Phóng sự: Khủng long mùa trăng sáng Côn Đảo (III & HẾT - Có phim) | Câu lạc bộ câu cá 4so9

Phóng sự: Khủng long mùa trăng sáng Côn Đảo (III & HẾT - Có phim)

Thảo luận trong 'Phóng sự' bắt đầu bởi root, 14/5/10.

  1. root

    root Administrator

    Nguyễn Anh Nguyên

    (Tiếp theo phần II & HẾT)

    Phần III: Thu hoạch

    Lại 1 đêm ít ngủ do sóng vỗ mạn ghe rất ghê. Lượng Mực hôm nay dồi dào quá, hơn kí lô mực ống loại ngón chân được xúc lên luộc tái để anh em tráng miệng sau bữa sáng, ngọt như mía lau, ngon không thể tả được.

    [​IMG]
    Con Mó xanh ngọc đẹp quá !

    Tranh thủ khoảng 3 tiếng đồng hồ trước khi vào lại bờ đón Đoàn Đạt, anh em tôi câu lấy câu để. Tuấn HX vẫn là tên máu cá nhất khi cảo lên ngay 1 em Mó màu xanh ngọc xinh như mộng. Tôi, anh Hưng và chú Mười cũng oải vai vì gần 20 con Hoắc Lão các loại bám cần ngoi lên quay cuồng. Biển bắt đầu êm, trời quang mây tạnh rồi, lại lo, lấy mồi đâu mà câu ...

    [​IMG]
    He he con Hoắc đẹp chưa ! Nấu ngót thì phải biết ...

    Điện thoại bắt đầu réo vang, Hiếu Ẩu bám theo chiếc Con Đảo 09 đã cập bến từ sớm, giọng hắn run run, mặt chắc còn xanh rớt vì cùng "cho cá ăn chè" cả đêm với hơn trăm người trên tàu suốt 12 tiếng đồng hồ lênh đênh bị sóng dập cho tơi tả. Tàu lớn sóng cả, đúng quá còn gì. Chiếc Côn Đảo 09 và 10 cao lừng lững, khách phải ngủ hai bên mạn (có phòng lạnh) vì phần còn lại để chở hàng, nên biển càng sóng càng lắc càng dễ say.

    [​IMG]
    Kết quả 3 giờ câu !


    Khoảng 1h thì chúng tôi vào đến bờ. Đoàn Đạt cũng xây xẩm từ trên chiếc Vietkosko bước xuống. Sóng lớn đến nỗi chiếc tàu cánh ngầm này không dám chạy nhanh, cứ rề rề 10 cây chuối/h mà bò. Tàu cánh ngầm và lướt quá trên sóng trong ngày bão giông rất dễ bị bẻ làm đôi và lật úp, nghe lại xong lại thấy ớn xương sống, thôi đi máy bay cho nó lành !

    [​IMG]
    Cơm cháy cà Thiều, ôi ngon hơn đại lễ !

    Ba Tèo lập tức dao thớt chan chát ngay khi chúng tôi vừa kịp nhảy sang thuyền hắn. Mùi cá Thiều kho thơm dai dẳng, bát xoài xanh gọt rất khéo để cạnh chén nước mắm đường trông đã nhểu nước miếng rồi. "Cho anh miếng cơm cháy đi ...", Hưng Cận hấp háy, "làm bộ đội cụ Hồ cái nào, cá ngon quá trời ...". Quả nhiên lợi hại, cơm tẻ là mẹ ruột mà, miếng cơm cháy ăn với cá Thiều kho mặn chu choa là ngon, nhai vào đến đâu cả người như bừng tỉnh đến đấy, "... sống sướng thế này còn đòi gì Nguyên, he he ... mấy lão giàu nhất Việt Nam cũng chẳng bao giờ có cửa so với anh em mình, uống đi ...!", Đoàn Đạt cười vang.

