Tản mạn về cần thủ Việt Nam xưa & nay - Bài 2 | Câu lạc bộ câu cá 4so9

Tản mạn về cần thủ Việt Nam xưa & nay - Bài 2

Thảo luận trong 'Tản mạn' bắt đầu bởi root, 19/1/03.

  1. root

    root Administrator

    <html><head><meta name="GENERATOR" content="Microsoft FrontPage 5.0"><meta name="ProgId" content="FrontPage.Editor.Document"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=UTF-8"><title>New Page 1</title></head><body><p align="center"><b><font face="Verdana" size="5" color="#008000">TẢN MẠN VỀ NHỮNG CẦN THỦ VIỆT NAM - Bài 2</font></b></p><p align="right"><font face="Verdana" size="3"><a href="mailto:viethoa_nhabe@yahoo.com" style="color: blue; text-decoration: underline; text-underline: single">Việt Hòa, Nhà Bè- Tp.HCM</a></font></p>
    <p align="justify"><font face="Verdana"><b><u><font color="#0000FF" size="4">Hồi III: BUỒN ĐỜI CHUYÊN NGHIỆP</font></u></b><br><br><b><font size="5" color="#008000"><img border="0" src="files/ban-doc/VietHoa/caothu/re-loc.gif" align="right" hspace="4" vspace="4" width="320" height="240">C</font></b>hắc có bạn đọc sẽ thắc mắc rằng tay Việt Hòa này nói rào rào về những tay câu chuyên nghiệp sao mãi chửa thấy mấy đâu, Vâng, xin gửi ngay đây: bên Khu Đa Khoa có ông anh tên là <i><b>Mười Binh </b></i>được mệnh danh là “chuyên gia” câu cá Chẻm và cá Lóc. Ông ta là câu dân chuyên nghiệp, tuổi sáu mươi ngoài. Ngay khu vực <i><b>Bùng binh Cây Gõ </b></i>từ lâu lắm rồi khét tên một <i><b>Chín Gấu</b></i> chuyên câu rê kiếm gạo. Và dịch lên mé trên <i><b>SiliCo </b></i>có <i><b>anh Thắng </b></i>vừa là dân câu rê chuyên nghiệp vừa sản xuất lưỡi câu bằng thủ công 100%.</font></p>
    <p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">R</font></b>ồi, những cần thủ mà vì lý do này, lý do khác không “trụ hạng chuyên nghiệp” nhưng không dứt nổi thú câu và niềm ham mê câu cá. Những cái tên gắn liền với công việc mà chỉ nhắc đến dân làng câu xưa nay biết liền. Đó là <i><b>Hải Bún </b></i>(có nghề bán bún), <i><b>Long Chè </b></i>(có nghề bán thêm chè) rồi <i><b>Năm Cơm</b></i> tấm nhà tít bên quận 11. </font></p>
    <p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">T</font></b>rong làng câu Việt Nam, giữ được 3 chữ “ dân chuyên nghiệp “ dám ví sự khó khăn còn hơn nhiều so với một đội bóng trụ hạng, giữ hạng mấy năm rồi. Lúc này đây, những cần thủ tài hoa dưới tỉnh trụ chuyên nghiệp cũng chẳng còn ai mà chuyển ngành, mai một bằng hết. Đơn giản qúa vì câu con cá <i><b>càng lúc càng nhọc nhằn</b></i>. Người khôn của khó đã đành mà môi trường thì thuốc rầy, thuốc trừ sâu làm cho <i><b>trứng cá ung thối</b></i>, nước thì dân <i><b>rà</b></i>, <i><b>trích điện</b></i>hủy diệt đến từng con ròng-ròng lạc mẹ thì còn đâu ra cá mú mà câu. Nói nguy cơ cá bạ <i><b>tuyệt diệt</b></i> trong tương lai là có cơ sở đấy!