Tản mạn: Cá Chim ! Cá Chim ? Chỉ thấy nó thôi ... | Câu lạc bộ câu cá 4so9

Tản mạn: Cá Chim ! Cá Chim ? Chỉ thấy nó thôi ...

Thảo luận trong 'Tản mạn' bắt đầu bởi root, 14/5/10.

  1. root

    root Administrator

    <html><head><meta name="GENERATOR" content="Microsoft FrontPage 5.0"><meta name="ProgId" content="FrontPage.Editor.Document"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=UTF-8"><title>New Page 1</title></head><body><p align="center"><b><font face="Verdana" size="5" color="#008000">CÁ CHIM ! CÁ CHIM ? VÀ CHỈ THẤY NÓ THÔI ... !</font></b></p><p align="right"><font face="Verdana"><a href="mailto:viethoa_nhabe@yahoo.com">Bùi Việt Hòa</a></font></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">G</font></b>ià nửa đời người đi câu, mê câu, tôi như nhiều thợ câu khác vẫn ví von theo kiểu quan trọng hóa của nhà lính<img border="0" src="files/ban-doc/VietHoa/ca-chim/NVTech_peop3470.gif" align="left" hspace="3" vspace="3" width="100" height="91">là câu như … chiến đấu ! Cần câu là vũ khí, sông hồ là trận địa và bọn cá tôm là <b><i>tù binh và chiến lợi phẩm </i></b>! Có điều, khi chiến đấu thực sự ngoài chiến trường thì cảm xúc là căm thù, thương tiếc, vững vàng hay sợ sệt … thì <i>ca đấu</i> trong câu kéo lại đặc sệt ham mê và tâm hồn cứ như được đắp thêm vào những phong phú. Ngoài năm mươi tuổi đời với một chút kinh nghiệm cục bộ, tôi những tưởng khi mình nói câu gì, bình luận điều gì về cá đã tự cho rằng chắc chắn và xác đáng. Thế nhưng không phải ! Tôi nhầm mất rồi ! Dẫu là chỉ <i><b>nhầm mà không lẫn </b></i>! A ! té ra tôi và vài người đã lo lắng, cảnh báo vô duyên về một vấn đề. Lo lắng tiềm năng hệ lụy một cách hão huyền … </font></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">N</font></b>hớ lại cách nay không lâu, trên web này tôi có viết bài <i><a target="_blank" href="http://www.4so9.com/cauca/ArticleView.php?article_id=74">CÁ CÔ HỒN</a></i>. Trong đó, tôi đã kiêu hãnh một cách khờ <img border="0" src="files/ban-doc/VietHoa/ca-chim/bofis012.thm.gif" align="right" hspace="3" vspace="3" width="110" height="128">khạo rằng: ”<i>Nếu không có những người kiếm cá, câu cá cô hồn thì một ngày nào đó những con cá kia sẽ chết và tạo thành hệ lụy !</i>”. Tôi đã cảnh báo dõng dạc rằng: ”<i>Người ta đang phóng sinh hay phóng tử đây ?</i>”. Ơ và ơ-hơ ! Ðến phút này thì tôi thấy mình đã <i><b>bi quan tếu </b></i>mất rồi !Vâng ! Tất cả những phân tích tưởng lô gic, những suy diễn hợp lý khách quan về vấn đề môi trường của tôi và một số bạn câu đều thua một thực tế: <b><i>CÁ CHIM TRẮNG !</i></b>Đến đây, dám nhiều bạn đọc còn thắc mắc: ”<i>Cha Việt Hòa này nói cái gì chưa hiểu ?</i>”. Tôi giải thích ngay đây: CÁ CHIM TRẮNG ! Cái con cá mà các nhà khoa học đã kết luận để xếp lại vấn đề tranh cãi um sùm từ vài tháng trước. Nó đang <i><b>phá đám cảm xúc </b></i>của tôi, làm thui chột niềm đam mê câu kéo sông hồ của một số tay câu amateu trong vùng.</font></p><p align="center"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000"><img border="0" src="files/ban-doc/VietHoa/ca-chim/ngoi-cau-1.jpg" width="480" height="360"></font></b></font></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">C</font></b>huyện bắt đầu từ <i><b>mùa tôm càng xanh </b></i>tự nhiên vào tháng Chạp. Cái tháng mà dân đăng vẫn nói: ”<i>Tôm càng </i><i>vô mé phơi râu</i>”&nbsp; (nói thì nói hoài niệm hình ảnh hai mươi năm trước thế thôi chứ bây chừ <i><b>bố tôm </b></i>cũng không dám vô mé ... !).Những ngày con nước đẹp liu riu chúng tôi đi câu mé như thường lệ nhưng hầu như ngày nào cũng <i>lốc</i>. Cứ nghĩ mình không may mắn nhưng khi nhìn tổng kết lại thì: mé trên <i><b>Cảng Rau Qủa</b></i>, cái cảng xưa <img border="0" src="files/ban-doc/VietHoa/ca-chim/thang-be.jpg" align="right" hspace="3" vspace="3" width="320" height="220">nay độc quyền câu của anh Tư Vòi Voi thấy cũng hết ca bài sát cá. Bữa gặp cố nhân lùi xùi rê cá Lóc ven trung tâm y tế quận 7 hỏi vụ câu sông sao rồi, Tư Vòi Voi lắc đầu và bụm miệng đổ thừa cho dân trích điện.Xuôi qua <i><b>vàm Phú Xuân </b></i>cập vào mé kè Esso, nguyên đoàn quân chuyên câu bờ kè kiếm thêm như <i>Lợi Bánh Mì</i>, <i>Hoàng Nổ</i>, <i>Mạnh