thì thực tế chứng kiến còn não lòng hơn nhiều lần thế. Số là đọc báo nghe mấy anh khen cái chợ Tình lãng mạn đến qúa xá. Tôi rắp tâm đi một lần cho biết ! Hơi bị kinh vì từ thành phố Yên bái phải bò 33km đường đèo dốc (có chỗ còn đang làm dở dang) để lên Sa Pa. Phải nói rằng phong cảnh và khí hậu thì đẹp qúa đáng rồi nhưng cái chợ tình thì ... khó nói lắm. Cái sự lãng mạn giả giả mà tôi cảm nhận là thật và đến khuya thì nó phơi ra như thịt thỏ xáo giả cầy. Vài ông tây như sâu rượu thường trực làm cò cho mấy chị em người Kinh khoác đồ dân tộc lía xía, líu lô bán hàng áo quần,chăn gối. Đôi bà sồn sồn quần chân áo chít vòng lèng xèng chỉ mỗi một cách tiếp thị là buộc chỉ cổ tay. Hai chàng thanh niên "xăng pha nhớt" léo éo giọng kim với nụ cười ẹo ẹo, mắt lờ đờ vừa giống buồn ngủ, vừa giống sê-ri thiếu thuốc phiện. Ác
    [​IMG]
    liệt hơn, mấy chị người Dao (chắc cũng là giả cầy) còn ra giá nếu đứng làm phông cho chụp hình thì cứ mỗi lần nhấp nháy phảichi đẹp 2 ngàn. Khoai lang nướng 1,000 đồng/củ. Ngô bắp cũng thế và trứng gà ngàn rưỡi. Trả giá một phát là gặp giọng chay lơ rằng: ”Dân hàng rong Sa Pa không biết nói thách cũng như người Sa Pa không quen nói dối !”. Tình ở đâu chứ chưa thấy ở đây. Ông chủ khách sạn Vũ Công Binh cười bảo: ”Ba cái vụ ngưới tình cũ nhớ về đây tâm sự với nhauthì xưa rồi bác ạ. Em là người sở tại ở đây, chả lạ gì. Ây à ! Thôi thì cứ hiểu sao thì hiểu và dân làm du lịch, khách sạn như chúng em cứ có khách là đỡ rồi ...”.


    Trở lại với cá Anh Vũ, tôi rắp tâm dừng chân tại Thành phố Việt Trì. Được hướng dẫn đến một qúan Cá gần đại lộ Hùng Vương, tôi choáng ngợp trước một cái biệt thự mặt tiền nhìn sơ ngỡ phiên bản thu nhỏ của điện Buc-Kinh-Ham (cung điện Hoàng Gia nổi tiếng của Anh - BBT). Ông thợ sửa xe gần đó bảo rằng tôi đến đây vào lúc trời đi vắng vì ngày thường xe hơi ghé vào ăn cá nườm nượp mà toàn cỡ ông máu mặt chứ không lơ tơ phơ như nhà bác đâu. Nụ cười thân thiện của anh thanh niên đón khách tràn ngập cả cái sân rộng chừng hơn mẫu tây. Xin chào bác ! Anh Vũ hả. Vâng ! Hôm nay may qúa có sẵn 3 con. Dạ thưa giá là 600,000 đồng/ký !”. Lỗ tai tôi hơi ong ong lùng bùng cái cảm xúc của anh nông dân ăn món gì cũng qui ra thóc. Nhưng mà chợt nghĩ đó là cá Tiến Vua thứ thiệt cơ mà. Cho chú coi hén ? Vâng, xin mời. Kìa thằng nhỏ chui vô thùng i-nốc bắt cá ra đây. Tôi càng kinh khi quan sát tổng thể những bể cá và cung cách giộng cá của nhà qúan. Thằng bé bắt ra con cá
    [​IMG]
    chừng 3 lạng. Đúng nó rồi ! Anh Vũ ấy ! Màu sắc và hình dáng nom khôn ngoan hơn thằng Dầm Xanh năm trước nhiều. Đầu tôi thoáng nghĩ liệu có cònthằng cá mõm choe choẻ như lợn mọi nào khôn hơn thằng cá cậu bé cầm kia không ? Thôi thì có còn cũng xin để ai đó sành đời viết tiếp chứ thú thật thời gian, xăng xe và cái bóp lép của Việt Hòa chỉ đến Anh Vũ thế này thì ghi nhận, mô tả thế này thôi. Tôi đưa máy ảnh lên. Hơi ân hận vì quên chỉnh tốc độ và quên tắt fash. Thôi thì tạm với con cá đang gồng mình. Anh chàng thanh niên chào tôi ban nãy lập tức nghi ngờ vấn đề khi đèn flash loé lên. Gã la thằng nhỏ muốn tắt bếp: ”Thả cá vào ! Sao mày ngu thế ? Hỏng con cá bây giờ !?!”. Anh chàng còn tỏ thái độ không lạ gì thằng tôi khi tôi lấy lý do là phải ra hỏi trưởng đoàn xem có sẵn lòng thưởng thức món cá Anh Vũ hấp nóng không. Tốc độ xe sơ khởi của tôi lúc đó cũng phải xấp xỉ 80 km/giờ. Vọt cho lẹ !!!