    [​IMG]

    [​IMG]

    Khoảng 4h chiều, anh Khánh đột nhiên nhảy từ buồng bộ đàm ra mặt rất nghiêm trọng "Có giông cực lớn tối nay, mấy chú không được ra, lên đất nghỉ 1 đêm đi, mai ra câu ... Lễ ơi đứng ghe tối nay làm mồi nghe ... thằng Hiếu đâu rồi, theo ghe đi, chưa gì đã lại ngủ rồi !". Chà, lại lên đất à, lại nhậu à ? Thôi đành vậy. Tôi a-lô ngay cho anh Sử và Thọ. Gì chứ lên đất thì cứ 2 bạn hiền này là chuẩn. Cứ tưởng lại ngồi Thu Ba làm lai rai con gà đất thịt dẻo như cao su, ai ngờ anh Sử lôi xềnh xệch chúng tôi thẳng vào ... tòa án huyện ! Trời đất, gần 20 anh chị em của tòa Côn Đảo đang ngồi phệt dưới đất sẳn rồi, nồi lẩu nghi ngút khói và hàng chục chai gì gì đó nâu nâu đã được khéo léo "chia" đều cho từng vuông ny-lông trải dọc theo hàng ghế dự khán.

    [​IMG]

    Anh Hưng khều tôi "Chú thấy ghê ghê không, anh thì hơi ớn ...". Tôi ngồi cách cái vành móng ngựa chỉ 2m, trên cao kia lừng lững ba bộ ghế "Chánh Án - Chủ Tọa - Thẩm Phán" oai nghiêm, tự nhiên cũng thấy lạnh cổ ! Chén rượu rễ cây nhầu khó uống quá, chắc lại nôn nao cả đêm vì nó mất thôi. Chén tạc chén thù một lát, anh em oải hết. Chợt nhớ là phải thuê phòng khách sạn, Thọ Biên Phòng nhắc điện thoại í ới gần 1/2 tiếng mà không tìm ra một phòng trống, lo quá. Lại chính Sử đại ca ra tay nghĩa hiệp, mặt bừng bừng lửa, chàng lái chiếc xe chồm lên nhồi xuống chở chúng tôi đến một khu nhà nghỉ khá hẻo lánh: khu nhà nghỉ của Tòa Án huyện ! Không có giường, nhưng 5 cái nệm êm như khách sạn 5 sao thế này còn đòi gì, lại có cái toa-let kế ngay bên cạnh, nước rủ rỉ chảy cả đêm như ru ngủ, chúng tôi thiếp đi mê man.

    [​IMG]

    [​IMG]

    Khoảng 6h sáng, chúng tôi đã lại vênh váo ngay mũi Việt Minh. Khu vực này năm ngoài anh em được nắn gân rồi nên ai nấy hồ hởi lắm. Cá ăn như chết đói, tuy chỉ có 2 loại Hoắc và Bè Trang là nhiều, tuyệt nhiên không thấy mấy chú cá có "màu" (Mú, Đỏ v.v.) đâu cả. Tôi cũng quay đượcmấy đoạn phim có chú Bè Trang nhảy như làm xiếc rất thú vị (xin xem phim để có thêm chi tiết). Đoàn Đạt đúng là có tổ đãi, anh câu nhoay nhoáy mặc dù sử dụng bộ máy ngang Penn 330 GT thuộc loại "yếu bóng vía" so với biển Côn Đảo, nhưng ngay cả con Sọc Dưa vốn lỳ như tàu ngầm cũng phải thúc thủ với anh.

    [​IMG]

    [​IMG]

    Ai cũng có cá, nhưng chỉ câu 1 lúc là hết sạch mồi sống. Cá vẫn còn ở dưới, biết vậy mà chịu chết. Đoàn Đạt vừa lên thêm con gì ấy nhỉ ? Mẹ ơi một 1/2 con cá Gáy to đến cả ký lô bị con nào đó "truyền" cho phát. "Truyền Thu đấy anh Nguyên ...", Lễ cao thủ cười, "hôm nay sóng lớn Thu nó xuống sâu hơn, thấy con Gáy lắc lư đi qua nó xin đểu rồi, còn cái đầu lát nữa nấu canh chua hì hì ... ".

    [​IMG]
    Truyền Thu !

