Phóng sự: HÀNH TRÌNH BÔNG LAU CỦA NHÓM 6 TRÁI | Câu lạc bộ câu cá 4so9

Phóng sự: HÀNH TRÌNH BÔNG LAU CỦA NHÓM 6 TRÁI

Thảo luận trong 'Phóng sự' bắt đầu bởi root, 14/5/10.

  1. root

    root Administrator

    Lời giới thiệu:Vâng, lại nhóm "Sáu Trái Lựu Đạn" lần này ra quân với cuộc chiến đấu cũng căng thẳng ra phết và những nụ cười ra nước mắt ! Lọat bài viết "Hành trình Bông Lau của nhóm 6 trái" này mà 4so9 xin gửi tới các bạn để mừng xuân Bính Tuất mới chỉ diễn tả được non 7/10 những gì Mai Hương và Minh Tân đã tranh nhau luyến thuắng kể cho tôi nghe trong quán ăn Tám Khẩn hôm ấy ... - Nguyễn Anh

    HÀNH TRÌNH BÔNG LAU CỦA NHÓM 6 TRÁI

    Mai Hương

    Có lẽ chưa có loại cá nào khiến tôi mất nhiều thời gian và sức lực như Bông Lau. Với mớ kiến thức lộn xộn thu thập được từ những chuyến câu rong ruổi vùng bờ biển Nam Trung bộ, tôi nghĩ mình còn ngơ ngáo lắm về loại cá này. Nhưng càng không biết thì tôi lại càng cảm thấy tò mò ! Thế là quyết định học hỏi trứơc cái đã “biết cá biết ta trăm trận dăm thắng“, vậy là cũng thành công lắm lắm rùi !

    [​IMG]

    Những Quả Lựa Đạn Chúa của nhóm Sáu Trái

    Tôi còn nhớ lần đầu tiên đi câu Bông Lau vàođầu tháng 4 năm 2004 Gò Công. Hôm ấy nước chảy siết lắm, chì đem theo chỉ khoảng 100gr, nó trôi như cái lá mít. Mang tiếng là câu Bông Lau, nhưng nói thật tình tôi đã súyt thề sẽ không bao giờ câu cái loại cá này, vì mồi câu là con Gián! Eo ôi, tôi kinh khủng cái mùi của nó, nó làm tôi cả ngày ngồi trên ghe chẳng ăn mổi món gì. Đã thế lại còn phải cắt chân gián, móc cả xâu 10 con vào lưỡi câu (xem thêmbài Kỹ thuật câu Bông Lau của Việt Hòa và Tuấn Hàng Xanh) ! Kết quả sau một ngày phơi nắng với Gián cả nhóm thu hoạch được hơn chục con cá Úc và 1 ít cá Chốt …. còn nhỏ hơn cả ngón tay ! Vậy là quá lắm rồi, đừng ai rủ đi câu Bông Lau nữa nhé …!

    [​IMG]

    Thất thu Bông Lau, bội thu cá ... Úc sau 1 ngày giang nắng với Gián !

    Đến một ngày đầu năm 2005, ông chồng điển trai của tôi đi câu Bông Lau, chiều về chẳng nói chẳng rằng nghếch cổ về phía thùng cá đầy vẻ “cao bồi” ! Tôi chỉ muốn ngã lăn ra đất: hơn 20 chục con trời ạ ! Mà đúng là cá Bông Lau mới chết chứ ! Mắt nằm ở dưới, đuôi vàng khè nè ... Vậy là tôi bắt đầu mon men hỏi anh, coi bộ lúc này cái con Gián trông cũng không đến nỗi tệ ! Bỗng dưng tôi thấy từ trước tới giờ đã có hơi quá khắt khe với nó ! Tôi chợt nhớ tới cái găng tay y tế ! Cứu cánh đây rồi, đeo găng tay và bắt gián, cũng được đấy chứ ?! Tôi truy hỏi chàng đủ thứ, hết ngày dài lại đêm thâu, và cuối cùng anh chồng yêu của tôi thú nhận là anh ta câu bằng ... Trùn Biển !

