Ðề tài: Tự chuyện: Tôi, Vợ Yêu & Cá !
-
14-05-10, 10:02 PM #1
Administrator
- Tham gia ngày
- May 2010
- Bài đã đăng
- 2.802
- Cám ơn
- 0
- Được cám ơn 1.004 lần trong 236 bài
New Page 1 Lời giới thiệu: Một cần thủ đến với nhóm 4so9 với quyết tâm bền bỉ; bằng mọi nỗ lực. Một cô vợ nghiêm khắc với chồng mình bởi không muốn chồng nắng nôi vất vả và một người chồng thương vợ, cưng vợ, ngoan ngõan, dốc lòng chiều chuộng khiến nhiều bậc mày râu nhìn anh để tự sửa lại mình. Các bạn sẽ thấy ngay ở đây một nghệ thuật chuyển hóa và kết hợp giữa phạm trù thích và không thích đối với môn câu kéo ! Trần Lê Quốc Thái đã làm được điều kỳ tài ấy - Việt Hòa
TỰ CHUYỆN: TÔI, VỢ YÊU & CÁ
Quê tôi gốc ở Miền tây bao la sông nước nhưng ba đời nay gia đình tôi chuyển lên sống trong Xóm Câu ở
Tân Bình.Tôi không biết cái tên này có tự bao giờ chỉ biết khu phố tôi ở có rất nhiều cần thủ. Những cần thủ chuyên nghiệp một thời hẳn hoi. Ông Ba Tiến câu cá Lóc rất giỏi. Đệ tử của ông có Chín Cù và Sáu Càng Cua. Hầu như ngày nào tôi cũng thấy trong cái can nhựa 3 vị đi rê về cũng có tiếng lục đục của cá quẫy. Trên đầu xóm, nhà ông Sáu Mây có 3 người con trai thì các anh đều là những tay câu dạo rô mề và sặc vằn vào lọai nhất khu vực. Mỗi khi đi học về ngang, tôi vẫn đứng hàng giờ xem các anh chuốt những đọt cần câu óng dịu và tỉ mẩn buộc phao. Lại có một bác tên là Chung Đô vừa to vừa khỏe thỉnh thỏang thấy bác khóac ba lô, ôm cả bọc đồ nghề bảo là lên vùng Dầu Tiếng câu dăng. Ba tôi có lẽ cũng là người thích câu nhưng tôi chưa thấy ông câu bao giờ. Tìm hiểu mãi, tôi mới biết ba rất chiều mẹ, không muốn làm mẹ tôi buồn vì đơn giản là mẹ tôi không thích chồng đi câu.Thế
nhưng không đi câu thì lại sẵn chuyện câu vì trong các quán cà phê trong xóm, các cần thủ đi câu về thường nói chuyện câu kéo. Khi còn bé tôi hay theo ba đến quán cà phê nghe kể về sự câu kéo, những con cá, con cua, con tôm … cùng bao nhiêu chuyện sống động chạy quanh cái phao câu.Thú thật, bây giờ tôi mới rút ra rằng: nếu anh không định câu kéo thì đừng hóng nghe những chuyện dân câu kể. Đã nghe họ kể về những con cá khuất mắt khôn như người và con xẩy là con to, con câu xong nhậu rồi sẽ được giọng kể tặng thêm một ít khối lượng cho đúng tầm diễn giải. Nhiều lúc buồn, ba tôi bảo cũng muốn đi câu với bạn bè nhưng vì lời hứa với má năm xưa nên ba trân trọng.Tôi cũng âm thầm theo ba thưởng thức chuyện kể mà thôi.Thời gian dần trôi, tôi học xong và đi làm. Chuyện câu kéo cũng nguôi ngoai dần. Rồi tôi lấy vợ. Vợ tôi xuất thân từ Tây Nguyên. Ngày cưới má tôi mừng lắm vì bây giờ trong nhà có thêm một người không thích chồng đi câu ! Sau ngày cưới tôi có nhiều cơ hội ngồi uống cà phê với các cần thủ hơn. Những câu chuyện về câu trong sông hồ, mua vé, câu thi, khuyến mãi … thực sự lôi cuốn hấp dẫn và làm tôi khó nghĩ. Nhưng mà đã mấy lần nhắc đến ai đó câu được cá trước mặt vợ tôi là nàng không bao giờ hưởng ứng
