Tản mạn: Những mẩu chuyện vui cóp nhặt từ các cần thủ | Câu lạc bộ câu cá 4so9

Tản mạn: Những mẩu chuyện vui cóp nhặt từ các cần thủ

Thảo luận trong 'Tản mạn' bắt đầu bởi root, 14/5/10.

  1. root

    root Administrator

    <html><head><meta name="GENERATOR" content="Microsoft FrontPage 5.0"><meta name="ProgId" content="FrontPage.Editor.Document"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=UTF-8"><title>New Page 1</title></head><body><p align="center"><b><font face="Verdana" size="5" color="#008000">NHỮNG MẨU CHUYỆN GÓP NHẶT TỪ CÁC CẦN THỦ</font></b></p><p align="right"><font face="Verdana"><a href="mailto:viethoa_nhabe@yahoo.com">Bùi Việt Hòa</a></font></p><p align="right"><font face="Verdana"><b>Minh họa:</b> <a href="mailto:clg@hcm.vnn.vn">Nguyễn Cao Ðàm</a></font></p><p align="justify"><font face="Verdana"><font color="#000080"><b>Lời nói đầu:</b></font><font color="#0066CC"> Thưa các bạn ! Tôi thấy tâm đắc khi tổng hợp những mẩu chuyện liên quan tới câu kéo này. Tâm đắc bởi nó là của chúng mình. Nó từ câu, từ cá mà ra hoặc phát triển trên cái nền của câu kéo. Các bạn kể, tôi kể và nói chung là: Chúng ta kể, chúng ta trao đổi (thậm chí bôi bác nhau vui vui một tý) trong lĩnh vực chúng ta mê mải là CÂU CÁ chả lẽ không sướng sao ?? Tôi cũng xin thưa trước là trong khi ghi chép, có thêm mắm, thêm muối và thậm chí xào nấu sơ qua. Vạn nhất cũng chỉ mong nó vui, nó chia sẻ và nhất là nó giải tỏa trong anh em câu mình. Xin cùng thông cảm nhé ! Và tôi cũng mong rằng các bạn cứ kể nối vào những chuyện vui trong câu kéo …</font></font></p><p align="center"><img border="0" src="files/ban-doc/VietHoa/phuoc-hai/ca-nhom-phuoc-hai.jpg" width="800" height="600"><br><font face="Verdana" size="2" color="#0066CC"><b>Hình ảnh các thành viên nhóm 4so9 đi câu Phước Hải 28-06-2003. Từ trên xuống và trái sang phải:<br></b>Anh Hán &amp; bạn - Anh Quốc Tiền - Anh Hoàng Thịnh - <br>Anh Huy - Hà Phú - Bảo Cương - Mai Hương<br>Nhóm Thiện, Sơn Tân New World - Anh Bác Cương - Quốc Bảo - Hiếu Bụi </font></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="4" color="#000080">Chuyện thứ nhất: những vụ so sánh tai hại</font></b></font></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">N</font></b>gày trước ở quê tôi (trước đây là nói trước cả thời cải cách ruộng đất), làng tôi chả biết từ lúc nào </font><i><font face="Verdana"><img border="0" src="files/ban-doc/VietHoa/chuyenvui/an99129.thm.jpg" align="left" hspace="3" vspace="3" width="128" height="84"></font></i><font face="Verdana">tòan kháo nhau anh cu Kiểm kia có cái khỏan ta … to như con cá chuối. Phụ nữ trong làng sợ lắm. Không ai dám nhận lời lấy anh ta làm chồng vì không cẩn thận đêm tân hôn cứ là … khu vực này thì tan nát ! Trò đùa quái ác lại được thổi lên từ làng bên khi đồn rằng nhà chị Lân kia khỏan ta có … răng ! Thanh niên cả mấy làng xung quanh kinh ốm ! Không ai dám hỏi nàng