Tản mạn: NON NON NƯỚC NƯỚC TÌNH TÌNH | Câu lạc bộ câu cá 4so9

Tản mạn: NON NON NƯỚC NƯỚC TÌNH TÌNH

Thảo luận trong 'Tản mạn' bắt đầu bởi root, 14/5/10.

  1. root

    root Administrator

    <html><head><meta name="GENERATOR" content="Microsoft FrontPage 5.0"><meta name="ProgId" content="FrontPage.Editor.Document"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=UTF-8"><title>New Page 1</title></head><body>
    <p align="center"><b><font face="Verdana" size="5" color="#008000">Tản mạn: NON NON NƯỚC NƯỚC TÌNH TÌNH ...</font></b></p>
    <p align="right"><font face="Verdana"><a href="mailto:daeyun-vn@hcm.fpt.vn">Đàm Hà Phú</a></font></p>
    <p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">P</font></b>hàm sống ở đời lúc nào mà không có chuyện phiền lòng, hẳn nhiều người cũng đồng ý với tôi rằng <img border="0" src="files/ban-doc/ha-phu/bnam19.thm.gif" align="left" hspace="3" vspace="3" width="128" height="125">sống với tâm hồn phiền muộn thì khổ lắm, <i><b>xì-chét </b></i>lắm. Cho nên chỉ có lúc đi câu mới thấy lòng mình thanh thản nhất, nhẹ nhàng nhất. Đi câu một vài lần sẽ ghiền. Ghiền là nói theo dân dã chứ dân câu chuyên nghiệp gọi là … nhớ nước. Khi ghiền rồi, những người có tâm hồn lãng mạn sẽ lấy câu cá làm cái thú không cưỡng lại được, cứ như cái mụt ghẻ, càng gãi càng đã, càng đã càng ngứa ! Tất nhiên không phải vì con cá câu được, cũng không hẳn vì cái khung cảnh thiên nhiên trữ tình. Vậy thì thú gì ? Xin thưa: <i><b>không trả lời được</b></i>. Ơ hơ ! Sống ở đời bình thường vốn khó nay sống có thêm món câu kéo, thú thì có thú nhưng cũng chưa phải là toàn<img border="0" src="files/ban-doc/ha-phu/NVTech_vc012352.gif" align="right" hspace="3" vspace="3" width="100" height="104">bích. Này nhé ! Cứ suy từ hoàn cảnh cha mẹ vợ con mình. Lúc yêu thì bảo: được cái đàng hoàng, sống lành mạnh không bia ôm, hút sách, <i><b>chỉ thích câu cá</b></i>. Lúc giận thì mắng: Người gì lạ đời, suốt ngày <i><b>loay hoay với cái cần câu</b></i>. Được lúc rảnh rỗi thì ra ngồi giang nắng, dầm mưa cứ như là Trời đày. Dân ham câu nghe rầy la, cằn nhằn trăm người thì tặc lưỡi cho qua đến chín mươi chín. Người ham câu đôi co với người bàng quan với câu cá chán chả khác gì trong bàn nhậu tới chỉ rồi mà một khứa thì cứ xỉn phát sóng tùm lum và khứa kia thì tỉnh queo buộc lòng thu sóng. Thế đấy ! Nhưng niềm an ủi tuyệt vời là … thôi thì ai sao cũng được, lúc cái phao chúi xuống mặt nước thì … giàng ơi … đến mình tên gì mình còn chưa chắc nhớ nổi, tim ngừng đập, máu ngừng lưu thông trong huyết mạch, hai con mắt như bị thôi miên mất rồi. Còn đâu ... </font></p>
    <p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">D</font></b>ân đi câu có lẽ ai cũng biết câu thơ</font></p>
    <p align="center"><font color="#0000FF"><font face="Verdana"><i>Non non, nước nước, tình tình</i></font><i><font face="Verdana"><br>Dưới nước còn cá, thì mình còn (đi) câu</font></i></font></p>
    <p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">Đ</font></b>úng ra nó còn có hai câu đầu là</font></p>
    <p align="center"><i><font face="Verdana" color="#0000FF">Vì đâu dãi nắng, giầm mưa<br>Vì đâu đi sớm về trưa một mình</font></i></p>