    [​IMG]

    Tôi mừng còn hơn bắt được vàng. Vậy là giờ đây tôi có thể đĩnh đạc móc mồi mà không còn phải năn nỉ ỉ ôi nhờ mấy tay "Sáu Trái" móc dùm với giá cắt cổ !

    Thực tình mà nói tôi rất sợ khi phải viết những gì mình trải qua, không dám nói là kinh nghiệm vì tôi biết có rất nhiều bậc cao nhân tiền bối trong nghề câu Bông Lau, và họ sẽ cười một con bé da mới chỉ rám nắng sơ sơ mà dám múa rìu qua mắt thợ ! Nhưng tôi vẫn thích kể với mọi người những câu chuyện buồn vui qua các chuyến đi, vì những hiểu biết tôi có được là nhờ rất nhiều từ những người bạn câu xa, gần, quen hay chưa hề biết mặt. Những người bạn nhiệt tình hết lòng hướng dẫn tôi về cách làm mồi, cách sử dụng cần, máy, lưỡi, dây, chỉ tôi những điểm câu lý tưởng … nhiều và rất nhiều lời động viên cổ vũ lẫn an ủi mỗi khi tôi được chia sẻ với mọi người.

    [​IMG]

    Cá Ngát câu ... ké ở cửa Đại

    Trong nhóm có anh Đạt, người được xem là có thâm niên cao nhất về câu Bông Lau, 10 năm hơn với chiến tích lẫy lừng theo đuôi những con Bông Lau trên chục ký. Nhưng chuyện này phải để chính anh kể mới được, cho nên mọi người thông cảm mà đọc chiến tích “hãi hùng” của tôi với hơn ... 1 năm kinh nghiệm cái đã nhé !

    Vậy là mọi thứ đã được chuẩn bị đầy đủ : cần, máy, cước, lưỡi, dao kéo, áo quần….. tất tật đều phải có chữ “Bông Lau” mới mua ! Tôi luôn mong ước mình có thể khám phá được hết tận cùng dòng Mê kông. Do giờ đây dòng sông Hậu đổ ra biển chỉ còn 2 cửa : Định An, Tranh Đề, nên chúng tôi chỉ có thể khám phá 8 cửa còn lại.

    Cửa Đại

    Theo chân mọi người chuyến đầu tiên năm 2005 tôi đến Gò Công, câu tại cửa Đại. Cá nhiều nhưng nhỏ, hôm ấy chỉ câu trong buổi sáng, gió thì nhẹ mà nắng thì nặng ! Chúng tôi bị rang chín giòn trên chiếc ghe nhỏ xíu.

    [​IMG]

    Nắng cháy da Cửa Đại !

    Mồi là trùn biển nhưng khi cá ăn hầu như tôi chẳng biết gì, vì những cú cắn mồi quá nhẹ mà cá cũng không giằng co khi bị móc lưỡi, báo hại tôi cứ ngồi chầu chực canh chừng cái đầu cần, nhiều khi nó chỉ mới nhấp nhổm tôi đã vội “đóng” khí thế, kết quả những lúc như vậy tôi chỉ lôi lên được cục mồi te tua của mình ! Về sau tôi nghiệm ra cho bản thân là khi câu bằng trùn biển với lưỡi cỡ cá Tráp, thì cứ để cho Bông Lau nó ăn nuốt trộng vào tận ruột rồi từ từ mà kéo lên cũng được.Anh Thịnh đặt ngay cho kiểu câu này là "câu Bông Lau đời 2005” ! Chỉ có là vậy nhưng tôi đã phải khổ sở mấy đêm không ngủ được để trông cần!