    Sóng cũng bắt đầu dựng lên cái màn nước trắng xóa hai bên mạn, ngồi bệt cũng không còn vững nữa, chúng tôi yêu cầu anh Khánh nhổ neo ... trốn sóng ! Tôi nay trăng sáng mất rồi, lại hiếm Mực cho mà xem.

    Phần IV: Hura ... cá có màu rồi !

    Cả đêm sóng dữ quá, gió gào rít bên tai không tài nào ngủ được đến 1 phút. Tôi và Đoàn Đạt nằm cạnh nhau trong khoang mà mắt thao láo nhìn nhau suốt ! Cái phản trên ghe nó không bằng phẳng, cộng với mấy cú lắc lư rất kinh của thuyền làm tôi ngồi hẳn dậy, ôm cây cột gỗ nhìn xa xă m ra biển cho đến tận 3h sáng. Nhóm "bạn" cũng chi câu được có 20 con Mực lớn, còn lại toàn Mực bé, đi lưới mành cũng không ăn thua, mai lại khổ rồi !

    Khánh Thuyền Trưởng hôm nay đưa chúng tôi đến 1 điểm câu mới do bên Biên Phòng cho "số GPS", nghe nói có cá "màu" ... Đúng 5h sáng, trời còn chạng vạng, cần câu của tôi đột nhiên gồng mình kéo cái tua-bin rèn rẹt. Tôi quất một phát tỉnh ngủ. Mẹ ơi là cục đá tảng hay gì mà cứng thế ... Rồi cây cần tự nhiên hụt hững ... "Xẩy mẹ nó rồi !", anh Khánh càu nhàu ! "Chết mày ...", tiếng anh Hưng gào ngay bên tai tôi. Chiếc cần vàng của anh cong vút như chữ O, là cao thủ tennis thế mà chàng cũng chẳng kéo được đến 1 vòng tua máy, và ... phựt ! "Lại xẩy hả trời, mấy cha này phá tôi rồi !" ... cả thuyền nhốn nháo "đụng ổ rồi đó, coi lại thẻo và chì cho mấy chú đi bay. Cá Mú đó bay, chắc chắn luôn !", thuyến trưởng vừa mân mê cái thẻo câu của tôi còn móc con Mực rách bươm vừa dậm chân thình thịch xuống sàn thuyền.

    [​IMG]
    Con Kẽm hoành tráng quá !

    Anh Hưng Cận xẩy thêm 1 con nữa, mấy cục Đan Mạch lại văng tứ phía, va cả vào người tôi, anh em "bạn" sợ vãi ! Tôi cũng bực lắm, nước bắt đầu êm, tôi liền kéo cục chì lên thêm 1 sải nữa (khoảng 2 vòng máy Stella), đầu cần như có ai thò tay nhíu nhẹ dây đầu bu ... mày hả ... tôi vung cả hai tay giựt đến suýt bổ ngửa ra sau ... rét rét ... Đây rồi, con gì mà hung lắm, nó cứ cắm đầu xuống đáy không cho tôi làm gì cả đến hàng phút. Phải đánh nhau với nó bằng cần và tất cả sức lực của một anh chàng thư sinh lẻo khẻo bụng to vậy. Cả người tôi bừng tỉnh, gân guốc chạy lên tận trán. Nhưng chỉ 5 sải nước là nó bắt đầu trở nên hèn hẳn. Một con Kẽm anh em ạ, con Kẽm 4.8kg có dư, hê hê mở đầu ngày mới quá hay rồi.

    [​IMG]

    Anh Khánh cười tươi hẳn, và bắt đầu tựa vai rỉ rả với tôi và Hưng Cận. "Đánh Mú thì đừng đánh theo kiểu cá khác, ", anh nói, "phải cho nó mổ 2 lần, nhíu cần sâu hãy hãy đánh". Hưng Cận ngoái lại "Thế mà anh chẳng nói trước, làm em ... chết mày ...", vừa dứt lời ông anh đã đứng vụt dậy kéo lấy kéo để. Chu choa chàng sỹ quan này khỏe dữ. Tiếng la chói từ 2 mạn thuyền, chiếc thuyền nghiêng hẳn sang một bên. Anh Khánh đột nhiên la lớn "Mú, Mú Đỏ ... lấy vợt cho tao, bộ kim xỏ đâu bay ...". Một con Mú Đỏ Khủng Long đến trên 4kg đang nằm ì ra trên sóng, bong bóng đã xùi cả ra miệng nó mất rồi, phí của giời !