làm vợ. Mà cơ khổ cho ngày xưa - cái vụ đàn ông quê không lấy được vợ bị gọi là ông Mãnh (rất xấu) còn đàn bà thì gọi là Bà Cô - <i><b>giặc bên Ngô không bằng bà cô bên chồng </b></i>cơ mà. Rồi không biết ai buồn tình đem mai mối cho anh Kiểm với chị Lân. Ừ thì lấy chồng, lấy vợ cho có với người ta thôi chứ người nọ nghĩ về người kia cũng hơi run. Đêm tân hôn, anh Kiểm nghĩ bụng mình cũng nên thế thủ thử thách tí ti chứ cứ thực thà mà bộ phận kia của nàng có răng thật thì … tiêu củ tỏi ! Anh Kiểm liền thủ sẵn 1 chú cá Lóc Bông bằng cườm tay. Trong khi đó, chị Lân cũng lo tợn vì chị thấy con cá Chuối bán ngòai chợ nom xốn mắt cỡ nào rồi ! Thôi thì cứ phòng ngừa tí ti cho chắc. Thế là chị thủ sẵn con Cua càng. Coi ! Ngày xưa làm gì có điện đóm. Gà gáy canh 1, anh Kiểm khều nhẹ. Chị Lân biết tỏng nhưng cứ để yên xem sao. Anh Kiểm thấy êm từ từ đưa cá Chuối và chi Lân thấy chạm đùi mình là vấn đề vĩ đại nên cũng giương thế Cua càng. Cua thật gặp cá lóc thật chơi luôn 1 nhát. Kiểm nghe cái nhẵng rút nhanh cá về. Giời ạ ! May mắn chưa kìa ! Mình mà không thông minh phen này dám thành … thái giám ! Còn chị Lân thì đắc ý khỏi nói bởi tư duy phòng thủ thật kiên cường, chứ không thì “<i>có sống cũng chẳng làm nên việc nữa </i>!”. Sáng ra họ chia tay nhau mà không nói một lời. Khổ ! Họ tưởng hú vía may nhưng thật ra đó là một bất hạnh to lớn nhất trong khu vực. Nhưng mà rồi bốn mươi năm sau họ cũng kịp sửa sai. Mới đây khi tôi ra Bắc chơi thì thấy 2 vị đã thành vợ thành chồng ! Ông bác kia bảo tôi rằng: ”<i>Chú mày viết văn hả ! Nên nhớ mọi sự so sánh đều … khập khiễng !</i>&quot;. Tôi vâng !</font></p><p align="justify"><b><font face="Verdana" size="4" color="#000080">Chuyện thứ hai: Câu gà !</font></b></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">C</font></b>huyện này do Bảo Cương kể: có một anh bạn thấy người ta đi câu khổ nỗi, ao thì đông người câu mà lòng ao lại hẹp. Người nọ ném người kia ném, mồi và chì rơi xuống lủm tủm. Anh bạn kia chì to, cần dài, ném cẩn thận lắm. Kìa ! Cần chưa kịp ấm chỗ đã thấy đầu bu níu gần gật nom sướng không thể tả. Tòan bộ các cần thủ ngồi gần đồng lọai reo lên: ”<i>Chà ! Đúng là cao thủ làm mồi !</i>” và ”<i>Kìa giật mau đi rồi cho chúng tớ xin công thức</i>”. Anh bạn nhào tới ôm cần và rờ ve bằng tất cả nỗi háo hức. Dính rồi quang quang quác ! Cá gì mà kêu như gà thế ? Mà gà thật chứ như gì nữa ! Té ra anh bạn quăng dây xa qúa. <i><b>Mồi vọt sang bờ ao </b></i>mà không hay. Một chú gà đớp và nuốt mồi và như thế này đây ! Báo hại bà chủ ao xúyt xoa tiếc co</font><font face="Verdana">n gà mái đang đẻ. Thôi thì “<i>tình thiên lý ngộ cố tri</i>” tui làm thịt nó rồi các chú nhậu cho … phong phú !</font></p><p align="justify"><b><font face="Verdana" size="4" color="#000080">Chuyện thứ 3: Câu cá bống mú ở Phước Hải !