    <p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">C</font></b>huyện mưa nắng có lẽ là chuyện nhỏ, chuyện bỏ công ăn việc làm đi câu cũng chuyện thường. Câu </font><img border="0" src="files/ban-doc/ha-phu/NVTech_spor0190.gif" align="left" hspace="3" vspace="3" width="100" height="90"><font face="Verdana">được cá nên ghiền đi, câu không được cá càng ghiền đi, càng phải đi. Câu được cá ham ngồi lỳ ít giờ nhưng câu bị xẩy cá điên tiết tiếc công của càng ngồi lỳ. Mà Bưởi ạ: “<i><b>Con cá xổng bao giờ cũng là con cá lớn</b></i>” - câu này thì nghĩa đen là chính xác hai trăm phần trăm đối với dân đi câu. Đi câu hay so đo xem ai câu nhiều, con cá nào nặng hơn. Người không có cá thì thèm thuồng, thay mồi, chuyển chỗ. Người có cá nhiều thì như <i><b>cưới được vợ đẹp</b></i>, mừng tưởng như trong đời không còn điều gì mừng hơn. Cái câu “<i>hạnh phúc là hơn người</i>’ hơi bị đúng. Vậy mà không ghen tỵ, hiềm khích cũng chỉ là mừng cho nhau. Thì chim trời cá nước mà. Không có cá phải đâu vì mình, cũng còn xem con cá nó có hạp với mình hay không nữa chứ. Nhưng ánh mắt nhìn sang cục mồi “<i>bên ấy</i>” thì khác gì Jame Bond. Không biết câu cứ đổ thừa cho trở trời, không sát cá, cá<i><b> bể </b></i>nên nhát … không bị bắt lỗi là nói sai.</font></p>
    <p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">C</font></b>âu ngoài thiên nhiên thì cái thú tăng lên bội phần, ví mà bắt được cá càng bội phần sung sướng. Như </font><img border="0" src="files/ban-doc/ha-phu/cau-tih-1.jpg" align="right" hspace="3" vspace="3" width="480" height="315"><font face="Verdana">cụ Trạng Trình từng viết: “<i>Ta dại, Ta tìm nơi vắng vẻ. Người khôn người đến chốn lao xao</i>”. Câu cá thích yên tịnh. Cũng chẳng phải để trầm tư chuyện thế nhân hay để hoài niệm điều gì cả, đơn giản vì chỗ </font><font face="Verdana">vắng vẻ con cá nó dễ <i><b>động lòng với cục mồi </b></i>hơn. Tôi gặp nhiều người đi câu, trẻ có, già càng nhiều, ai tôi cũng có cảm tình. Cứ như đối với tôi người thích câu cá là có giấy chứng nhận “<i>Công dân tốt</i>”. Lần đầu tôi kết bạn với một gã ở vùng ven, ngồi câu cá Mè với một đống mồi và một chai la-vie rượu chuối hột. Gã mời tôi một ngụm rồi phán: &quot;<i>Ai biết đi câu </i></font><font face="Verdana"><i>mà không đi thì sống kém nhiệt tình, đi mà không ghiền thì thực là người không có tâm hồn</i>”. Có thể gã không đúng, nhưng đi câu rồi tôi mới hiểu cái thú của mình nó kỳ lạ, một niềm đam mê không tên tuổi, không rõ nguyên nhân, nó âm thầm dưới đáy nước, nó sủi tăm, nó quẫy … hây mà lạ thật mình rình rập nó mà cứ có cảm tưởng ngược là nó đang rình rập mình !</font></p>
    <p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">Đ</font></b>i câu quan trọng chuyện tâm linh. Câu cá mà có người bước qua cần là xui (nếu là phụ nữ mang bầu thì dứt khoát nên <i><b>yêu cầu bà ta bước ngược lại </b></i>cho vía đen trả chủ), hay có con chuồn chuồn đỏ <i><b>đậu trên phao </b></i>là hôm đó hỏng bét. Miệng thì nhiều người không tin, nhưng khi có ai lỡ bưc qua cần hay có con chuồn chuồn trờ tới thì cũng “<i>buốt ruột</i>” lắm. Người đi câu hay chiều vợ, vì chỉ có vợ mới thông cảm được với cái mối tình “<i>ngòai luồng</i>” đối với chuyện câu kéo. Ai mà đi ghen với con cá bao giờ, hoặc giả <i><b><img border="0" src="files/ban-doc/PubbynFriends.jpg" align="left" hspace="3" vspace="3" width="427" height="271"></b></i>nếu có thì ta chén nó luôn cho bõ ghét. Người vợ khéo là người không bao giờ nói “<i>bên kia người ta câu cá to kìa anh</i>” hay “<i>thay mồi đi anh</i>”, mà là người sẽ nói “<i>mình câu cho vui thôi anh ơi, em cũng ghét làm cá lắm</i>”. Người đi câu thường không thích đem con trẻ theo, vì chúng cứ chạy nhắng lên và hay thắc mắc “<i>... sao bố câu hoài chưa có cá</i>” một cách thẳng thừng.