và cảnh giác cắt sóng chuyển qua đề tài khác. Rồi một lần nhân vợ về quê, tôi trốn đi câu cùng anh bạn cùng xóm. Lúc đầu chỉ định đi cho vui không ngờ sự câu kéo có sức hút kỳ lạ và tôi phát hiện mình rất sát cá. Mặc anh bạn kia có kinh nghiệm trổ tài nhưng số cá tôi câu được hôm đó vẫn gấp đôi số cá của anh ta. Thế là tôi âm thầm sắm bộ đồ nghề. Biêt chuyện
vợ tôi giận lắm ! Tôi phải năn nỉ gần như suốt một buổi tối. Tôi chiều chuộng nàng còn gấp đôi ngày đầu mới cưới. Tuy bận việc bù đầu nhưng cố gắng ôn bài trả bài tốt.Thi thoảng còn phải bóp bóp xoa xoa khi vợ ngỏ ý. Tôi đặt ra kế họach cứ 2 ngày cuối tuần là pha sẵn nước nóng với tí phèn để ngâm chân và cọ móng cho nàng (phụ nữ ai không thích chau chuốt?). Buổi tối trước khi đi ngủ, tôi mắc dăng mùng và sáng ra dù rất vội tôi cũng cố dành đôi phút để thu dọn mùng mền … Tất cả những động thái ngoan đột xuất kia vợ tôi hiểu hết. Nhờ vậy lâu lâu vợ thưởng cho một buổi đi câu.Như tôi vừa kể là tôi câu rất khá. Vợ tôi rất thích ăn cá nhưng cho đến hôm nay chưa bao giờ thèm bỏ đũa vào nồi cá do tôi câu. Cá câu được tôi phải tự sản tự tiêu, phần còn lại cho hàng xóm. Nghiệp câu được nâng nhấn mạnh và có ảnh hưởng rộng rãi trong nhà tôi hơn khi em vợ tôi lấy chồng. Anh chàng này là kỹ sư tin học và cũng rất khoái ăn cá. Thế là khi câu được cá hoặc ở nhà tôi hoặc ở nhà nó chúng tôi
cùng thưởng thức cá và các câu chuyện về câu do tôi góp nhặt, tích lũy được. Một lần sau khi cùng xơi hết chú cá Mè Vinh hơn ký, vị em cột chèo ngỏ ý muốn theo học việc.Tôi mừng lắm và chuẩn bị chu đáo bước đi ban đầu cho nó. Tôi hiểu rằng muốn có đồng minh thì phải cố gắng sao cho thằng em rể thắng ngay từ lọat đạn đầu. Tôi đã làm được bằng cách chuẩn bị mồi rất kỹ. Bữa đó cậu em cột chèo bưng được em Chép và mấy chú Rô phi. Thế là nó bị thú câu kéo mê hoặc. Từ ấy, cứ có lúc rảnh chúng tôi lại sát cánh bên nhau đến hồ. Thằng em rể thế
mà sướng vì vợ nó không cấm cản chuyện câu kéo. Với tôi tình hình không có gì sáng sủa hơn vì vợ vẫn khăng bao cấp và trả thưởng tùy theo sự chiều chuộng. Suy ra từ chuyện cậu em rể, biết đâu khi đi xem câu vợ tôi sẽ ham lên ? Nghĩ thế và tôi cố thuyết phục vợ tôi ra hồ xem câu. Với nổ lực bản thân cùng sự giúp đỡ của vợ chồng em vợ cuối cùng vợ tôi đồng ý ra hồ. Nhưng thật uổng công và uổng tiền vì mới 15’ buông cần nàng đã kiên quyết đòi về. Nàng phê phán cảnh ăn chực ngồi chờ của cả dãy người bên hồ kia; nàng có vẻ chán ngán nhìn những cái phao đung đưa giễu cợt; nàng chun mũi nhận xét rằng đây là một trò nắng nôi vô bổ. Nàng quay về ! Và từ đó vợ không bao giờ ra hồ nữa. Dụ dỗ vợ không được, con gái thì quá nhỏ tôi quay sang nịnh bố vợ. Ông nhạc tôi là một nhà doanh nghiệp trên Tây Nguyên, thi thỏang về Sài Gòn làm ăn. Lần nào ông cũng ghé thăm chúng tôi và cháu ngọai. Những lần ông về, tôi trổ hết tài nấu cá và rủ rê. Một lần sau bữa ăn, bố ngỏ ý muốn