Râu </i>… gã nọ ngắm gã kia. Hỏi có gì không ? Tay nào cũng lom lom cúi xuống móc lên những chú cá Chim <i><b>to như cái quạt giấy </b></i>phành 3 góc. Thằng Vĩnh Cá Ngát mặt mũi buồn xo. Thường thì mỗi tháng cu cậu giao về cho quán lẩu Vườn Xoài <i><b>vài chục ký cá Ngát </b></i>trồng trộng cỡ cườm tay, nay mỗi ngày bói mãi không ra đôi con. Khổ ! Thắng bé chuyên gia canh me cá Ngát <i><b>từ năm lên 9 tuổi</b></i>. Chỉ nguyên khoản mồi tép bạc dùng cho nó câu cứ cân cẩn thận nặng dám gấp đôi trọng lượng cơ thể ! Nó bảo: ”<i>Con câu Ngát với Tôm Càng quen rồi, không quen câu cá Chim. Bọn này ăn hỗn mà ưa <b>nghiến dây câu </b>quá chừng !&quot;</i>. Thằng bé chỉ có 2 cần tay thật dịu quấn dây bằng lon sữa gi-gô. Chờ nước đứng là nó nhớm mồi ở mấy cái hang Ngát, mắt đăm đắm dõi đọt câu. Khi cái đầu bu chúi nhẹ là nó giật. Cả trăm lần đúng nhịp cả trăm lần. Phần còn lại là lo vợt giỏ. Bây giờ, nó đăm đắm nhìn xuống làn nước ì oạp của bao nhiêu năm vẫn vậy nhưng ánh mắt cứ tỏa sự ngạc nhiên.</font></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">C</font></b>ả cuộc đời làm <i><b>nhân viên đinh vít </b></i>cùng nghiệp nông dân nửa mùa như tôi không bao giờ có và </font><img border="0" src="files/ban-doc/VietHoa/ca-chim/63x93701.thm.gif" align="left" hspace="3" vspace="3" width="89" height="128"><font face="Verdana">không thể kiếm đâu ra đệ tử, may sao nhờ sái thằng bé này thi thoảng sai mồi nhờ điếu thuốc hay trông hộ cái cần, bây giờ nó ráo tỏng tuần sau đi <i><b>rao vé số </b></i>thế kia, lòng tôi cứ hâng hẫng kiểu mất quyền lực ! Bực nỗi nữa: mỗi khi ngồi uống cà phê cóc, gặp thằng bé phất phơ xấp vé số với cái gương mặt sưng đầy kỷ niệm và câu hỏi: ”<i>Dạo này câu ở ngoải có không chú ?</i>”. Vẫn biết nó kính mình mà hỏi nhưng giá nó đừng hỏi thì cà phê sáng hôm ấy ngon hơn (khi thằng bé bỏ nghề đi vé số, nó mới truyền cho tôi cái bí kíp làm mồi cá Ngát là dùng <i><b>con Cua Cốm</b></i>, <i><b>Cua lột nướng vàng</b></i>xắt nhỏ móc mồi câu. Nhạy trăm phần ! Hừ, chả trách bao nhiêu tay câu có thằng này chuyên gia cá Ngát sông ...).</font></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">B</font></b>ạn câu hay kháo với nhau. Tôi nghe anh em khoe từng gặp đàn câu nguyên <i><b>chục cá Chim </b></i>con nào con nấy đỏ <img border="0" src="files/ban-doc/VietHoa/ca-chim/Ca-chem-Phu-My-Hung.jpg" align="right" hspace="3" vspace="3" width="320" height="342"><img border="0" src="files/ban-doc/VietHoa/ca-chim/cau-tau.jpg" align="left" hspace="3" vspace="3" width="320" height="240">viền to như bàn tay roạng. Thế nhưng suốt 6 tháng trời cấm thấy anh nào khoe chạm dính <i><b>cá Chẻm</b></i>. Cái loại cá mà tôi dám vỗ ngực mình đủ kinh nghiệm bắt những con kéo mồi bất thình lình nhất. Cái chiến tích cá nhân câu dăm trăm con Chẻm suốt dọc Lòng Tàu, Nhà Bè, Soài Rạp … trở thành cổ tích nhanh quá đi. Cái gầm cầu cảng cho <i><b>cập tàu 3.2 vạn tấn </b></i>kia nhiều đêm cá Chẻm vật như <i><b>trẻ con nhảy dây </b></i>mấy tháng nay im như đáy hang Cắc Cớ. Cá Hanh cũng mất tăm và Mè Vinh thì càng mất dạng. Nghĩ đến Mè Vinh mà nhớ ngày nước lặng ném mẩu bánh mì xuống lúc sau chúng nhao lên hơm hớp khá vui vầy … Coi, còn có thể câu được của vùng sông chỉ còn là Tôm Càng Xanh, cá Úc, cá Lăng … là những con ăn mồi ngầm dưới <i><b>hơn chục thước </b></i>nước. Loại cá ăn nổi thì chỉ còn đôi đàn cá Ðối liu riu cuống qúyt mỗi khi có bóng người. Mới năm ngoái thôi, cậu Lâm bên Cảnh Sát Bảo Vệ với 1 con thòi lòi buộc chỉ mà dỡ được vài chục cá lìm kìm. Rồi cũng cậu ta căn nước đổi dòng rê tới rê lui một hồi kiếm dăm chú <i><b>cá Nâu </b></i>thịt trắng nõn nà bọc lá chuối nướng vội rồi chỏng lỏn mời đúng kiểu dân trúng mánh: ”<i>Ê, anh mình nhậu chút chơi ?