    [​IMG]

    Bông Lau tí hon ở Cửa Đại

    Khi đã câu được cá rồi thì cảm giác thật khó tả. Hầu như không tuần nào chúng tôi không đi câu Bông Lau. Những chuyến sau thì mọi việc có vẻ đi vào “nề nếp”, tôi luôn được phong làm bếp trưởng ! Vì câu trên ghe lênh đênh từ trưa hôm trước tới trưa ngày hôm sau, nên mọi thứ đều phải chuẩn bị: thức ăn, nước uống, mồi câu, và bây giờ đã là trùn biển. Cái thứ trùn khó chịu này mới đầu cũng làm chúng tôi điêu đứng, người bán dặn phải thay nước khi thấy màu nước trùn chuyển sang đỏ, dĩ nhiên là phải sủi khí liên lục, mặc dù họ đã cho thêm mấy bọc nước biển “xơ cua”, nhưng vốn tính cẩn thận chúng tôi mua trùn từ sớm và đem về nhà chỉ để cho chắc ăn ! Cứ sợ như có ai đó mua hết vậy !

    [​IMG]

    Hòang hôn Cửa Đại

    Bác Thịnh xung phong trọng trách nuôi trùn, xem chừng việc này an nhàn thật. Tôi còn đang ghen tị vì chỉ toàn bị phân công những việc “chông gai”, trong khi cái bác Thịnh này thì… Chưa kịp than thở đã nghe điện thoại bác Thịnh hỏi vô cùng lạc đề : “Có biết tỉ lệ muối trong nước biểnkhông ?”. Trời ạ tôi còn đang cố lục trong cái “bộ nhớ” cũ mèm của mình, thì được anh Tân cứu bồ bằng giọng cảnh giác : “Để làm gì vậy ?”. Bác Thịnh lúc này mới khai thật, cứ khoảng 2 tiếng đồng hồ là tui thay nước rồi, chẳng hiểu sao màu nước chuyển sang đỏ hết ráo! Bây giờ thì hết sạch nước rồi mà nhìn mấy con trùn tội nghiệp lắm, cứ như đang trong bụng cá vậy ! Tôi hiến kế xúi anh ra mấy chỗ người ta bán cá kiểng biển xin một ít, hỡi ôi anh Thịnh đã phải năn nỉ mua 1 chậu nhỏ nước biển với giá “khởi động” 50.000 vnd ! Vậy mà kèm theo cái lắc đầu của cô bán hàng là ánh nhìn hết sức “kỳ quặc” ?!

    [​IMG]

    Anh Đạt đang lừa cá và lừa cả anh Duy !

    Đến nước này thì chúng tôi phải lên đường ngay thôi, xe chạy như cứu thương, ra đến cửa sông ai nấy lo múc nước để thay thì lúc này trùn đã “ngủm” gần hết ! Bây giờ thì tôi biết phải lựa kỹ trước khi mua, trùn còn bơi khoẻ và có màu đỏ tươi. Nếu trùn đã bơi lừ đừ thì dù có ướp đá gây mê nó cũng chẳng phục hồi nổi. Và hôm đó chúng tôi câu chủ yếu bằng Hà đỏ nhưng có lẽ bọn Bông Lau quen ăn trùn hay sao ấy, con Hà trông mập mạp mũm mĩm là thế mà chúng nó chẳng thèm nhìn, nói gì đến ăn ! Cho mãi tới tận đêm, lúc kéo lên thay mồi anh Duy mới phát hiện cần mình có cá ! Nó nhỏ đến độ khi rơi xuống sàn ghe chúng tôi phải soi tìm bằng 3 cái đèn pin mà vẫn chưa tìm ranó rơi ở đâu ?! Đã thế anh Duy còn gào to : "Ai dám bảo đây không phải là Bông Lau ?". Anh Tân vội nhắc nhở con này mà ở Mỹ là anh bị bắt vì tội tận diệt “ấu trùng rồi !

    [​IMG]

    Con Bông Lau Ấu Trùng ...