    [​IMG]
    Cá Đỏ

    Tuấn HX cũng bắt đầu lên cá, chú Mười nữa kì, rồi Đoàn Đạt ... cả thuyền đỏ rực màu cá. Những con cá Đỏ đẹp như tiên nữ, rồi Mú Nghệ, rồi lại Mú Đỏ, Mú Chấm ... đủ kiểu đủ loại. Thức cả đêm vậy mà đáng công quá.

    [​IMG]
    Con Mú Nghệ hơn 4kg của Nguyên TBT

    [​IMG]
    Những con Mú Nghệ đẹp như mơ

    Cũng trong hôm này, chúng tôi học thêm được 1 điều rất thú vị từ những ngư dân chuyên nghiệp:giộng sống cá Mú. Cá Mú có màu (Mú Đỏ, Mú Nghệ) còn sống nguyên giá sẽ khoảng 310,000/kg bán sỉ cho ghe thu mua. Nhưng nếu con Mú đã chết thì giỏi lắm cũng chỉ 140,000/k, mất hơn nửa tiền, xót lắm.

    [​IMG]
    Dụng cụ sơ cứu cá Mú ngay trên biển !

    [​IMG]

    Anh em chúng tôi hôm nay xung quá, kéo cá như kéo co nên đa số lên tới mặt nước những chú Mú đã xì bong bóng hết, cấp cứu thế nào cũng không sống. Nhìn anh Khánh Thuyền Trưởng lui cui cặm cụi cứu cá mà thương lắm. Đầu tiên anh dằn ngửa nó ra, rồi lấy một bộ "sơ cứu - 1 cái đầu kim tiêm có treo cục cao su", dò cho ra bong bóng và trích mũi kim lút cán. Anh giữ mũi kim , lắc nhẹ cho nó xì hơi từ ruột cá, rồi nhanh nhẹn nhúng chú cá vào xô nhựa. Con Mú bừng tỉnh quẫy nhẹ, cả tàu vỗ tay khen ngợi hết lời. 4 con Mú Đỏ và Nghệ đã được anh Khánh cứu sống, bơi lội tung tăng trong kiệt mồi.

    [​IMG]
    Cấp cứu cho con Mú Nghệ

    Cả thuyền hôm nay câu khoảng gần tạ cá Đỏ, Mú và đương nhiên lảm nhảm vài chục con Hoắc, Lão, Kẽm nữa. Đến 2h chiều thì chúng tôi bắt đầu oải hẳn, tay chân kéo cá rã rời, đói meo mà chẳng ai thèm nấu ăn cả, cá nhiều quá, câu đã quá mà. Cứ con nào đẹp lên thuyền là chú Mười bỏ câu xắn tay áo mổ ruột, móc mang rồi cho nhét hầm đá ngay. Các bạn nên biết là cá biển câu lên nên đập chết ngay, sau đó làm sạch ruột và móc mang trước khi đi cấp đông sẽ cho bạn món cá cực kỳ tươi dòn, thịt trong veo ngay cả để đến cả tuần lễ sau.

    [​IMG]

    Anh Khánh bắt đầu gợi ý thu cần vì cá bắt đầu vãn. Miệng la các "bạn" chuẩn bị nấu cơm, tay anh kéo luôn cái cần máy ngang mà Hiếu Ẩu vừa bỏ đó, vừa kéo vừa cằn nhàn "Lần sau đừng cho thằng này đi câu, lười gì mà lười thế ...", bỗng anh chúi người như sắp láo xuống biển, tiếng anh thất thanh "Có cá bay ơi, mẹ nó, cá to lắm, nặng lắm ...". A ha, lần đầu tiên tôi thấy anh Khánh dủng cần máy ngang, cũng lọng ngọng ra phết ! Bộ cần máy ngang này muốn câu dễ phải có đai đeo bụng. Con gì mà kinh thế, nó cứ níu cái đầu cần Shimano 1.8m chịu tải 15-50lbs xuống cong như chữ C. Đợi đến 5' chẳng thấy cá lên, chỉ thấy tua-bin chạy ra, chúng tôi bắt đầu chọc ghẹo anh. Thêm 5' nữa trôi qua, anh Khánh kêu lớn "Khấu bay ơi, Mú Thông hay sao ấy ...", một con cá gì đó xám như bao bố quay lòng vòng tít dưới kia rồi, chỉ 10 giây sau, nó đã lộ nguyên hình: mộtcon Đuối Sting-Gray bự tổ chảng anh em ạ !