</i>”. </font></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">L</font></b>úc này câu bọn cá kia đã hiếm mà ngó thấy chúng cùng đôi con mang rổ te te hớp bọt nơi mặt nước như dạo <img border="0" src="files/ban-doc/VietHoa/ca-chim/cau-song.jpg" align="left" hspace="3" vspace="3" width="320" height="221">Nguyễn Anh ghé Nhà Bè câu nổi cũng chả khác gì <i><b>mong gặp Rắn mồng Năm</b></i>. Rồi nhiều bạn câu ngoài Bắc, trong Nam rảnh rỗi ghé cùng câu nhưng hầu như không ai bắt được con cá nổi nào. Gần đây nhất, bác Nghĩa rồi Quốc Thái mỗi người vật lộn cả ngày với sông nước cũng chỉ mang lên bờ dăm con Tôm và mươi chú cá Chốt + cá Úc lon nhon. Lê Đại Ngọc may mắn hơn, anh câu thêm 1 chú cá Hanh nhưng lại ... tóm được cá Chim ! Đàm Hà Phú dấn thân hơn, <img border="0" src="files/ban-doc/VietHoa/ca-chim/otc030j.thm.jpg" align="right" hspace="3" vspace="3" width="128" height="83">xuống Nhà Bè câu nhưng anh còn liều mình <i><b>vác cả chài </b></i>cùng tôi đi quăng, rải lặn mò lùm ùm. Nói thì toàn chuyện ngày xưa nhưng mà cám cảnh qúa. Ngày xưa (khoảng 10 năm trước) nếu 2 chúng tôi rải chài dọc triền sông này trong 1 con nước đẹp thì cái gì chứ chiếc xô đỏ kia đầy ắp 4-5 loại tôm, cá là chắc nhưng bữa đó cả hai <i><b>quăng chài thót bụng </b></i>mới được chừng hơn ký lô mà toàn cá Ðối Nến. Hà Phú bảo hôm nay vui nhưng tôi dám chắc anh nói xã giao bởi cả 1 ngày câu cá tôm dàn chưa khắp đáy giỏ thế kia mà tay Việt Hòa này mô tả trước đây cứ như là xúc được, sao chả thấy đâu ! Với MinhCC thì khả quan hơn vì tay câu này rất khoái thiên nhiên. Hành trang đi câu của anh có thêm <i><b>ruột gà</b></i>, <i><b>ốc vặn</b></i>, hà đỏ, trùng huyết và cả chả lụa ... ! Cái cần thì ném tít ra xa, cái thì thả ngay những khe kè và chân cầu Cảng. Cả một công nghệ câu sông đúng điệu mà MinhCC cùng người anh em của mình quyết chiến đôi ngày như thế nhưng khi tôi hỏi thăm thì con Út nhà tôi thông báo: ”<i>Con thấy trong giỏ của ảnh có con Tôm càng chừng 200gr là giá trị nhất còn toàn…cá gì đâu không hà !&quot;</i>.Hừ ! Cái giống cá Úc + cá Lăng vùng này nhan nhản mà ! Tôi hẹn <i><b>nhà văn Phi Hùng</b></i>chiêu đãi anh 1 nồi canh chua bằng chính bọn cá tôi sẽ câu biểu diễn (vì tôi đã biểu diễn biết bao lần mỹ mãn). Bí quyết mồi của tôi là <i><b>miếng gan cá Ðuối </b></i>hoặc <i><b>gan cá Ngừ</b></i>. Bọn cá kia khoái mồi này kinh khủng. Tôi dẫn bạn mình ra cầu Cảng. Đôi mắt kính dày như chai nhấp nhóa của Phi Hùng chăm chú nhìn từng động tác của tôi. Nghe đầu cần câu động sừn sựt, tôi búng nhẹ và đầu cần oằn xuống: Cá Chim ! Cứ thế và cứ thế 4 cá Chim và xảy 1 ... cũng cá Chim. Nồi canh thì đủ rồi nhưng hoàn toành không ngọt nước như 2 loại cá nêu trên. Còn lại gói mồi, tôi giao lại cho chú Huỳnh BV. Hôm sau anh kể lại rằng: chỉ có cá Chim thôi mà toàn loại khoảng 2 lạng. Mà lạ: có con cắn câu nghiến đứt lưỡi khi kéo vào gần bờ vậy mà chỉ 10 phút sau chính nó lại cắn câu và vẫn nuốt mồi vào tuốt bọng họng. Bạo gan nhỉ !</font></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">C</font></b>âu ngày, câu đêm, nước đầy, nước cạn … chúng tôi chả tìm ra qui luật gì của bọn cá lạ hoắc này. Có lúc, chúng<img border="0" src="files/ban-doc/VietHoa/ca-chim/ca-chim.jpg" align="left" hspace="3" vspace="3" width="320" height="182">đi theo đàn và trong chừng 5 phút dính gần chục con mà con nào cũng sắp ký-lô. Có lúc gặp đàn con nào con nấy chỉ 3 ngón tay mà ăn mồi hỗn như quỉ sống. Mồi càng có máu, càng tanh thối thì chúng càng say. Nhất là gặp con Chó, con Mèo chết nổi lều bều chịu khó bịt mũi, căn phao nhấp xung quanh thì kéo cá Chim chắc cú. Có lúc trúng số gặp cá Chim đi đơn độc <i><b>hồi hộp muốn té</b></i>. Hồi hộp không là sướng mà là <i>lo thắt ruột </i>vì cái hàm răng của nó nghiến dây. Con cá Chim ăn đơn tôi gặp to nhất là 3.2kg. Cái đầu nó cứng như đẽo bằng cứt sắt và cái hàm nó còn cứng hơn nữa. Toàn thân đỏ láng nháng, béo múp mụp, đôi mắt giương trơ rõ ra đồ ăn tạp không coi ai (các loại cá khác ...) là cái đinh gì. Có hôm nước trong, nhìn kiểu phóng của nó tới miếng mồi như sao xẹt thế kia, nhớ đến cách ăn mồi nhíp nhíp lịch sự của Tôm Càng, hửi mồi vờn nhè nhẹ của cá Chép, hớp hớp du dương của cá Mè, lấp bấp nhịp chày thanh thảnh của cá Trắm … mà suy ra thì bọn cá cũ làm sao yên được và sống chung được với quân cướp ngày kia !