</font></p><p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">K</font></b>hi tôi chuẩn bị viết bài này thì háo hức nhưng khi đặt bút viết lại phân vân. Phân vân vì trong nghề câu rất khó phân định ai cao thấp (và cũng đừng nặng xét chuyện này). Có những cần thủ khi hỏi thăm bảo: ”<i>Câu kiếm gạo thì cứ con lớn bùi, con bé mềm chứ biết thế nào là hay hơn, dở hơn để phân định? </i>“. Đành là thế! Thế nhưng hai chữ <i>chuyên nghiệp </i>kinh khủng hơn nhiều. Thời buổi môi trường, san vũng thành nền, gạn đục khơi trong mà còn đủ vững vàng ôm cần đi câu bán cá lấy tiền đóng học phí cho con cái và đong gạo thì khả năng <i><b>Điếu Ngư</b></i>kia phải đáng bậc thầy! Thêm nữa, cái thực tế hiển nhiên rằng cùng đi câu tại sao dân thợ cứ kéo cá rầm rầm còn cánh <i>amateu </i>chỉ vài chục đường rung là ngồi thừ phì phèo thuốc lá&nbsp; (nghe thực tế quá - BBT) !<br><br><b><font size="5" color="#008000">N</font></b>ói đâu cho xa, <i><b>Năm Nhỏ </b></i>bên Bãi Sậy (một người con trai của <i><b>bác Sáu Hạnh </b></i>đã nhắc trong bài <a href="http://www.4so9.com/cauca/ArticleView.php?article_id=64">Thuật Câu Rê Cá Lóc</a>), mỗi đợt đi câu, anh ta xa nhà hàng mấy ngày. Có dạo câu đến đâu bán cá đến đó. Đi tay không, về tay không (tất nhiên chỉ có cần câu vắt vẻo), vậy mà cứ về nhà là có thể đếm kiểm tiền bán cá. Nghe kể rồi nhìn rõ thấy rất hay và vui. Thế nhưng nếu tôi và bạn mà nổi máu phiêu lưu như thế e rằng:</font></p>
    <p align="center"><font face="Verdana" color="#0000FF">***<br>Giang hồ ta chỉ giang hồ vặt<br>Nghe tiếng cơm sôi cũng nhớ nhà<br><br>***</font></p>
    <p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">N</font></b>ói đến câu rê mà quên <b><i>Ðạ</i></b><i><b>i ca Trương Tỷ </b></i>thì mất vui đến già nửa. Năm nay, nếu còn sống thì Trương đại ca cũng phải cỡ tuổi 80. Nhà ông ở mé Trần Khát Chân quận 1 (lâu qúa tôi quên số). Gọi là Đại ca vì xưa kia cứ vác cần đi là có cá về. Nhắc đến ông, cả cái chợ chim, chợ chó, rắn, cào cào với đồ câu chân <i><b>cầu Mống </b></i>(khu công viên bây giờ) và bùng binh cây Gõ ai cũng biết. Trương Tỷ vốn là mọt cua rơ đua xe có tiếng Nam Kỳ Lục Tỉnh. Dẫu sau này xe gắn máy vào nhiều nhưng bao giờ đi câu ông cũng chỉ đạp xe. Họ Trương câu rất tài. Thợ câu hồi đó nhắc đến ông Trương là gật đầu tâm phục khẩu phục cái rụp ! Chỉ nội cái đoạn cầm cần đứng chống nạnh ngó lom lom <i><b>màu nước </b></i>rồi phán về cá, về <i><b>tiềm năng hiệu qủa </b></i>...không bao giờ sai cũng đủ nể rồi. Có những con cá lóc thành ...tinh (!) mà các tay câu khác thua chắc nhưng ông già đã đầu tư là bắt gọn. Chính ông là người rút ra cái qui luật âm dương mà sau này chúng tôi khảo sát rất đúng là: những con cá <i><b>khôn nhất</b></i>, khó câu nhất trong ao, hầm thì sẽ câu được nó vào <i><b>đỉnh nắng</b></i> trong những ngày <i><b>giữa tháng</b></i>. Nếu bạn nào có điều kiện thì hãy thử xem: không là sáng sớm và chiều tối như vốn dĩ và không là sau trận <i><b>mưa rào </b></i>kinh điển mà lại là thời khắc <i><b>mặt trời chính Ngọ</b></i>, con cá khó câu nhất sẽ táp mồi. Và, đó là cái nét làm nên 2 chữ Đại ca của Trương Tỷ. Tất nhiên, với ông chuyện câu và thuật câu gần như cả đời. Có điều đáng tiếc, những thuật câu ấy buộc lòng phải mai một nhường chỗ cho ... câu bán vé!</font></p>