    Tìm đến nhà người bạn đặc công quê Việt Trì, những lời của anh chả khác tảng đá chắn bít dòng cảm xúc của tôi

    Nói thẳng nhé: nếu chỉ vì mấy con cá mà ông tốn công từ Hà Nội lên đây thì đã là thằng ăn phải bả của đua đòi rồi đấy ! Anh Vũ hiếm thật nhưng bất qúa cũng chỉ là con cá vốn tanh tao và giãy giụa như các con cá khác. Ngày xưa nó được dùng tiến vua vì dẫu gì trong thực đơn của ngài cũng phải có món cá trong hàng trăm cao lương mỹ vị. Gần đây, vài người có tiền thổi nó vượt giá trị lên như là thổi ... tay gấu. Ông yên tâm đi. Đừng vội nghĩ đến sách đỏ vì có vài người bạn tôi đã tiến hành ép đẻ, nhân giống và nuôi thí điểm loại cá này. Vài năm nữa coi chừng nó còn rẻ hơn cả Diêu Hồng ấy chứ. Vô tư đi !”.


    Vâng thì vô tư đi với rượu gạo và cá Mương Lô Giang nướng kiểu xỏ que ướp muối hột nổ bông phau trắng giữa nền đen mà anh đãi tôi đây. Tay bạn đặc công nước lắc lư cái cần cổ bạnh ra vì tranh luận: ”Vô tư nhể ? Tớ ngẫm ăn cái bọn cá cứ như nghe ... nhạc (!). Mỗi loại hay một nhẽ. Nếu thằng Anh Vũ ngon như nghe đàn dương cầm đi điệu so-nat thì cá Mương nướng cũng ngon như nghe đàn bầu đi khúc xe chỉ luồn kim. Khà ! Việt Hòa ơi là Việt Hòa ơi ! Ðâu phải ai cũng có điều kiện vô nhà hát mà nghe giao hưởng. Mà đâu phải ai cũng có cái tai được tập tành hợp với giao hưởng ? Mà khỉ ạ ! Đâu phải ai cũng cần giao hưởng cho đời mình ?
    Ơ hay cái ông này ! Rõ ra cái giọng con cháu cụ đồ bùn không thức thời như Xuân Tóc Ðỏ một tí nào. Chưa hết 3 góc rượu nhưng tôi đành chia tay. Xe dời thành phố Việt Trì mà trong tôi vẫn nhen lên điều mắc lỗi với mọi người (và cả với mình) là tìm hiểu xác định xem cá Anh Vũ ăn mồi gì (ngoài rong rêu đá) và có thể câu nó hay không ? Có ai câu chưa và câu như thế nào ? ... thì tôi vẫn không trả lời được. Nếu có thể, xin hẹn một dịp sau hoặc nhờ các chuyên gia tiếp ứng vậy !

    Cảm ơn thật nhiều !

    Việt Hòa, tháng 3 năm 2003

    Chú thích: (*) cá Dầm Xanh có thể phát triển đến to đến 4-5kg.
     
  2. ngoc trinh

    ngoc trinh Thành viên mới

    cám ỏn bai viet của tac giả đẻ chúng tôi đuoc biêt thêm vềcas dâm xanh và cá anh vu chú tôi chua tân mát nhin tháy bao giò mà chi nge kể lai mà thoi ,thạt rât tiec là chua đuoc nhin tren anh bao giò nếu có điều kiện tac gia cho moi nguoi xem anh thi hay biêt mây. `
     