</font></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">C</font></b>hắc một số bạn đọc trên web này từng đến và đứng trước những bao la sông nước của dòng Đồng Nai, Lòng <img border="0" src="files/ban-doc/VietHoa/ca-chim/tha-luoi.jpg" align="right" hspace="3" vspace="3" width="320" height="240">Tàu, Nhà Bè, Soài Rạp, Thị Vải … Những dòng sông, khung cảnh không gian Nam Bộ luôn toát lên vẻ lãng mạn và tạo cho lòng người bay bổng. Tôi cũng vậy ! Tôi là một <i><b>người gốc Bắc </b></i>nhưng tôi đắm say với vùng đất này ! Tôi thương những con cá, con tôm nơi đây lẽ thực nhất vì nó là vật chất cưu mang tôi những ngày đầu phiêu bạt. Những chuyến du câu, tôi khắc bóng mình vào hòang hôn và dán thân mình trước bình minh và quả tình đã có lúc bồng bềnh giữa không không và sắc sắc. Vậy mà hôm nay, tôi tự thú với mình, tự nhủ với mình là đừng thả hồn xuống đầu <i><b>Vàm, Hắm, Xoáy, Nguỷnh, Cua, Kè, Doi </b></i>… kia nữa. Đừng bởi dưới ấy có câu chăng bây giờ chỉ còn cá Chim và chỉ Chim thôi. Cảm xúc lãng mạn còn đâu nữa vì chưa thả câu xuống đã hình dung ra con cá răng cõ rất hãi bập câu thì cái phao sẽ đổ liêu xiêu rồi ta phải giật nhanh <i><b>con cá Chim hỗn hào lè phè </b></i>rồi oằn ẹo, lao chao. Cảm xúc mất nhiều vì ta mất cái ghì gặm của cá Nâu, chả còn những nhún nhảy đầu cần của đám Mè Vinh. Nhớ lắm những chú Chép thành tinh, mắt sáng như sao, vảy cứng như nhuộm antimont, lưu cữu từng năm, từng năm <i><b>quấn râu vào kè đá</b></i>mà sống; khi dính câu rồi thì trì níu mạnh mẽ như ông Hà Bá kéo cái dây câu quấn vào gốc bẹ cho nhùng nhằng chán chê rồi người câu mới kinh hoàng mừng đến … nghẹn ngào khi thấy rõ ràng đó là anh Chép gộc.Loại cá <i>phổ thông </i>nhất của các cầu cảng là cá Chẻm thì còn tệ hại hơn: suốt 6 tháng trời, chí có 1 tay câu là <i><b>Nguyễn Văn Tác </b></i>phó CN hãng Esso là bợ được 1 con 8kg hôm Chủ Nhật tuần rồi, còn bao nhiêu tay câu thất bại cả, trong đó có cả tôi !</font></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">H</font></b>ỡi các nhà khoa học đáng kính !</font></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">T</font></b>ôi không có ý định viết bài này để cảnh báo hay tranh luận hoặc đào xới những thằng cá Chim từng tốn giấy mực một dạo. Bởi, một anh nông dân nửa mùa như tôi đụng đến lĩnh vực cao siêu (nghiên cứu) chắc lạc vào mê trận dễ bị qui chụp này nọ. Xin các vị có đọc bài này thì quên ngay nó đi vì tôi đang viết về một thực tế để tiếc về một thời câu kéo phong phú trong cái cục bộ vùng của mấy lòng lạch triền sông. Tôi viết cùng các bạn câu của tôi để tìm những chia sẻ. Viết như để nhắc nhủ mấy bạn câu của tôi khi về bên này đừng xa hoa qúa. Các anh chỉ cần mang theo <i><b>mấy con thạch sùng bị cắt cổ </b></i>còn tanh nồng mùi máu hay một <i><b>khúc lạp xưởng ôi thiu </b></i>đã là lý tưởng để làm mồi câu 1 loại cá thôi: cá Chim Trắng ! Không cần phải mùi Dâu, mùi Táo, trùn chỉ, phô-mai … thêm cho tốn kém mà còn <i><b>lố bịch với sông ngòi </b>..</i>.</font></p><p align="center"><img border="0" src="files/ban-doc/VietHoa/ca-chim/song-nuoc.gif" width="640" height="480"></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">T</font></b>hực đấy! Cá Chim với tôi và vài thợ câu khác cùng đa số dân câu dăng, lưới bén, chụp chài … kiếm sống thì chúng là <i><b>những tên đạo tặc</b></i>. Chúng tôi không cần điều tra nhưng thực tế nghiệm ra: cá Chim cùng với thuốc trừ sâu, sự ô nhiễm và bọn người chích điện đã đuổi mất những con cá quen thuộc của chúng tôi. Nó cướp đi cảm xúc đa dạng. Nó đuổi đi kỷ niệm của chúng tôi về tít hoài niệm. Nó <i><b>đuổi hơn một nửa </b></i>những tay câu, tay lưới vốn dĩ thành dân vé số, ba gác đạp, thợ phụ hồ …Tất nhiên và tất nhiên với vài tay câu, ít gia đình nghèo khó có thiệt thòi, hụt hẫng cũng chả thấm vào đâu so với lợi nhuận của vô vàn những bè cá Chim trắng kia đem lại. Vậy nên tôi chả kêu cứu ai, chả cảnh báo ai mà chỉ nói nhỏ với những người nuôi cá Chim trên thượng nguồn rằng: ”<i>Hiện tại, những vùng hạ lưu sông có nhiều cỡ cá Chim. Có đàn 2kg/con, có đàn 0.5 kg/con, có đàn chỉ 0,1kg/con và có đàn còn nhỏ hơn nữa. Có ai đã bảo loại này không đẻ trong tự nhiên. Thế thì ắt hẳn các vị đã để cá sổng chuồng. Hãy mau rào bè cá lại cho kỹ kẻo chúng sổng chuồng hoài, phí của !!!&quot;.</i></font></p><p align="justify"><font face="Verdana">Bao giờ cho đến tháng Mười ?</font></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b>Việt Hòa<br></b><font size="2">9/2003</font></font></p></body></html>
     