</font></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">N</font></b>ói người đi câu yêu thiên nhiên thì tôi chắc chắn. Ai đi câu mà không thích chỗ có nhiều cây xanh bóng tỏa, mặt nước xanh mênh mông với một vài ghềnh đá nhô ra như tô điểm, một cây liễu rũ, một đám lục bình trôi hay bóng dừa là đà tạo cái <i><b>cảm giác yên bình</b></i>, một làn gió đồng thanh khiết đem cái bao la của đất trời thổi vào tâm hồn bụi bặm của mình. Ai đi câu mà không thèm một cơn mưa nhè nhẹ, phủ bụi nước trắng tinh lên cái đọt cần, ấy cũng là lúc gia đình nhà Cá ra ngoài đi dạo thẩn thơ, tìm chút gì ăn cho vui miệng. Lúc này mà cùng người bạn câu bày bình rượu thơm với món nhắm nào “<i>bắt lửa</i>” để ngồi chờ đàn Cá đến thăm cục mồi của mình thì Giàng ơi … đến Tiên trên trời cũng sướng thế này là cùng. Hai chữ “<i>thiên nhiên</i>” đối với người đi câu cũng nhất thiết như là sống phải cần không khí vậy, càng trong lành càng hạnh phúc, càng thú. Chứ thử thả cá vào bể bơi rồi ngồi câu xem các bạn </font><img border="0" src="files/ponds/dong-truong/result1.jpg" align="right" hspace="3" vspace="3" width="320" height="427"><font face="Verdana">câu nói gì. Họ sẽ nói: <i><b>Chán </b></i>! Người đi câu lại rất yêu hòa bình, rủi có gã nào quăng dây không khéo để vướng dây, trúc cần, hoặc tệ hơn kéo chìm cái phao làm ta giật mình tưởng gặp cá lớn thì cũng chỉ bực mình một chút rồi cười xòa. <i><b>Câu cho vui đời </b></i>mà !</font></p>
    <p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">Đ</font></b>i câu thấy thời gian trôi qua nhanh như trâu chồm. Mới đó mà đã tàn con nước, mới thay mồi được vài lần đã đến giờ phải đón con. Nói đi câu giết thời gian là chưa hiểu thú đi câu vậy. Thực chất đi câu là thưởng thức cho hết cái thời gian rảnh rỗi, là sống trọn với từng phút giây trong đời mình mà không sợ bị coi là lãng phí thời gian. Tôi nói điều này khí không phải với chị em phụ nữ (xin tạ lỗi), nhưng thực chất lúc quăng cần chờ đợi, dù thời gian có là bao lâu cũng vẫn vui như đợi người yêu đến chỗ hẹn hò. Cái cảm giác lúc con cá nó vờn mồi, rồi mắc câu và thú nhất là khi ta gì nhau với nó, nhu có, cương có, thật giống với cảm giác khi ngày xưa ta đi làm quen cô bạn gái, ánh mắt đầu tiên, lần hẹn hò đầu tiên&nbsp; … rồi nắm tay, rồi giận dỗi, rồi nụ hôn, rồi ... Cái hồi hộp, cái sung sướng cũng hệt như vậy. Cái hãnh diện khi cầm con cá trên tay trước sự trầm trồ của mọi người có giống lần đầu tiên khoác tay người yêu dạo phố vậy …! Tất nhiên mọi sự so sánh đều khập khiểng. Nhưng nói để biết rằng đi câu là tận hưởng thời gian vậy.</font></p>
    <p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">T</font></b>óm lại nói cho cùng cũng chỉ muốn giãi bày cái sự “sướng”, cái sự “ghiền” của mình mà thôi, người không đi câu thì nên đi thử một lần cho biết, còn các bạn câu nếu thấy đúng thì cùng sướng, nếu không thì coi như “<i>tay này chắc đi câu ít có cá nên ngồi suy nghĩ lung tung</i>”.</font></p><p align="justify"><b><font face="Verdana">Đàm Hà Phú</font></b></p></body></html>
     
  2. mifa

    mifa Phó chủ nhiệm CLB câu cá 4so9

    Hi, mọi người


    Lâu lâu đọc lại bài này của Nhà Thơ Đàm, thấy thật chí lý.


    ST
     
  3. hungmeo

    hungmeo Thành viên mới

    Anh viết hay quá! Tôi sẽ đem bài này cho gấu nhà tôi xem, may ra cái thủ tục xin co-ta của tôi có đơn giản hóa chút nào không. hic. hic. hic...
     
  4. tinh

    tinh Thành viên mới

    Dọc bài của anh tôi cũng thấy rất có lý. có lẽ người mê câu kéo mới hiểu đầy đủ về tâm trạng này. Đàn ông thì ít gì cũng vướng vào một trong tứ đổ tường. Nhưng tôi không vướng vào thứ gì cả chỉ mê câu cá thôi. Có lúc tôi hỏi vợ: em thích anh đi câu cá hay đi lăng nhăng em nói đi? Cô ấy đành chào thua:)
     

Chia sẻ trang này