  3. catomo

    catomo Thành viên gắn bó

    "chợ tình" Cái tên chợ nhắc cho tôi nhớ đến mùa xuân năm 2011.
    Tôi cùng bao kẻ "đua đòi, háo hức" khác cùng phải lên Sapa thăm chợ tình nơi đây. Bốn người chúng tôi chìm đắm trong cái giá lạnh khủng khiếp của cao điểm đợt rét tháng 01. Chiều 6h, bọn tôi đã nhận phòng và ăn uống đầy đủ. Nào đi thôi, chợ tình cách ks bọn tôi ở khỏang 1 km. Sẵn đám máy bay đồ chơi (mua về cho con) chúng tôi mang theo luôn để tập dợt trước khi tặng F1.
    Ra đường, gió từng luồng buốt giá xuyên thẳng vào tôi qua từng chân lông. "rét quá chúng mày ạ", ba thằng bạn nhìn tôi cười lạ lẫm, chắc tại mày hứng nhiều cái nắng miền nam nên quên vị lạnh xứ bắc này rồi đấy. Nhưng có phải như vậy đâu, đi 1 đọan nữa tôi mới biết yếu điểm chính là bộ đồ tôi đang mặc trên người. Cũng áo 3 lớp, áo đông xuân, áo sơ mi, áo lót, bốn tầng như ai, quần chơi 1 em jeans 14 ao dày cộm, dưới mang vớ đeo giày như mọi người. Thiếu là thiếu cái quần đông xuân mặc trong cái quần jeans. Thảo nào mà gió lùa ác thế.
    Đi 1 đọan rồi cũng ấm lên, bọn tôi băng qua quảng trường để vào chợ tình năm nào, ôi cái cảm nhận của tôi chả khác của bác Việt Hòa là mấy. Chán chường bọn tôi ra tập làm phi công tại quảng trường phục vụ cho bà con du lịch. Chơi chán chúng tôi quay lại KS. Đường về có mấy quán bán đồ nướng đêm, chúng tôi rẽ vào làm mấy ly chống chọi với cái lạnh núi rừng tây bắc.
    Quán nướng đây rồi, với người tây bắc thì tất cả đều có thể nướng được. Cá đem nướng, thịt đem nướng, trứng cũng nướng, khoai cũng nướng và bí cũng ........nướng luôn. Trong cái lạnh tê tái mà đem những đồ đang nướng trên vỉ để thưởng thức thì không gì sánh bằng. SG cũng bán đồ nướng, nhưng thưa với cái bạn là những đồ tôi ăn ở SP chắc ngon hơn 100 lần những thứ nướng tôi từng ăn ở SG.
    Quán bán vỉa hè ven đường lộ, chúng tôi ngồi trên những chiếc ghế nhựa nhỏ quây quần quanh bếp nướng. Những chiếc ghế nhựa nhỏ nhoi hình như quá tải với chúng tôi, đứa nhẹ nhất cũng 75kg. "các chú dùng rượu gì" bà chủ quán đon đả hỏi ? Có rất nhều tên rượu đựơc nêu ra, chúng tôi chọn rượu táo mèo, nghe nói rượu này trị cao huyết áp. Bà chủ cam đoan là táo mèo thật 100% và chỉ nơi này mới có. Đưa ly rượu trên môi tôi cảm nhận mùi táo mèo hơi ngang, vị ngọt. Nói vậy thôi nhưng bọn tôi giờ đã đói, với những món nướng khói nghi ngút và đang bị lạnh thấu xương thì xin thưa, có đưa rượu gì tôi cũng chén ngon tuốt.
    Hối hả và liên tục, ly rượu xoay chừng được đẩy vòng quay đến chóng mặt, " uống rượu phải chơi kiểu miền nam, ly xoay chừng cho nó đã" tôi hể hả bảo bọn bạn ngòai bắc. Và 1 chai rồi 2 chai, rượu + với đồ nướng và bếp củi không ngăn nổi cái lạnh nửa đêm trên SP.
    " Ly tới đâu mà sao lâu tới đây quá thế" tôi hối thúc đám bạn với đồ quần áo trang bị đầy đủ, không chịu lạnh thấu xương như tôi. Đang rượu vui vẻ, chợt có đòan "văn công quần chúng" tan hội về ngang qua.
    Đòan văn công này gồm 8 người, 2 nhi đồng chừng 8-10 tuổi, 1 trai và 1 gái, 4 thiếu niên người dân tộc chừng 13-14 tuổi cầm khèn ba nam 1 nữ, 2 thanh niên 1 nam 1 nữ . Thấy đám máy bay lạ mắt của chúng tôi quăng lổng chổng bên cạnh chỗ ngồi liền sà xuống ngắm nghía, xin chơi. Rất nhanh chúng tôi đề nghị múa khèn, đòan văn công có vẻ không khóai múa khèn mà chỉ khóai lấy máy bay chơi mà thôi . Rồi giải thích rằng cái thì điều khiển bị hết pin, cái thì mới bị tai nạn gãy cánh không thể bay được, rồi thì cái này muốn bay thì phải luyện tập, có bãi bay .... Đòan văn công đành chia tay đám đồ chơi và quay sang múa khèn.