    Cả hôm đó chúng tôi câu toàn cá Úc, mà người thu hoạch chính là anh Phấn, một thành viên mới toanh. Cho đến lần đi sau chúng tôi vẫn còn ám ảnh cái cảnh cá Úc phá mồi, chỉ cần cục chì vừa chạm đáy là đã nghe cá ăn lọc sọc, phải chi Bông Lau nó cũng háu ăn như vậy nhỉ, đỡ khổ biết bao ! Tôi cố gắng tầm sư học đạo, nhưng sao khó quá. Anh Hào Cây Gõ dạy tôi phải tìm cho ra “giọt” để câu, anh Hán nhắc phải đi vào những ngày nước chảy, vân vân và vân vân… vậy mà tôi áp dụng mãi vẫn không thấy tiến bộ ! Thôi thì tự an ủi mình chắc là tại cái số ?!

    [​IMG]

    Đêm trông đèn ngồi ngóng ... Bông Lau !

    Trong khung cảnh đêm trên sông mênh mông tĩnh mịch, trăng mỏng vàng nhờ nhờ như ảo, gió nhẹ khiến mắt ai cũng muốn ríu lại, đã thế lại cái giọng anh Thịnh ngân nga : “Ai mua trăng tôi bán trăng cho….” ! Trời ạ, đến cá còn chưa câu được con nào để bán mà đòi bán trăng ! Rồi lần lượt ngủ quên, duy nhất còn anh Đạt thì vẫn tỉnh táo trông cần, anh vốn không chấp nhận cái kiểu câu Bông Lau “đời 2005” của chúng tôi, nên cứ chốc chốc anh lại “đóng” cần cái xọach rất mạnh khi thấy có hiện tượng khả nghi !

    [​IMG]

    Anh Duy: Con cá của tui mà

    Lại thêm một lần anh giật cần anh Duy và kéo vào, lần này sao có vẻ nặng nề quá, sau tiếng mô bin xả đột ngột, 8 cặp mắt kèm nhèm gỉ hỏi dồn: "Bông Lau hả ?". Anh Duy đang định cằn nhằn sao lại kéo cần tui hoài, lỡ có cá rồi sao ? Anh Đạt mặt mũi tỉnh rụi, rác rồi mấy ông ơi ! Vậy thì nhờ anh thay mồi luôn dùm hé ?! Hê hê, khôn quá. Thế nhưng sao thấy anh Đạt kéo vào mà mô bin vẫn xả, anh Tân phát hiện ra cú lừa ngoạn mục này, hét toáng: "Cá rồi, dây chạy loạn xạ kia kìa !" vậy là người vợt, người đèn, dọn dẹp chỗ cho anh tác chiến. Tôi cũng góp phần làm không khí thêm sinh động bằng giọng nữ cao À A A Á…… Ạ ! Mệt quá, đã cố hết sức vậy mà 15 phút rồi cá vẫn chưa vác lên được.

    [​IMG]

    Hẳn nhiên là cuối cùng nó cũng được vợt lên, đó là lần đầu tiên tôi được tận mắt thấy con cá Bông Lau to như vậy, nhưng nói nào ngay so với chiến công của các bậc “cao nhân” thì chắc con này thuộc về loại trung bình, nhưng như thế đối với tôi là sung sướng lắm rồi, đủ chia cho 6 anh em chúng tôi mỗi người một ký về làm lẩu ! Nhưng người đau khổ nhất lúc này là anh Duy, giọng anh đầy vẻ ấm ức, của tui sao anh lại kéo, trời ơi tui chỉ cần có cảm giác này 1 lần trong đời thôi rồi chết cũng mãn nguyện mà ! Còn anh Đạt chỉ cười hì hì: tôi khẳng định với mọi người con này là cá của anh Duy, không ai được dành đó nhe! Thiệt là hết ý !

    [​IMG]

    Con cá to quá !