    smallkiwi thích bài này.
  2. Satca

    Satca Thành viên mới

    Đọc bài của chú Hòa luôn có cảm giác như chính mình tham dự. Những bài viết dạt dào cảm xúc như của những chuyên gia viết tiểu thuyết. Chú đúng danh là nhà báo Việt Hòa. Xin cảm ơn chú đã chia sẻ cảm xúc cho những người không có khả năng đi câu thiên nhiên có được cảm xúc như thật. Mong sẽ được đọc nhiều bài viết của chú trong tương lai. Chân thành cảm ơn nhà báo Việt Hòa.
     
    smallkiwi thích bài này.
  3. Nhan.VInhLong

    Nhan.VInhLong Thành viên mới

    Lỗi Font chữ nên em post lại nội dung

    CÁ CHIM ! CÁ CHIM ? VÀ CHỈ THẤY NÓ THÔI ... !


    Bùi Việt Hòa

    Già nửa đời người đi câu, mê câu, tôi như nhiều thợ câu khác vẫn ví von theo kiểu quan trọng hóa của nhà lính
    là câu như … chiến đấu ! Cần câu là vũ khí, sông hồ là trận địa và bọn cá tôm là tù binh và chiến lợi phẩm ! Có điều, khi chiến đấu thực sự ngoài chiến trường thì cảm xúc là căm thù, thương tiếc, vững vàng hay sợ sệt … thì ca đấu trong câu kéo lại đặc sệt ham mê và tâm hồn cứ như được đắp thêm vào những phong phú. Ngoài năm mươi tuổi đời với một chút kinh nghiệm cục bộ, tôi những tưởng khi mình nói câu gì, bình luận điều gì về cá đã tự cho rằng chắc chắn và xác đáng. Thế nhưng không phải ! Tôi nhầm mất rồi ! Dẫu là chỉ nhầm mà không lẫn ! A ! té ra tôi và vài người đã lo lắng, cảnh báo vô duyên về một vấn đề. Lo lắng tiềm năng hệ lụy một cách hão huyền …

    Nhớ lại cách nay không lâu, trên web này tôi có viết bài CÁ CÔ HỒN. Trong đó, tôi đã kiêu hãnh một cách khờ
    khạo rằng: ”Nếu không có những người kiếm cá, câu cá cô hồn thì một ngày nào đó những con cá kia sẽ chết và tạo thành hệ lụy !”. Tôi đã cảnh báo dõng dạc rằng: ”Người ta đang phóng sinh hay phóng tử đây ?”. Ơ và ơ-hơ ! Ðến phút này thì tôi thấy mình đã bi quan tếu mất rồi !Vâng ! Tất cả những phân tích tưởng lô gic, những suy diễn hợp lý khách quan về vấn đề môi trường của tôi và một số bạn câu đều thua một thực tế: CÁ CHIM TRẮNG !Đến đây, dám nhiều bạn đọc còn thắc mắc: ”Cha Việt Hòa này nói cái gì chưa hiểu ?”. Tôi giải thích ngay đây: CÁ CHIM TRẮNG ! Cái con cá mà các nhà khoa học đã kết luận để xếp lại vấn đề tranh cãi um sùm từ vài tháng trước. Nó đang phá đám cảm xúc của tôi, làm thui chột niềm đam mê câu kéo sông hồ của một số tay câu amateu trong vùng.


    Chuyện bắt đầu từ mùa tôm càng xanh tự nhiên vào tháng Chạp. Cái tháng mà dân đăng vẫn nói: ”Tôm càng vô mé phơi râu” (nói thì nói hoài niệm hình ảnh hai mươi năm trước thế thôi chứ bây chừ bố tôm cũng không dám vô mé ... !).Những ngày con nước đẹp liu riu chúng tôi đi câu mé như thường lệ nhưng hầu như ngày nào cũng lốc. Cứ nghĩ mình không may mắn nhưng khi nhìn tổng kết lại thì: mé trên Cảng Rau Qủa, cái cảng xưa
    nay độc quyền câu của anh Tư Vòi Voi thấy cũng hết ca bài sát cá. Bữa gặp cố nhân lùi xùi rê cá Lóc ven trung tâm y tế quận 7 hỏi vụ câu sông sao rồi, Tư Vòi Voi lắc đầu và bụm miệng đổ thừa cho dân trích điện.Xuôi qua vàm Phú Xuân cập vào mé kè Esso, nguyên đoàn quân chuyên câu bờ kè kiếm thêm như Lợi Bánh Mì, Hoàng Nổ, Mạnh Râu … gã nọ ngắm gã kia. Hỏi có gì không ? Tay nào cũng lom lom cúi xuống móc lên những chú cá Chim to như cái quạt giấy phành 3 góc. Thằng Vĩnh Cá Ngát mặt mũi buồn xo. Thường thì mỗi tháng cu cậu giao về cho quán lẩu Vườn Xoài vài chục ký cá Ngát trồng trộng cỡ cườm tay, nay mỗi ngày bói mãi không ra đôi con. Khổ ! Thắng bé chuyên gia canh me cá Ngát từ năm lên 9 tuổi. Chỉ nguyên khoản mồi tép bạc dùng cho nó câu cứ cân cẩn thận nặng dám gấp đôi trọng lượng cơ thể ! Nó bảo: ”Con câu Ngát với Tôm Càng quen rồi, không quen câu cá Chim. Bọn này ăn hỗn mà ưa nghiến dây câu quá chừng !". Thằng bé chỉ có 2 cần tay thật dịu quấn dây bằng lon sữa gi-gô. Chờ nước đứng là nó nhớm mồi ở mấy cái hang Ngát, mắt đăm đắm dõi đọt câu. Khi cái đầu bu chúi nhẹ là nó giật. Cả trăm lần đúng nhịp cả trăm lần. Phần còn lại là lo vợt giỏ. Bây giờ, nó đăm đắm nhìn xuống làn nước ì oạp của bao nhiêu năm vẫn vậy nhưng ánh mắt cứ tỏa sự ngạc nhiên.