</font></b></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">C</font></b>ái hôm 28/6/2003 cả đoàn đi câu cá ở biển Phước Hải ném rã cánh mà chả có cá cắn câu. Trong buổi trưa, Bảo Cương tán </font><font face="Verdana">rằng hôm trước có tay câu bằng thúng ngoài khơi xa dính con Bống mú. Sau khi anh ta thò tay chặt đứt dây neo để theo con cá thì bị nó kéo phăng phăng trên biển với vận tốc … 10 hải lý/giờ. Con cá kéo cái thuyền thúng <i><b>vòng ra cửa biển</b></i>, chạy qua <i><b>Ghềnh Rái </b></i>rồi lại quanh vào. Vị chi 6 tiếng đồng hồ mới bắt xong con </font><font face="Verdana">cá ngót nghét <i><b>1 tạ</b></i>. Trong đòan có anh em bình luận bảo ngon hơn Hê-Minh-Uê vì cái ông già trong truyện chỉ còn bộ xương đàng này cần thủ Việt Nam được cả con cá. Bảo Cương đang khoái thì có ai đó lại bảo: ”<i>Không nghe đài địch tuyên truyền ! Đã là cá Bống mú to như thế thì nó </i></font><i><img border="0" src="files/ban-doc/VietHoa/chuyenvui/tbt.jpg" align="right" hspace="3" vspace="3" alt="TBT Nguyễn Anh say Rượu Như ý của Bác Cương !" width="320" height="211"></i><font face="Verdana"><i>phải có hang chứ sao lại đi khơi khơi ?</i>”. Ừ nhỉ ! Thế nhưng tay Bảo Cương phán xanh rờn: ”<i>Đại khái rằng con Bống mú này hơi bị xỉn và vợ đuổi nên đi loanh quanh !</i>”. Tôi viết chuyện này vào đây mong rằng ai thông thấu vấn đề hãy tranh luận với Bảo Cương !</font></p><p align="justify"><b><font face="Verdana" size="4" color="#000080">Chuyện thứ 4: Cái miệng không nên đa năng</font></b></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">V</font></b>ẫn là 1 anh bạn lần đầu tiên theo thầy đi câu. Đã đi câu phải học cách buộc dây, buộc lưỡi, móc mồi. Khi đến màn buộc tóm đuôi lưỡi câu, Bảo Cương bảo anh bạn <i><b>dùng răng cắn cái gọng lưỡi </b></i>và tay rút dây ngược thì mới chắc ăn. Thế này này ! Thế này này ! Ông thầy thao tác nhẹ nhàng mà đơn giản qúa. Anh bạn làm theo nhưng khi rút dây thì … Phừ … phựt ! Oái mẹ ôi ! Cái lưỡi câu tuột khỏi hàm răng móc luôn vào môi trên đúng điệu nó vẫn móc môi cá chép. Giời ạ ! Đau qúa lại còn mô tả &quot;<i>nguyên cái cụm mỏ của anh bạn chu vều lên một cách bắt buộc&quot;</i>. Tòan bộ khuôn mặt biến dạng một cách đương</font><font face="Verdana"> nhiên. Da mặt thì tái nhưng khu vực mồm thì đỏ lòe tòan máy là máu ! Ta-xi ơi ! “<i>Con cá cạn 60 kg</i>“ này chỉ dám rên nhẹ (bởi không thể khóc) cho đến khi thầy thuốc xử lý xong. Khi nghe kể câu chuyện này, ông Nguyễn Phi Hòa Trưởng phòng KTCN của hãng dầu Nhà Bè bảo: &quot;<i>Chúng tớ còn phải làm bác sĩ bất đắc dĩ mổ xẻ cá trên cái… bàn họng của người ta cơ </i>!