    <p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000"><img border="0" src="files/ban-doc/VietHoa/di_cau_bong_lau.jpg" align="left" hspace="4" vspace="4" width="320" height="224">M</font></b>ột cần thủ chuyên nghiệp nữa vừa từ giã nghề câu khiến bạn câu vùng Nhà Bè buồn đến 15' và vui hơn nửa ngày (!), đó là <i><b>Ba Lý </b></i>! Ba Lý đã xin được vào làm công nhân ở một nhà máy với tay nghề thợ hàn mà hơn hai mươi năm trước anh ta bỏ nghề <i><b>thợ hàn </b></i>để theo nghiệp câu rê. Hai mươi năm vật lộn cho da đen sắt và đến queo quắt thân hình, khi bắt tay tôi chào tạm biệt để ngày mai phóng mô-bi-let về phân xưởng, Ba Lý ngậm ngùi: ”<i>Nhớ nước lắm nhưng biết làm sao được ! Câu kéo bây giờ ...</i>&quot; - Từ lồng ngực Ba Lý có một tiếng thở dài (dài nhất trong đời (!?) : &quot;<i>THUA !</i>&quot;. Thế nhưng với chúng tôi thì anh không thua tí nào. Mới chuyển nghề vài tháng đã đỏ da thắm thịt. Hôm rồi gặp gã trong đám cưới thấy lên đồ com-lê, ca-ra-vat ... đi lại khơi khơi thoạt nom tưởng bác Việt Kiều nào mới hồi hương nhìn kỹ té ra cố nhân, vỗ vai nhau cái bốp ! Vọt cười hi hi nhưng mà xin các bạn đừng cười: nói cùng nhau câu trước câu sau là: &quot;<i>Thế nào? Dạo này có còn câu nữa không hả ?</i>&quot;</font></p>
    <p align="justify"><font face="Verdana"><b><font size="5" color="#008000">N</font></b>hắc đến hai chữ chuyên nghiệp, tôi phải nhớ đến một quái kiệt câu cá và <i><b>bẫy cá</b></i>phía Bắc tên là <i><b>Tuy Dấm</b></i>. <i>Tuy</i> là tên và <i>Dấm </i>là biệt danh cho tài <i><b>nấu dấm bằng cá </b></i>của ông này. Có thể bạn đọc chưa đồng ý với tôi về hai chữ quái kiệt nhưng sau bao nhiêu bôn ba Nam-Bắc tôi thấy ông ta tinh quái trong nghiệp câu ghê lắm. Nói<img border="0" src="files/ban-doc/VietHoa/caothu/me.gif" align="right" hspace="4" vspace="4" width="320" height="112">câu đa hệ với Tuy cũng đúng nhưng cái cách câu cá của gã thì chỉ có gã mới nghĩ ra. Ngày ấy, cá Mè không ai biết câu nhưng ông Tuy đã biết thủ <i><b>quả trứng gà</b></i>chờ con trâu nhà ai đi vệ sinh là <i><b>vùi ngay vào đống phân </b></i>còn nóng hổi, sau đập trộn với bột mì viện trợ mà câu những con mè hoa đầu xù mốc thếch. Cá trắm cỏ thì Tuy Dấm cá độ <i><b>bắt nguyên ao </b></i>nhà người ta. Giấy cam kết ký rồi thì chủ ao mới biết là <i><b>chơi dại </b></i>vì ông tuy ra chợ mua ít bó rau muống về cắt khúc ngắn ngắn. Sau đó, gã lấy nam hoa xe đạp (<i><b>căm xe</b></i>) cắt khúc cỡ 2 lóng ngón tay, cột tinh vi một đoạn cứơc hay dây dù mảnh nối với cần câu nổi, gim vào cọng rau muống rồi thả xuống qua đêm. Những chú trắm cỏ ban đêm cứ rau muống mà nuốt. Vào ruột cá rồi đoạn căm xe <i><b>quay ngang </b></i>và chú trắm kia chỉ còn biết giãy rụa rồi chết! Chỉ mươi ngày, nước ao trong sõng ! Ngó Tuy Dấm câu Lươn , câu cá Trê mới sướng mắt nhưng hỏi làm thế nào không bao giờ khứa hé lộ. Chúng tôi phải rình rập cả tuần. Câu Lươn gã đào trùng (giun) rồi <i><b>băm nhỏ</b></i>, quyết lên mảnh mê rá vo gạo và đem <i><b>phơi nắng</b></i>, rồi <i><b>phơi sương </b></i>mấy bận. Sau đó chờ chập tối, gã cởi quần xuống ven ao gột bùn bề mặt, tạo hố câu và gim cái mê rá hôi hám kia xuống. Nửa đêm, lươn và trê nghe tanh quẩn tới nhưng không thể ăm mồi vì bao nhiêu bã trùng đã giắt vào mê rá hết. Lúc ấy, Tuy Dấm mới thả cần câu. Mỗi con Lươn đói mồi đều nuốt chửng lưỡi câu vào tận ruột. Tuy Dấm chỉ việc dỡ cần, thò kéo cắt dây thảy chiến lợi phẩm vào thùng thiếc. Với những kênh mương, Tuy Dấm câu trê bằng cách lấy nửa viên <i><b>gạch nung </b></i>và đắp miếng <i><b>mỡ bò </b></i>vào cho tới khi mỡ bò ngấm kỹ vào viên gạch, sau đó gã buộc dây mang theo thả xuống hố câu. Cá trê khoái hơi mỡ bò và quẩn tới. Thế là Tuy ta chỉ việc móc mồi và giựt! Đến khi chúng tôi học lỏm được cách làm mồi của gã thì gã tuyên bố từ bỏ bản quyền ! Nhưng mà lạ ! Tuy Dấm vẫn câu trê năng suất hơn chúng tôi rất nhiều (vì quê tôi có cánh đồng trê trũng rất nhiều cá. Vùng này ngày xưa Quang Trung đại phá quân Thanh nên quân sĩ chết nhiều và cá trê rất thích <i><b>món óc người </b></i>rồi làm tổ luôn trong đó, nên có tên <i><b>CÁNH ĐỒNG TRÊ </b></i>từ xa xưa ấy). Chúng tôi theo dõi mãi cũng chỉ thấy gã mang ra một mê rá không và gim xuống nơi câu. Thâm chí, chúng tôi còn mai phục lén dỡ cái mê rá kia lên để coi kỹ nhưng nó vẫn là cái mê rá trống không! Chúng tôi thua với một tâm trạng điên tiết! Gần bốn mươi năm sau – nghĩa là cách nay 2 năm - tôi công du ra Bắc. Chợt nhớ người bạn câu (cũng là tiền bối) có tên là Tuy Dấm. Tôi tìm ghé thăm và rất vui khi thấy anh đã thành ông nội, ông ngoại đề huề. Trong bữa canh dấm độc đáo ông chiêu đãi tôi, khi hỏi đến cái vụ ngày xưa sao ông anh câu nhử cá bằng mê rá trống trơn.Tức thì Tuy Dấm cười rung râu bạc: ”<i>Chú mày vẫn còn cay cú chuyện xưa ư? Có gì đâu ! tớ câu … ảo đấy! Toàn bộ những cái nan dùng đan mê rá kia tớ đem ngâm tuốt vào chỗ nước trong <b>quan tài </b>khi người ta <b>bốc mộ </b>(ngoài Bắc có phong tục cải táng) ít ngày cho thứ nước ấy ngấm vào sợi nan rồi đan thành mê rá. Cậu biết không? Cá trê rất thích món đó ...&quot;</i></font><b><font face="Wingdings"> </font><font size="4" color="#008000" face="Wingdings">L</font></b><font face="Verdana"> Bất giác, tôi rùng mình và nhớ lại rằng ngày xa xưa ấy nhà Tuy Dấm không bao giờ ăn cá trê do gã câu được. Lỏi tỳ thật!<br>Cũng trong ngày gặp lại, Tuy Dấm còn kể cho tôi về cách bẫy cá mè bằng <i><b>phân trâu đắp lên trái bòng </b></i>cho vào <i><b>bu gà</b></i> thả xuống ao. Cá mè chui vào ăn quậy cọ khiến trái bòng nổi lên và hết lối ra … Sau nhát cụng ly cuối để chào tạm biệt, Tuy Dấm than phiền: ”<i>Tớ chỉ ước gì bao giờ cho tới ngày xưa, lưng trâu, sáo sậu, mưa rào con trạch lách lăng xăng, con rô lẹt đẹt gọi con trê lùng nhùng… Cơn cớ này kiếm được con cá Riếc chiên giòn cũng còn là mỏi mắt!&quot;</i><br>&nbsp;</font></p>
    <p align="center"><font color="#0000FF" face="Verdana"><b>Việt Hòa </b><font size="2">(còn tiếp)</font></font></p></body></html>
     
  2. Gia

    Gia Thành viên mới

    Hay quá, đúng là thời xưa câu cá ở đâu cũng ko sợ lóc. Ngày nay đúng là chỉ biết thở dài.........."thua"!
     
  3. dragon_blue

    dragon_blue Thành viên mới

    Hay quá !
    Vn mình không co ý thức như nước ngoài!
    không biết con cháu sau này còn cá mà câu không !!!buồn
     
  4. lifecare

    lifecare Thành viên mới

    Bây giờ dân ta ít chữ hơn ngày xưa, chứ cỡ văn như chú Hòa này thì cháu đảm bảo là viết sách kiếm tiền hơn câu cá. Thế nhưng trong cái rủi có cái may, nếu mà chú Hòa viết truyện kiếm đủ ăn chú bỏ nghề câu kéo thì dân câu lại mất một người thầy.
     
  5. hainam188801

    hainam188801 Thành viên mới

    bác này cho đi làm nhà văn được đấy ::)
     
  6. ctbinh791

    ctbinh791 Thành viên mới

    thật sự bây giờ câu chán thật
     

Chia sẻ trang này