    Chiến công thu được hôm đó khiến chúng tôi hào hứng hẳn lên, kế hoạch đặt ra trong năm là phấn đấu đạt vượt mức chỉ tiêu 6 ký ! Thế nhưng sau hôm đó cho đến lần đi thứ “en nờ” chúng tôi vẫn không bắt thêm được con Bông Lau nào lớn hơn tại Gò Công. Mặc lời hướng dẫn chân tình của anh Hán và bác sĩ Nhật rằng cá đang ra phía cửa Hàm Luông, chúng tôi vẫn cố đấm … ý quên cố gắng đi thêm vài chuyến nữa. Mặc dù rất muốn đi câu vào những ngày đúng nước Bông Lau như anh Việt Hoà chỉ dẫn, nhưng do công việc “mưu sinh” của mọi người nên hầu như không bao giờ chúng tôi đi được vào đúng những ngày này, cũng đành chịu vậy. Sau lần câu được con Bông Lau “bầu bĩnh” đó chúng tôi đã không còn cơ hội ăn mỡ cá nữa ! Những chuyến sau chắc do lạc lối mà chúng tôi vào đúng ngay cái trường cấp 1 của bọn cá Bông Lau, không con nào bị béo phì hay suy dinh dưỡng và cũng không quá ký rưỡi ! Cứ như là bọn này được nuôi công nghiệp.

    [​IMG]

    Nhưng nếu cứ câu được đều đều như vậy thì chắc tôi cũng không có ham muốn gì hơn, vì mình chỉ như đứa trẻ tập tễnh đi theo người lớn, nên tôi ham đi lắm, rất hạnh phúc là không ai dấu điều gì về nghề câu Bông Lau cả nhưng những nguời mà tôi học hỏi thì không ai muốn nói về chiến công của mình. Từ anh Hào Cây Gõ với con Bông Lau hơn chục ký mà tôi thấy tận mắt, anh Hán với cái tủ trữ đông to đùng không có chỗ chứa trong một chuyến câu, chú Sáu VK thì thời gian ở trên thuyền câu còn nhiều hơn trên bờ, anh Hùng Y Tế không bao giờ về tay không …. nhiều lắm những bậc “cao nhân” dấu mặt mà tôi được các bác lái ghe kể cho nghe, nếu tôi có năng khiếu mà viết thì chắc thành từ điển mất thôi.

    Cửa Tiểu

    Nhưng sau khoảng 1 tháng không câu được con nào tại Cửa Đại, chúng tôi phải thay đổi kế hoạch, thử mò đường ra Cửa Tiểu vì nghĩ rằng cửa Đại và cửa Tiểu vốn gần nhau, biết đâu ! Có ý tưởng là y như rằng chúng tôi khăn gói bị gậy lên đường ! Hỏi han lần mò cũng ra tới Tân Long. Suốt quãng đường hơn 10 cây số gần tới bến đò hai bên trồng toàn Phượng đỏ, tán cây thấp rũ những lá và hoa loà xoà trước mặt, xe chạy qua khiến cánh hoa rụng tung lên hàng bụi toàn màu đỏ thắm, mà nhìn từ sau xe như những lá cờ bé xíu đang vẫy chào khiến mọi người cũng háo hức hơn.

    Tôi đã ấm ức mãi vì hôm ấy để máy ảnh trong balô và cất nó dưới cùng của mớ hành lý nặng hơn 1 tạ, cũng may là nó chưa bẹp dúm ! Lần đó anh Hào đã chỉ cho chúng tôi thuê ghe, nhưng khi đến bến đò thấy mấy quán nước treo đầy những bảng ghi “Ghe đi câu” còn có 2 chiếc xe bảng số thành phố đang đậu mà nghe đâu đã câu từ hôm qua khiến ai nấy khấp khởi mừng thầm mau chóng chuyển “đồ nghề” xuống ghe với hy vọng tràn trề !

    [​IMG]

    Bến đò Tân Long

    Chúng tôi chia làm 2 nhóm câu trên 2 ghe và còn “cá độ” với nhau cho không khí thêm phần “kịch tính”, nếu ai câu ít nhất sẽ thanh toán bữa ăn tối cho cả nhà ! Cho đến quá ngọ chúng tôi vẫn chưa ai kéo được con nào, nắng trưa hè oi ả, anh Tân bắt đầu sốt ruột, nếu không muốn “mẹ thành công” thì phải thay đổi thôi, anh cho ghe ra neo sát nơi luồng tàu qua lại ! Cứ mỗi lần có tàu chạy là chiếc ghe lắc lư như con lật đật. Chúng tôi thường gác cần “sống” mà cá ăn mồi nhẹ nhàng và từ tốn quá khiến rất khó nhận ra, về sau này tất cả cần tôi đều gác thẳng xuống ghe cho dễ thấy vì tôi vốn cận thị !

    [​IMG]

    Câu Bông Lau bằng trùn biển chỉ cần gác cần bình thường !

    Quyết định thay đổi chỗ của anh Tân quả là sáng suốt vì chỉ 1 lúc sau cần anh đã lắc lư khác nhịp. Anh quay sang nói nhỏ với tôi "Bông Lau đó nhưng nhỏ thôi ...". Trong khi anh vẫn còn đang kéo cần vào thì tôi đã vội tìm sợi dây để buộc đuôi cá, tự tin đến thế cơ mà. Và chàng quả thật khiến tôi phục lăn khi kéo lên đúng Bông Lau ... 1 ký tư, vậy là tôi đã có dịp hét lên đúng sở trường ! Với tôi chỉ cần có thế, Bông Lau là đủ, “của một đồng công một nén” cơ.

    [​IMG]

    Nhưng chúng tôi cũng chỉ neo chỗ đó thêm được đúng 5 phút, thì mặt bác lái ghe đã chuyển từ đỏ sang xanh ! Những con tàu lớn rất lớn chạy qua sát cạnh ghe chúng tôi, sát đến nỗi tôi có cảm giác giơ cần ra là đụng mạn tàu. Tôi ngước lên nhìn bầu trời chỉ còn một nửa vì nửa kia đã bị bóng dáng đồ sộ của con tàu che khuất ! Eo ôi, thế này thì chẳng khác gì tự sát, bỏ của chạy lấy người thôi. Còn cái ghe nhóm kia thì chỉ đứng từ đằng xa mà ngắm nhìn chúng tôi một cách ghen tị, vì tới lúc này cũng chưa có ai có cá trừ anh Tân (dĩ nhiên rùi !).

    [​IMG]

    Chúng tôi chạy lòng vòng cho tới chiều mà tình hình vẫn không có một chút khả quan nào, hôm đó theo như sách dạy là đúng ngày, đúng nước, như vậy chắc là tại trời nắng quá (tại Trời là chính ...) !? Cũng phải có cái mà đổ thừa chứ ! Sau này chúng tôi được biết là phải tìm được đúng người lái ghe nhiều kinh nghiệm để có được những điểm câu tốt và phải câu cả đêm. Nhưng dòng chảy nơi đây yếu hơn do bị bồi, nước cạn hơn các nhánh khác của dòng Cửu Long, bác lái ghe cũng nói rằng nơi này thì cá chỉ khoảng đó, chưa thấy cá lớn chục ký. Vậy là chúng tôi phải chia tay với bác lái ghe hiền lành, người mà tôi đã học được cách kho thịt thật ngon !

    [​IMG]

    Tạm biệt Tân Long, Cửa Tiểu

    Vì mọi người không sắp sếp được thời gian ở lại câu đêm nên chúng tôi sẽ phải trở lại đây khi có thêm kinh nghiệm ở Hàm Luông !

    (còn tiếp)

    Mai Hương
    Xuân Bính Tuất 2006
     
    nguyễn hữu dũng thích bài này.
  2. DUNG4264

    DUNG4264 Thành viên mới

    cam on bai viet, bai viet rat hay
     
  3. phamhuuthieu

    phamhuuthieu Thành viên tích cực

    Sao không xem được hình.
     
    Admin thích bài này.

Chia sẻ trang này