    [​IMG][​IMG]

    Tất cả thuyền ùa vào xem rồi lại túa ra chạy để né cái đuôi cực độc của nó, quất vào người sẽ thúi thịt luôn, rất khó chữa ! Hura thành công rồi, đủ hết cá còn gì nữa bay ! Anh Khánh vừa thở vừa nói. Chú Mười hùa theo "hấp sơ nhúng dấm nhỉ ..." . Miệng nói chân chú rảo chân nhanh vào bếp.

    [​IMG]

    [​IMG]

    Đêm xuống gió lại rú rít nhưng mưa đã ngừng hẳn, trời trong veo, "trắng lên sáng như đêm Trung Thu rồi ... làm gì có mồi", nhóm "bạn" ngán ngấm, "mai chắc về luôn khỏi câu, chứ đà này có khi đêm nay trắng tay ... ". Tôi cười cười "Câu mấy hôm nay thế là đạt lắm rồi, anh em đừng buồn, chỉ tui làm thẻo nữa đi !". Chú Mười đã làm xong món cá sốt chanh, anh em xuýt xoa vì ngon, lại tốn luôn nửa thùng bia gật gù trên sóng đến mãi khuya.

    [​IMG]

    Ngày cuối đáng ra cũng chẳng có gì để nói nữa, nếu không có một chuyện cực hay xảy ra. Vốn là cả đêm anh em bạn bắt có đúng 5 con Mực, cũng may là Super cả. Đánh lưới mành cũng không có đến 1 con cá chứ đừng nói gì Mực mồi ! Có 5 con Mực, ô hô, thật là khó tưởng tượng được. Chúng tôi bèn ra một cuộc chơi: mỗi anh em chỉ được phát "1 viên đạn - con Mực mồi - duy nhất !". Ai câu có cá sẽ được ... thưởng con Mực còn lại ! May thế nào tôi lên ngay một con Mú dưới 1kg, suýt thả lại về biển nếu nó không xì bong bong giãy chết ! Cũng là cá mừ, thế là "son" rồi ... cả 3 cần còn lại đều xẩy hết, ai nấy buồn xo. Con Mực thưởng của tôi cũng không ăn thua, bị con nào nó rỉa mất luôn bộ râu, tuột da đầu, bực không chịu được.

    Ai nấy bắt đầu chộn rộn "Về bến anh Khánh ơi, mệt rồi !". Tiếng thuyền trưởng từ mũi vọng ra "Móc cá vzô, đánh Thu đi, trời êm rồi đó !". Trong kiệt còn đúng 1 con cá Đổng với dăm con Ngân to cỡ bàn chân, tôi cuỗm luôn con Đổng lúi húi buộc lưỡi vào cùng "bạn" Hóa. Con Đổng được tôi giòng ra đến hơn 100m dây. Xung quanh ai nấy móc cá Ngân đâu đó cũng quăng ra ào ào. Biển êm lắm, sợi dây cứ lúc chùng lúc căng ... Đợi mãi không thấy gì, tôi nhẹ tay kéo tua-bin mấy vòng. Cái đầu cần đột nhiên bật tưng trở lại, dây chùng hẳn. "Chết cha .. có chuyện gì vậy, rối dây rồi Mến ơi, mày phá tao quá !", tôi cằn nhằn lớn tiếng, còn mỗi con mồi cuối cùng mà thế này ai chẳng bực. Cuốn vào đến 30m nữa thì trời đất quỷ thần ơi, một cái lưng cá dài đến hơn 1m nâu thẫm đang chúi đầu chạy ngược về ngay phía tôi ngồi !