&quot;. Ông kể:</font></p><blockquote> <p align="justify"><i><font face="Verdana">Đám lính của mình đi thả lưới bén ngòai ruộng ngập. Thì suốt tràn ruộng nước ngập ngang rốn nên anh em cứ vừa lội vừa dăng lưới. Cá rô đồng hơi bị nhiều. Anh chàng lính mới bắt được con rô mề to lắm. Giỏ cá thì để tít đầu bờ. Thôi thì dùng răng cắn đầu con cá rô để rảnh tay mà sắp lưới. Nhưng mà xui khi có ai đó đào đất đắp bờ làm cho hẫng lối đi mà anh ta không biết. Anh bị hẫng chân và hẫng chân là há mồm và <b>con cá rô kia lập tức tọt ngay vào trong họng</b>. Nó phồng mang mắc ngẵng trong ấy và nguy cơ phủi chân lên bàn thờ là có thể. Đơn vị đóng quân bên rừng và các phương tiện cấp cứu làm gì có sẵn. Thế nhưng có cái gì mà lính ta không làm được ? Hai chiến sĩ được lệnh dùng tay banh mồm đương sự để cho y tá luồn kéo vào đánh vảy và cắt từng tí, từng tí thịt, xương con cá rô quái ác kia. Sau hơn 1 giờ thì những cái mang rô kẹt hai bên thành họng cũng được mang ra. Đương sự ói ra 1 chậu tòan cơm cộng với máu và rớt rãi. Khỏi hẳn nhưng cả đời không karaoke được và bây giờ cứ nói đến cá là hãi. Ngày đi hỏi vợ, điều kiện duy nhất là tìm cô nào không thích ăn cá và đừng bao giờ nói chuyện cá với tôi !</font></i></p></blockquote><p align="justify"><b><font face="Verdana" size="4" color="#000080">Chuyện thứ 5: Con cá chẻm 9,5 kg của anh Hồ Văn Hán có vấn đề.</font></b></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">M</font></b>ọi người đọc tên diễn đàn đều thấy rõ là anh Hồ Văn Hán câu dính con Chẻm 9.5kg bằng mồi giả. Người thực việc thực không ai dám cãi. Thế nhưng cái ”<i>ban chuyên án</i>” 4so9 khi đi câu Phước Hải đã lập được hồ sơ và sau một lúc xét hỏi thì anh Hán thú nhận rằng con cá kia đã … nhầm. Chả là đêm hôm ấy anh mình<i><b>mặc cái quần đùi nhưng … không có đáy </b></i>(rách vì trượt té trên gộp đá) và con cá Chẻm kia từ ngoài khơi lao vào táp … mồi ! Tình cờ làm sao đúng lúc đó con mồi giả của cần câu anh Hán tung ra. Hừ ! Cuộc đời này chết vì lòng tham. Con cá kia cũng vậy, nó quyết định lao vào táp con mồi giả trước và rồi xơi mồi thực kia sau. Có ai dè ô</font><font face="Verdana">ng anh là tay chinh chiến có ngạnh … Phụp! Xong ngay bồm bộp. Tôi kể chuyện này thực đấy vì chính anh Hán cũng phải thừa nhận là khi dính cá anh còn quát lên: &quot;Chỉ có vợ tôi được phép ra đây còn em vợ, em họ (đi câu cùng) đàng sau quay ! Bước đều bước !</font></p><p align="center"><img border="0" src="files/ban-doc/VietHoa/phuoc-hai/han-hoa-nguyen.jpg" width="480" height="360"><br><font face="Verdana" size="2" color="#0066CC">Anh Hán - Anh Việt Hòa - Nguyễn Anh</font></p><p align="justify"><b><font face="Verdana" size="4" color="#000080">Chuyện thứ 6: Xin đừng lo cá Piranha vội, hãy lo cá lóc bông đi !</font></b></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">M</font></b>ột lần, tôi đang rê cá Lóc ngòai ao cứu hỏa thì có 1 cậu thanh niên Công An ghé vào chuyện trò rất … thân mật ong. Qua câu chuyện tôi hơi bị run vì ông bố của cậu ta đi tắm ở Trị Sn bị cá Lóc Bông táp đứt mất 50% <i>khúc lạp xưởng</i>. Hơi bị háo hức, tôi theo anh ta lên trị An và đúng như thế. Tôi vừa câu được nhiều vừa có bạn câu mới. Sau sự cố hy hữu kia, ông bố của chàng thanh niên kia trở thành cao thủ câu rê cá Lóc bởi lòng căm thù hun đúc. Câu và câu ! Con cá nào mang về trước khi đánh vảy xém vây cũng bị ông ta tương cho một nhát vào miệng chết ngay đơ. Tôi dẫn giải chuyện này mong nhắc mọi người ( và nhắc cả mình) hãy đề cao cảnh giác !