    Cả cuộc đời làm nhân viên đinh vít cùng nghiệp nông dân nửa mùa như tôi không bao giờ có và
    không thể kiếm đâu ra đệ tử, may sao nhờ sái thằng bé này thi thoảng sai mồi nhờ điếu thuốc hay trông hộ cái cần, bây giờ nó ráo tỏng tuần sau đi rao vé số thế kia, lòng tôi cứ hâng hẫng kiểu mất quyền lực ! Bực nỗi nữa: mỗi khi ngồi uống cà phê cóc, gặp thằng bé phất phơ xấp vé số với cái gương mặt sưng đầy kỷ niệm và câu hỏi: ”Dạo này câu ở ngoải có không chú ?”. Vẫn biết nó kính mình mà hỏi nhưng giá nó đừng hỏi thì cà phê sáng hôm ấy ngon hơn (khi thằng bé bỏ nghề đi vé số, nó mới truyền cho tôi cái bí kíp làm mồi cá Ngát là dùng con Cua Cốm, Cua lột nướng vàngxắt nhỏ móc mồi câu. Nhạy trăm phần ! Hừ, chả trách bao nhiêu tay câu có thằng này chuyên gia cá Ngát sông ...).

    Bạn câu hay kháo với nhau. Tôi nghe anh em khoe từng gặp đàn câu nguyên chục cá Chim con nào con nấy đỏ
    viền to như bàn tay roạng. Thế nhưng suốt 6 tháng trời cấm thấy anh nào khoe chạm dính cá Chẻm. Cái loại cá mà tôi dám vỗ ngực mình đủ kinh nghiệm bắt những con kéo mồi bất thình lình nhất. Cái chiến tích cá nhân câu dăm trăm con Chẻm suốt dọc Lòng Tàu, Nhà Bè, Soài Rạp … trở thành cổ tích nhanh quá đi. Cái gầm cầu cảng cho cập tàu 3.2 vạn tấn kia nhiều đêm cá Chẻm vật như trẻ con nhảy dây mấy tháng nay im như đáy hang Cắc Cớ. Cá Hanh cũng mất tăm và Mè Vinh thì càng mất dạng. Nghĩ đến Mè Vinh mà nhớ ngày nước lặng ném mẩu bánh mì xuống lúc sau chúng nhao lên hơm hớp khá vui vầy … Coi, còn có thể câu được của vùng sông chỉ còn là Tôm Càng Xanh, cá Úc, cá Lăng … là những con ăn mồi ngầm dưới hơn chục thước nước. Loại cá ăn nổi thì chỉ còn đôi đàn cá Ðối liu riu cuống qúyt mỗi khi có bóng người. Mới năm ngoái thôi, cậu Lâm bên Cảnh Sát Bảo Vệ với 1 con thòi lòi buộc chỉ mà dỡ được vài chục cá lìm kìm. Rồi cũng cậu ta căn nước đổi dòng rê tới rê lui một hồi kiếm dăm chú cá Nâu thịt trắng nõn nà bọc lá chuối nướng vội rồi chỏng lỏn mời đúng kiểu dân trúng mánh: ”Ê, anh mình nhậu chút chơi ?”.