    Đầu tiên là 4 bạn thiếu niên múa hát, 2 bạn nhi đồng vẫn vật lộn với đám máy bay của chúng tôi, bạn thanh niên nữ đứng cầm ô, bạn nam thanh niên được tôi hết sức mời mọc đã sà vào bàn tôi ngồi xoay chừng.
    Điệu múa khèn thì chắc các bạn đều xem qua, người cầm khèn vừa thổi vừa múa. Đứng rồi ngồi, nhảy lò cò xoay vòng lạ lẫm. Những tiếng khèn trầm trầm nghèn nghẹn vang lên trên bầu trời đêm. Tiếng khèn vang lên hòa chung với tiếng kèn lá của nữ thanh niên thổi như lời nói của người vùng cao, nó hoang vu và xa lắng. Nó trầm buồn như cuộc sống của người dân tộc vùng cao.
    Chúng tôi cứ xem và uống rượu, mời bạn thanh niên dân tộc 5-7 vòng, câu chuyện bắt đầu được cởi mở sau màn giới thiệu tên tuổi. Em ấy nói 20 tuổi, có bạn gái đang đứng thổi kèn lá ngay đây, em ấy chưa thể cưới vợ. Tóm tắt là như thế nhưng khi nghe và hiểu được bằng ấy lời em ấy nói thì chúng tôi đã kịp "tiêu diệt" thêm 2 chai táo mèo.
    Và có lẽ như 1 điều tất yếu, em ấy say. Cố nhiên là bọn tôi cũng say bò ra quán, trong cơn say, em ấy có mời bạn gái lại "xoay chừng" vài vòng (tôi cũng không nhớ nổi bao nhiêu vòng vì say). Rồi em ấy khóc, những lời nói của người dân tộc lúc tỉnh thì đã rất khó nghe. Khi say, những lời em ấy nói quả là sự thách thức cho bọn "say " như chúng tôi nghe nổi. Khi say ta không thể dừng được, em ấy khóc khi uống, giơ tay áo đen đen chùi nước mắt, khóc khi nói. Còn bọn tôi nghe và uống, tất nhiên là chỉ hiểu lõm bõm vài câu, đại khái là em ấy buồn khi không cưới được người bạn gái (khi say mà tôi nhìn thấy cũng hong xinh gì cả). Lễ cưới trên đó phải có 1 con trâu, 1 con lợn và cái gì đó tôi không hiểu. Đại khái là tốn kém chừng mười mấy triệu. Rồi em ấy khóc và uống tiếp, "kiểu này thì không ổn rồi" tôi nghĩ thầm và đưa mắt ra hiệu cho đám bạn không cho em dân tộc này uống nữa. Đám múa khèn đã nghỉ từ lâu đang ngồi trong quán đánh chén do bọn tôi chiêu đãi. Em thanh niên đứng lên đại khái nói chiêu đãi chúng tôi điệu múa "giao duyên" hay cái gì đấy của người dân tộc, em mời bạn gái ra nhảy và lấy 1 chiếc khèn vừa thổi vừa múa . Điệu múa đơn sơ của 2 người thanh niên dân tộc trong đêm hoang vắng dưới ánh đèn mờ của quá làm tôi thấy ngậm ngùi. Điệu múa của em như cuộc sống của người vùng cao với bao thiếu thốn và tấm lòng chân thành rộng mở.
    Tôi đề nghị cả đám ra về do không chịu nổi rét nữa, ngồi uống rượu quanh bếp lửa mà gío làm buốt cứng 2 bắp chân tôi, răng va vào nhau lập cập. Thứ rượu "cháy bỏng" khi nuốt qua đầu lưỡi ở SG thì giờ nó vẫn làm tôi cảm thấy lạnh giá tại nơi này. Cái bụng nằng nặng, cảm giá có cái gì nó cứ ứ lên cổ như sắp ói, mà sao vẫn rét thế này. tôi cảm nhận được từng luồng gió giá buốt thổi xuyên qua da thịt như ngàn mũi kim chích. 1 giờ sáng tại SP mà rét khủng khiếp thế này hay sao ?

    Nhớ Sapa, nhớ cái lạnh xứ này, nhớ "đòan văn công quần chúng" năm nào ? Hẹn 1 ngày sớm trở lại SP.
    SNC00558 copy
     
    Last edited by a moderator: 1/8/13
    phucdongthap thích bài này.

Chia sẻ trang này