</font></p><p align="justify"><b><font face="Verdana" size="4" color="#000080">Chuyện thứ 7: những con cá lé mắt </font></b></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">C</font></b>ác bạn cứ nhìn kỹ các con cá Tra bán ngòai chợ mà </font><font face="Verdana">xem. Chúng bị <i><b>lé mắt </b></i>và tại sao lại lé mắt xin liên hệ với Bảo Cương, tay này có cách lý giải rất vui đời !</font></p><p align="justify"><b><font face="Verdana" size="4" color="#000080">Chuyện thứ 8: Làm mồi và … ăn mồi </font></b></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">C</font></b>huyện này mới tinh của ông Nguyễn Văn Sinh hiện là tài xế của Xí nghiệp Vận tải Nhiên liệu Sài Gòn,&nbsp; kể và than khổ với tôi. Lão này không biết Internet là gì nhưng mê câu cá Mè ở bên quận 7 lắm. Hôm ấy, có ông cha vợ ngòai Bắc vào thăm. Lập tức, Sinh điện thọai cho cha đẻ mình trên Tây Ninh về thành phố thù tiếp. Cẩn thận, gã ghé chợ Cũ làm </font><font face="Verdana">1 bọc thịt quay và 1 chai Rivalett cho 2 cụ lai rai trong khi chờ đợi vợ đi làm về. Gã phôn cho 2 cụ ở nhà rằng sẵn rượu, sẵn mồi trong tủ lạnh, bánh săng-úych con để sẵn ở nhà. Xin cứ tự nhiên. Hỏi thầy đã tìm thấy chưa thì bố đẻ bảo thấy rồi ! Đang uống rượu và ăn bánh.</font></p><blockquote> <p align="justify"><i><font face="Verdana">- Được không hả bố ?<br> - Hừm! Mày đã mua thì bố phải ăn thôi chứ không …<br> - Thì lâu lâu hai cụ ăn uống kiểu tây 1 bữa đi. Bánh săng-úych con mua tận cửa hàng Đức Phát nổi tiếng Sài Gòn đấy !<br> -&nbsp; ... !!!</font></i></p></blockquote><p align="justify"><font face="Verdana">Chiều về, Sinh thấy bố đẻ thì ngồi thở còn bố vợ thì đang xối nước ào ào trong toa let.</font></p><blockquote> <p align="justify"><i><font face="Verdana">- Hai cụ ngon miệng không ?<br> - Cũng … ngon ! Nhưng chả hiểu sao tụi tao đều sôi bụng đi nhanh, về chậm nãy giờ. Mày xem lại cái vụ săng-úych thế nào chứ ăn vào tao nghe thơm thơm, chua chua rồi thum thủm mà lại hơi tanh bèo nhèo nữa. Tưởng bánh tiếng … Pháp hiện đại thế nào. Tau thấy cứ ăn khoai lang luộc nguyên chất như ở quê mình còn dễ nuốt hơn!</font></i></p></blockquote><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">B</font></b>ỏ mẹ ! Sinh lao vào tủ lạnh: Trời ơi ! Nguyên cả tảng mồi câu cá Mè, cá Chép làm sẵn ủ từ hôm qua trong bịc ni-lon bị hai ông bố “<i>chiến đấu</i>“ gần hết ! Trong khi bọc bánh săng-úych thật treo trên cái đinh kia thì còn nguyên. Thôi rồi khoai lang, thôi rồi nước mẻ, thôi rồi mè rang, thôi rồi đại hồi, lâm quyên giáp, tròng đỏ trứng gà ung với cái món A-qùi trong ấy ! Sì-tốp ! Sì-tốp ! Hai cụ móc họng ra ngay ! Tốp tốp cái gì ... móc họng cái gì !?! Đây không phải săng-úych. A lô ta-xi ! Nhanh ! Gì thế hả con ? Vâng ! Rửa ruột ! Tháo thụt ! Không móc họng được thì tháo thụt ! Giời ơi là giời ! Mồi ơi là mồi ! Tôi giết cả hai ông bố tôi rồi ! Hú vía! May sao không chết người nhưng cụ già bị phen “<i>thượng thổ hạ tả</i>” đến điêu linh chỉ vì: ”<i>Thấy gói bánh vàng vàng như bánh in, hửi cũng nghe thơm thơm nhấm thử cũng không đến nỗi nào nghĩ săng-uých của thằng Tây mô-đen như thế chứ có ai dè </i>…&quot;</font></p><p align="center"><img border="0" src="files/ban-doc/VietHoa/chuyenvui/lubang-caodam.jpg" width="246" height="281"><br><font face="Verdana" size="2" color="#0066CC">Lữ Bằng - anh Cao Ðàm</font></p><p align="justify"><b><font face="Verdana" size="4" color="#000080">Chuyện thứ 9: VẪN LÀ TRUYỀN THUYẾT VỀ MỒI</font></b></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">T</font></b>òa án nhân dân huyện N.B. một sáng đẹp trời. Bà Thẩm phán kia xưa nay vẫn tự cho mình là người hòa giải hay nhất khu vực. Biết bao nhiêu cặp vợ chồng chẳng đã đao to búa lớn, om sòm cương quyết trước mặt bà đòi ly dị nhau rồi cũng qua phân tích thuyết phục của bà họ lại chung sống, hạnh phúc đó sao. Thế nhưng đến cặp vợ chồng tay Thân trọng Thình này thì bà có vẻ bó tay. Cái luận điệu <i><b>KHÔNG HỢP</b></i> đều được vợ chồng họ nhắc qua nhắc lại. Mà cái anh chồng rõ ra đẹp giai nhưng tay sao cứ thu thu giấu túi quần.</font></p><blockquote> <p align="justify"><i><font face="Verdana">- Anh đánh chị không? <br> - Không! <br> - Đánh bài bạc không?<br> - Không! <br> - Hủ hóa chơi bời trụy lạc, tham ô trộm cắp gì không?<br> - Không! <br> - Hành hạ con cái? <br> - không! <br> - Sai sót với gia đình vợ? <br> - Càng không!<br> - Anh bất lực chăn gối? Hay là tình dục thái qúa?<br> - Làm gì có chuyện ấy! <br> - Hay ấy bỏ bê gia đình? <br> - À…không hẳn thế ! </font></i></p> <p align="justify"><i><font face="Verdana">Bà thẩm phán hơi xẵng:<br> - Thế thì tại cái giống gì ?<br> - Dạ thưa bà tại … mồi !<br> - Mồi thế nào?<br> - Dạ mồi câu!<br> - Mồi câu ra sao?</font></i></p> <p align="justify"><i><font face="Verdana">Cô vợ xen vào:<br> - Dạ thưa bà …&nbsp; bà làm ơn&nbsp; … ơn … hửi cái tay anh ta<br> - Anh rút ra tôi coi !</font></i></p> <p align="justify"><i><font face="Verdana">Chà ! Bàn tay hơi bị gồ ghề và có mụn cơm nữa<br> - Mùi gì thế này?<br> - Dạ mùi … trứng gà thối !<br> - Giời ạ ! Sao lại như thế ?<br> - Thưa bà anh Nguyễn Cao Đàm bên vàng 4so9 chỉ cho anh Việt Hòa bên thị trấn và anh ấy chỉ cho em. Mồi phải bóp thêm trứng gà trứng vịt thối vào cá chép mới ăn bạo. Mà em thì … chỉ thích cá Chép. Nó ăn sướng ghê lắm rấm rứt, rấm rứt rồi lừ lừ cái phao như thế này này … <br> - Thôi ! Quan hệ gì đến vụ ly hôn chứ ?</font></i></p> <p align="justify"><i><font face="Verdana">Cô vợ:<br> - Dạ thưa … có đấy ạ! Cái mùi trứng thối bám vào người anh ấy đêm nằm cạnh nhau bốc ra kinh khủng lắm. Thôi! bà cứ cho em ly hôn! Nằm đất với anh hàng hương còn hơn nằm giường với anh hàng cá ! </font></i></p> <p align="justify"><i><font face="Verdana">Bà thẩm phán cười:<br> - Thế bây giờ anh rửa sạch mùi trứng thối đi chị có chê nữa không ?