    CÁ THU ! Con Thu to quá kìa, anh Nguyên ơi chơi nó, coi chừng đó !

    ... Tuấn HX gào khan tiếng. Cả thuyển đổ xô lại xem, Hưng Cận bỏ cả kính ra trừng mắt nhìn xuống biển. Tôi quyết định ăn thua đủ với nó. Tay khóa nhẹ tua-bin lại 1/2 vòng, tay kia tôi quay thật lực, háng kẹp chuôi cần cứng ngắc cao vút chờ con Thu phản đòn. Chỉ 2 tua máy ra đủ để tôi biết cô Thu này không khỏe như tôi tưởng. Thế thì mày hết đời rồi ... Với hơn chục vòng tua, con Thu đã thúc thủ dưới mũi khấu của Lễ. Không thể có cái sướng nào hơn cái sướng này. Đây là con Thu thứ 2 trong đời tôi. Chiếc cân tay rỉ sét được dùng ngay: 9.1kg ! Tuấn HX văng ngay một cục "Cân này như ***, con này phải trên 10kg ! Mày cá với tao không Lễ !?!". Hê hê, bao nhiêu cũng được bay ơi, sướng quá !

    [​IMG]

    Chuyến câu thế là đã dừng, con Thu cũng là con cá cuối cùng của chuyến đi. Anh em hỉ hả ra mặt. Hơn 3 tạ cá chứ ít gì, loay hoay mãi anh em tôi mới mang được hơn tạ lên máy bay sau khi khốn khổ vì buộc với cân ngay tại sân bay Cỏ Ống.

    [​IMG]

    [​IMG]
    Đại thắng !

    Quán Ah đây rồi. Đang trưa mà thực khánh đông phết, tất cả ùa ra chỉ chỏ đống chiến lợi phẩmcủa chúng tôi làm anh em ai cũng vênh mui lên vì oách. Có thế chứ. Tháng Tám này biển sẽ êm ra như mặt hồ trong 2 tuần, chắc lại phải trốn nhà đi mất thôi.Côn Đảo ơi nhớ lắm, cám ơn anh Khánh, anh em "bạn", cám ơn bác Sử & Thọ Biên Phòng đã quá nhiệt tình, chuyến này các bác vào Sài Gòn em sẽ hầu ra trò. Chuyện thành lập CLB Câu Cá Côn Đảo cũng đã hòm hòm rồi, chỉ đợi bác rảnh tay là ta làm thôi. Thế nhé, xin hẹn mùa sau.

    Nguyễn Anh Nguyên - minh họa Đoàn Đạt và web 4so9
    Tháng 5/2007
     
    longhaiit and onthuduong like this.
  2. aki

    aki Thành viên mới

    hic,,,đọc bài này của mấy anh mấy chú mà e muốn quẳng mẹ bao lo toan cơm áo gạo tiền qua 1 bên để thả mình giữa biển cả mênh mông,,,,đời thế này,,còn gì bằng
     
  3. HoangNhaTrang

    HoangNhaTrang Thành viên tích cực

    Các bác ấy câu kiểu này chắc đến phiên mình ra thì hết xừ nó cá rồi ^_^
     
  4. Cá Dìa

    Cá Dìa Thành viên mới

    Trời sinh biển trời sinh cá mà lo gì.
     
  5. tuan2g3c

    tuan2g3c Thành viên tích cực

    uuuuuuuuuuuuuuppppppppppp cái cho ae nào chưa đọc bài này
    đọc xong bài này chỉ kết lại 2 chữ ' quá ............đã.........'
     
  6. itloving

    itloving Thành viên mới

    muốn được như thế quá........!
    Cám ơn về bài viết và hình ảnh! chúc mọi người nhiều sức khỏe để kéo thật nhiều cá lên bờ :)

    tại sao không xem được phần II vậy mod? :(
     
    Last edited by a moderator: 14/12/12
  7. ikiemdinh

    ikiemdinh Thành viên mới

    Nhìn to quá. ngon thiệt đó...
     

Chia sẻ trang này