    Lúc này câu bọn cá kia đã hiếm mà ngó thấy chúng cùng đôi con mang rổ te te hớp bọt nơi mặt nước như dạo
    Nguyễn Anh ghé Nhà Bè câu nổi cũng chả khác gì mong gặp Rắn mồng Năm. Rồi nhiều bạn câu ngoài Bắc, trong Nam rảnh rỗi ghé cùng câu nhưng hầu như không ai bắt được con cá nổi nào. Gần đây nhất, bác Nghĩa rồi Quốc Thái mỗi người vật lộn cả ngày với sông nước cũng chỉ mang lên bờ dăm con Tôm và mươi chú cá Chốt + cá Úc lon nhon. Lê Đại Ngọc may mắn hơn, anh câu thêm 1 chú cá Hanh nhưng lại ... tóm được cá Chim ! Đàm Hà Phú dấn thân hơn,
    xuống Nhà Bè câu nhưng anh còn liều mình vác cả chài cùng tôi đi quăng, rải lặn mò lùm ùm. Nói thì toàn chuyện ngày xưa nhưng mà cám cảnh qúa. Ngày xưa (khoảng 10 năm trước) nếu 2 chúng tôi rải chài dọc triền sông này trong 1 con nước đẹp thì cái gì chứ chiếc xô đỏ kia đầy ắp 4-5 loại tôm, cá là chắc nhưng bữa đó cả hai quăng chài thót bụng mới được chừng hơn ký lô mà toàn cá Ðối Nến. Hà Phú bảo hôm nay vui nhưng tôi dám chắc anh nói xã giao bởi cả 1 ngày câu cá tôm dàn chưa khắp đáy giỏ thế kia mà tay Việt Hòa này mô tả trước đây cứ như là xúc được, sao chả thấy đâu ! Với MinhCC thì khả quan hơn vì tay câu này rất khoái thiên nhiên. Hành trang đi câu của anh có thêm ruột gà, ốc vặn, hà đỏ, trùng huyết và cả chả lụa ... ! Cái cần thì ném tít ra xa, cái thì thả ngay những khe kè và chân cầu Cảng. Cả một công nghệ câu sông đúng điệu mà MinhCC cùng người anh em của mình quyết chiến đôi ngày như thế nhưng khi tôi hỏi thăm thì con Út nhà tôi thông báo: ”Con thấy trong giỏ của ảnh có con Tôm càng chừng 200gr là giá trị nhất còn toàn…cá gì đâu không hà !".Hừ ! Cái giống cá Úc + cá Lăng vùng này nhan nhản mà ! Tôi hẹn nhà văn Phi Hùngchiêu đãi anh 1 nồi canh chua bằng chính bọn cá tôi sẽ câu biểu diễn (vì tôi đã biểu diễn biết bao lần mỹ mãn). Bí quyết mồi của tôi là miếng gan cá Ðuối hoặc gan cá Ngừ. Bọn cá kia khoái mồi này kinh khủng. Tôi dẫn bạn mình ra cầu Cảng. Đôi mắt kính dày như chai nhấp nhóa của Phi Hùng chăm chú nhìn từng động tác của tôi. Nghe đầu cần câu động sừn sựt, tôi búng nhẹ và đầu cần oằn xuống: Cá Chim ! Cứ thế và cứ thế 4 cá Chim và xảy 1 ... cũng cá Chim. Nồi canh thì đủ rồi nhưng hoàn toành không ngọt nước như 2 loại cá nêu trên. Còn lại gói mồi, tôi giao lại cho chú Huỳnh BV. Hôm sau anh kể lại rằng: chỉ có cá Chim thôi mà toàn loại khoảng 2 lạng. Mà lạ: có con cắn câu nghiến đứt lưỡi khi kéo vào gần bờ vậy mà chỉ 10 phút sau chính nó lại cắn câu và vẫn nuốt mồi vào tuốt bọng họng. Bạo gan nhỉ !

    Câu ngày, câu đêm, nước đầy, nước cạn … chúng tôi chả tìm ra qui luật gì của bọn cá lạ hoắc này. Có lúc, chúng
    đi theo đàn và trong chừng 5 phút dính gần chục con mà con nào cũng sắp ký-lô. Có lúc gặp đàn con nào con nấy chỉ 3 ngón tay mà ăn mồi hỗn như quỉ sống. Mồi càng có máu, càng tanh thối thì chúng càng say. Nhất là gặp con Chó, con Mèo chết nổi lều bều chịu khó bịt mũi, căn phao nhấp xung quanh thì kéo cá Chim chắc cú. Có lúc trúng số gặp cá Chim đi đơn độc hồi hộp muốn té. Hồi hộp không là sướng mà là lo thắt ruột vì cái hàm răng của nó nghiến dây. Con cá Chim ăn đơn tôi gặp to nhất là 3.2kg. Cái đầu nó cứng như đẽo bằng cứt sắt và cái hàm nó còn cứng hơn nữa. Toàn thân đỏ láng nháng, béo múp mụp, đôi mắt giương trơ rõ ra đồ ăn tạp không coi ai (các loại cá khác ...) là cái đinh gì. Có hôm nước trong, nhìn kiểu phóng của nó tới miếng mồi như sao xẹt thế kia, nhớ đến cách ăn mồi nhíp nhíp lịch sự của Tôm Càng, hửi mồi vờn nhè nhẹ của cá Chép, hớp hớp du dương của cá Mè, lấp bấp nhịp chày thanh thảnh của cá Trắm … mà suy ra thì bọn cá cũ làm sao yên được và sống chung được với quân cướp ngày kia !

    Chắc một số bạn đọc trên web này từng đến và đứng trước những bao la sông nước của dòng Đồng Nai, Lòng
    Tàu, Nhà Bè, Soài Rạp, Thị Vải … Những dòng sông, khung cảnh không gian Nam Bộ luôn toát lên vẻ lãng mạn và tạo cho lòng người bay bổng. Tôi cũng vậy ! Tôi là một người gốc Bắc nhưng tôi đắm say với vùng đất này ! Tôi thương những con cá, con tôm nơi đây lẽ thực nhất vì nó là vật chất cưu mang tôi những ngày đầu phiêu bạt. Những chuyến du câu, tôi khắc bóng mình vào hòang hôn và dán thân mình trước bình minh và quả tình đã có lúc bồng bềnh giữa không không và sắc sắc. Vậy mà hôm nay, tôi tự thú với mình, tự nhủ với mình là đừng thả hồn xuống đầu Vàm, Hắm, Xoáy, Nguỷnh, Cua, Kè, Doi … kia nữa. Đừng bởi dưới ấy có câu chăng bây giờ chỉ còn cá Chim và chỉ Chim thôi. Cảm xúc lãng mạn còn đâu nữa vì chưa thả câu xuống đã hình dung ra con cá răng cõ rất hãi bập câu thì cái phao sẽ đổ liêu xiêu rồi ta phải giật nhanh con cá Chim hỗn hào lè phè rồi oằn ẹo, lao chao. Cảm xúc mất nhiều vì ta mất cái ghì gặm của cá Nâu, chả còn những nhún nhảy đầu cần của đám Mè Vinh. Nhớ lắm những chú Chép thành tinh, mắt sáng như sao, vảy cứng như nhuộm antimont, lưu cữu từng năm, từng năm quấn râu vào kè đámà sống; khi dính câu rồi thì trì níu mạnh mẽ như ông Hà Bá kéo cái dây câu quấn vào gốc bẹ cho nhùng nhằng chán chê rồi người câu mới kinh hoàng mừng đến … nghẹn ngào khi thấy rõ ràng đó là anh Chép gộc.Loại cá phổ thông nhất của các cầu cảng là cá Chẻm thì còn tệ hại hơn: suốt 6 tháng trời, chí có 1 tay câu là Nguyễn Văn Tác phó CN hãng Esso là bợ được 1 con 8kg hôm Chủ Nhật tuần rồi, còn bao nhiêu tay câu thất bại cả, trong đó có cả tôi !