<br> - Làm sao mà sạch được! Nhà em cả tấn xà bông chả ăn thua. <br> - Chờ một tý! - Bà xuống bếp ăn tập thể rồi quay lên đưa cho cô vợ 1 trái cây tròn tròn:<br> - Về xắt ra rửa tay cho anh ấy! Còn đây là quyết định thuận ly hôn tôi vừa ký nhưng chưa đóng dấu. Nếu tiếp tục đòi bỏ nhau thì đầu tuần tới mang đến văn thư tòa án đóng dấu. Ngược lại thì … nhóm bếp nhé!”. Quả gì à ! Chanh tươi đấy!</font></i></p></blockquote><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">K</font></b>hi bà thẩm phán tìm tôi kể câu chuyện này xong. Bà dặn tôi: ”<i>Nhà bác </i></font><img border="0" src="files/jokes/feb2003.jpg" align="right" hspace="3" vspace="3" width="245" height="180"><font face="Verdana"><i>cứ là hay hới mâng! Sung sướng gì cái câu kéo mà cứ tuyên truyền !</i>”. Bà vợ chót của tôi cũng đế thêm vào: ”<i>Người đâu mà… bảo xâu cho cái kim thì nói mỏi mắt, nhưng suốt cả ngày ngồi luồn giun vào lưỡi câu thì không mỏi mắt! Rõ chán! Em nói thật với bác thẩm phán chứ em chỉ quyến luyến lão mỗi cái nết biết nói nịnh vợ chứ không thì em cũng nhờ bác phăng teo lâu rồi…</i>”.</font></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">M</font></b>ới đây, MinhCC, 1 tín đồ của câu cá hồ dòm cung cách trữ mồi của tôi cười ruồi: ”<i>Ăn thua gì ! Nhà cháu ngòai Hà Nội vườn rộng cả trăm mét mà cũng chật vì chum vại, lọ, ang … ngâm mồi, ủ mồi. Thôi thì thơm, thối, thum thủm … với tiết heo, lòng vịt tùm lum cả. Bố mẹ cháu không bao giờ bước chân ra vườn. Còn cá ư ? Hôm nào cháu đi câu về bảo không được cá thì cả nhà vui như … mở hội vì không phải diễn cảnh cực hình ăn cá triền miên !&quot;</i></font></p><p align="justify"><b><font face="Verdana" size="4" color="#000080">Chuyện thứ 10: Nguyên nhân tôi vừa gầy vừa đen !</font></b></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">Đ</font></b>ây là lời của cần thủ Hoàng Thịnh bình luận về bản thân. Để chứng minh, anh vén quần và chúng tôi sững sờ với bắp chân anh trắng nõn nà “<i>ngon</i>” còn hơn bắp chân của em Mai Hương. Nhưng mà mặt thì… vừa đen vừa đỏ. Rõ ra thành phần ham câu dãi nắng. Còn hỏi sao gầy thì anh thở dài: ”<i>Vợ tui không được thoáng như vợ mấy anh. Nó bắt tui ăn tất cả ( mà chỉ trong phạm vi) những gì tôi câu được !</i>”. Việt Hòa và Nguyễn Anh nhìn nhau: à ra thế ! </font></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">B</font></b>ạn của anh, anh Quốc Tiền - trên xe cứ áp tai vào ĐTDĐ mà thanh minh nhưng xem chừng bà xã đầu dây bên kia đang … nóng máu. Gấp điện thoại, anh thở dài. Chúng tôi hỏi chị nhà bảo anh thế nào ? Giọng rầu rầu: ”<i>Tôi đã thanh minh mãi Phước Hải là nơi ngoài vùng phủ sóng Điện thoại di động nhưng cái bà nội này còn nói xéo</i>: ”<i>điện thoại ngoài vùng phủ sóng còn ông thì trong vùng phủ phê phải không? Hãy đợi đấy !</i>”. Việt Hòa ơi ! Bạn có viết thì viết nhanh nhanh lên cho vợ tôi nó đọc với chứ <i>con mẻ </i>nghi ngờ mình bỏ câu cá bé sang câu cá NHỚN thì đêm nằm nhéo tui đau đùi lắm !</font></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b>Việt Hòa<br></b><font size="2">Tháng 7-2003</font></font></p></body></html>
     