    Hỡi các nhà khoa học đáng kính !

    Tôi không có ý định viết bài này để cảnh báo hay tranh luận hoặc đào xới những thằng cá Chim từng tốn giấy mực một dạo. Bởi, một anh nông dân nửa mùa như tôi đụng đến lĩnh vực cao siêu (nghiên cứu) chắc lạc vào mê trận dễ bị qui chụp này nọ. Xin các vị có đọc bài này thì quên ngay nó đi vì tôi đang viết về một thực tế để tiếc về một thời câu kéo phong phú trong cái cục bộ vùng của mấy lòng lạch triền sông. Tôi viết cùng các bạn câu của tôi để tìm những chia sẻ. Viết như để nhắc nhủ mấy bạn câu của tôi khi về bên này đừng xa hoa qúa. Các anh chỉ cần mang theo mấy con thạch sùng bị cắt cổ còn tanh nồng mùi máu hay một khúc lạp xưởng ôi thiu đã là lý tưởng để làm mồi câu 1 loại cá thôi: cá Chim Trắng ! Không cần phải mùi Dâu, mùi Táo, trùn chỉ, phô-mai … thêm cho tốn kém mà còn lố bịch với sông ngòi ...


    Thực đấy! Cá Chim với tôi và vài thợ câu khác cùng đa số dân câu dăng, lưới bén, chụp chài … kiếm sống thì chúng là những tên đạo tặc. Chúng tôi không cần điều tra nhưng thực tế nghiệm ra: cá Chim cùng với thuốc trừ sâu, sự ô nhiễm và bọn người chích điện đã đuổi mất những con cá quen thuộc của chúng tôi. Nó cướp đi cảm xúc đa dạng. Nó đuổi đi kỷ niệm của chúng tôi về tít hoài niệm. Nó đuổi hơn một nửa những tay câu, tay lưới vốn dĩ thành dân vé số, ba gác đạp, thợ phụ hồ …Tất nhiên và tất nhiên với vài tay câu, ít gia đình nghèo khó có thiệt thòi, hụt hẫng cũng chả thấm vào đâu so với lợi nhuận của vô vàn những bè cá Chim trắng kia đem lại. Vậy nên tôi chả kêu cứu ai, chả cảnh báo ai mà chỉ nói nhỏ với những người nuôi cá Chim trên thượng nguồn rằng: ”Hiện tại, những vùng hạ lưu sông có nhiều cỡ cá Chim. Có đàn 2kg/con, có đàn 0.5 kg/con, có đàn chỉ 0,1kg/con và có đàn còn nhỏ hơn nữa. Có ai đã bảo loại này không đẻ trong tự nhiên. Thế thì ắt hẳn các vị đã để cá sổng chuồng. Hãy mau rào bè cá lại cho kỹ kẻo chúng sổng chuồng hoài, phí của !!!".

    Bao giờ cho đến tháng Mười ?

    Việt Hòa9/2003
     
  4. vnhut

    vnhut Thành viên gắn bó

    DĐ còn nhiều bài viết hay, bổ ích mà bị lỗi Font như trên. Nếu được bạn @Nhan.VInhLong có t.gin chỉnh sữa thế này cho mn tham khảo thì hay lắm. Cảm ơn bạn!
     
  5. Nhan.VInhLong

    Nhan.VInhLong Thành viên mới

    Ok anh @vnhut , em sẽ search và sửa lại các bài viết bị lỗi font, em sẽ tập trung vào các bài viết chia sẻ của các bậc tiền bói để các thành viên được đọc nội dung hữu ích, thanks
     
  6. Admin

    Admin Con sen

    Không rõ bác Nhân kiếm đâu ra hình gốc hay thật đó.
    Kính phục.
     
    phucdongthap, tuannguyen_st and vnhut like this.
  7. vnhut

    vnhut Thành viên gắn bó

    Và hơn nữa khoái bác ấy thật nhiệt tình. A Sơn xem xét "thưởng nóng" đi ợ!! Hahaa!:D:D.
     
    phucdongthap, Admin and tuannguyen_st like this.
  8. Admin

    Admin Con sen

    Chưa diện kiến bác ấy lần nào cả, đang rất tò mò ạ.
     
  9. Nhan.VInhLong

    Nhan.VInhLong Thành viên mới

    Báo cáo các anh :D;), em năm nay 32 tuổi . Hiện là Kỹ sư XD đang làm việc tại Nguyễn Du Quận 1 ạ, tên đầy đủ Lê Thành Nhân (quê ở Vĩnh Long) số điện thoại: 0949 606 302. Kinh nghiệm câu kéo hầu như chưa có gì cả, hehe. EM cũng mới gia nhập diễn đàn thôi, mong được chỉ giáo. Cảm ơn!
     
    Last edited: 12/1/16
  10. Heineken

    Heineken Thành viên gắn bó

    Zậy là cafe khu chung cư Phạm Viết Chánh Bình Thạnh đc rồi, :D:D
     
    phucdongthap, vnhut and Admin like this.
  11. Nhan.VInhLong

    Nhan.VInhLong Thành viên mới

    Rất hân hạnh được cafe giao lưu với bác ;)
     

Chia sẻ trang này