  2. hungmeo

    hungmeo Thành viên mới

    Chuyện vui câu kéo

    Em đọc chuyện của các bác thấy quả thật là vui nhưng mức độ chính xác thì không biết tới đâu?! Nhưng chuyện sau đây của em xin thưa là thật 100% vì em là người trong cuộc và cũng vì nó mà lâu lâu em cũng xin được co-ta do đích thân viện kiểm sát nhà em ký. Số là khi mới quen nhau (cách đây 10 năm )em và nàng rất ít được đi chơi chung với nhau lâu. Hôm nọ em viện ra cái cớ đi câu cá ở hồ đào ( CVPM Quang Trung ). Chổ này gần nhà nàng nên em có ngay giấy thông hành chỉ sau năm phút trình bày. Do mục đích vào đó đâu phải đi câu nên em đâu có chuẩn bị mồi, vì vậy khi chở nàng bằng con ếch- bà ngang qua quán cơm em mua luôn một hộp cơm chả cá.Thủa đó hồ đào có một cái nhà hàng thủy tạ nằm kế bên và cây cầu ván nho nhỏ bắt bên nay ao qua bên nhà hàng ấy. Thôi thì đã vào đến đó thì cũng phải buông cần chứ, thế là em tương luôn cái hộp cơm xuống gần chân cầu, còn mấy miếng chả cá thì chừa lại và móc vào lưỡi câu đưa xuống. Trời về chiều hiu hiu gió lạnh, chỉ có hai đứa trên cầu thì biết nói sao cho hết tình!!! Thế là hai đứa quay sang câu môi, đang đoạn cao trào thì cái nách em nhịp nhịp ( vì sợ rớt cần nên em kẹp luôn cần vào nách cho nó chắc ). Hết hồn em quay đầu lại nhìn cái cần câu thì trời ơi cái phao đi đâu mất tiêu, còn cái đọt cần thì gục gặc lia lịa. Hai tay vội ôm cần gặc một cái thì cảm giác như vấp phải gốc cây. Đầu cần cong vòng, sợi nhợ 50 kêu tằng tằng theo nhịp lôi của chú cá. ( mới hay bác Ba Phi cho con ếch mắc câu đờn sáu câu vọng cổ đâu phải là không có lý ). Lúc này nàng phấn khích quá chừng, chân nhảy lưng tưng mồm kêu oai oái. Còn em thì tim đập thình thịch không biết là con gì mà xơi luôn cục chả cá to tổ bố, phần thì sợ nó xảy nên tay ghị chân thì run khi nhóng cần, khi thì rị mà dìu từ từ cho em nó vô bờ. Khi vào gần tới chân cầu thì mảng lưng màu bạc ánh nâu của con cá mới chịu phơi lên, á thì ra chú cá tra to tướng. Lúc này nàng của mình đã bình tĩnh và bớt la, tôi nhờ nàng cầm cần để tôi lợi xuống ao. Tay tôi lần theo sợi nhợ, tay kia thì lòn dưới bụng mà hất nguyên con chú cá tra lên bờ. Trời đã xâm xẩm tối, tính ra chú cá này đã chiếm hơn 15 phút quý báu của tôi. Về nhà nàng cân thử đúng 3,7Kg, con cá tra to nhất tôi từng câu được bằng cần tay. Sau này mỗi lần xin co-ta thì kỹ niệm này rất là được việc. Cam đoan chuyện này là thật 100% và xảy ra tại hồ đào Q.Trung.
     
  3. dragon_blue

    dragon_blue Thành viên mới

    kha kah kah kah ! hay không thể tả ! hiihhi
     

Chia sẻ trang này