đi cho biết. Hai rể chúng tôi mừng vui khôn xiết và thế là bố vợ sập bẩy nghề câu. Trong chuyến câu đầu tiên ấy, ông nhạc phụ của tôi vừa lòng, vừa ý trên mọi góc độ. Nhờ vậy mỗi lần bố về Sài Gòn là chúng tôi có được bữa câu ngoài kế hoạch mà không sợ ai cằn nhằn.Tuy nhiên, dù uy tín nghề câu trong chúng tôi có lên chút đỉnh nhưng mọi vấn để ngâm chân, xoa bóp, đấm lưng … của những anh chồng chúng tôi vẫn không được phép xao lãng !Lại nói về 4so9 từ khi cậu em cọc chèo có tin tức về Nhóm 4so9, nó rủ tôi cùng tham gia. Tôi
nào có biết vi tính vi tiếc gì đâu.Tin tức nó lấy trên mạng in ra đưa về cho tôi đọc thấy cũng hay hay. Những các làm mồi, buộc dây, buộc thẻo đấu chì … rất tiện ích. Nhất là các bài phóng sự, ghi nhanh về câu và hô câu, khi không được đi câu ngồi nhâm nhi cũng đỡ buồn. Cách nay hơn tháng nó mang về cho tôi cả một chương trình dự kiến đi câu sinh nhật 4so9. Tôi khoái lắm nhưng cũng lường được sự gian nan trong vụ xin visa. Tôi phác thảo một kế hoạch chi tiết cho chiến dịch vận động. Cụ thể: trước tiên tôi vô tình để lộ dự kiến sinh nhật cho vợ đọc. Tôi nấp bên cửa sổ theo dõi nét mặt của vợ mình thấy rằng nàng cũng khoái, có lẽ vì giọng văn của bác Hòa và sự dí dỏm của Anh Nguyên chăng ! Bước thứ 2: tôi ra sức chiều chuộng phục dịch ngày đêm. Riêng khoản trả bài và xoa bóp thì còn hơn chất lượng năm sao. Trong tháng tôi không hề to tiếng. Nghe
tiếng ho hen của vợ là ân cần chăm sóc ngay. Tuy chưa đến nỗi “vợ gọi thì dạ bẩm bà tôi đây !” nhưng qua cung cách chiều vợ của tôi thì từ cô em vợ đến các chị có chồng trong lối xóm đều bình phẩm là vợ tôi sướng“đẻ bọc điều”. Ngoài ra, hôm 7/8/2003 tôi còn được 2 lần nêu gương sáng về tinh thần chiều vợ, cưng vợ trong vài câu chuyện của chị em. Bước 3 là … chờ ! Gần sát ngày đi rồi mà chẳng thấy vợ đả động gì tôi đâm lo. Đến mãi ngày thứ Năm sau khi được chăm sóc đầy đủ vợ tôi hỏi: ”Thế anh có muốn đi câu mừng sinh nhật nhóm 4so9 không ?”. Hỏi thế mà cũng hỏi ! Tôi cố gắng liếc tình nàng 2 tua: ”Em biết rồi mà còn hỏi !”. Im lặng chừng nửa tiếng và nàng lại hỏi: ”Thế anh định đi câu thật à ?”. Tôi mừng quá ôm vợ vào lòng mà rằng: ”Em thật tuyệt đây là món quà hay nhất mà em dành cho anh ...”. Chưa thưởng thức hết sự sung sướng thì vợ tôi im lặng đi ngủ. Thế là tôi lại âm thầm chuẩn bị cho chuyến ra biển mà chưa chắc là được đi hay không. Chiều ngày 9/8/2003 sau bữa cơm chiều vợ tôi nói: ”Thế ngày mai anh đi thật à ?” và thong thả nói tiếp “Thế đêm nay cho nghỉ !”. Tôi sướng rơn người gọi điện thoại cho đứa em dặn nhớ mở điện thoại cài báo thức để lỡ quên thì hỏng. Thực ra, đêm 9/8/2003 tôi có ngủ đâu. Ba giờ sáng chuẩn bị mồi; bốn giờ đã xuất phát từ Bảy Hiền đến Văn Thánh có lẽ là sớm nhất. Vui quá, ngồi trên xe cũng không buồn ngủ.Nhìn tòan bộ dàn cần thủ tham gia chuyến câu Hồ Cốc, tôi tự nhủ rằng mình thật bất hạnh nếu không được tham gia một ngày hội câu thi sôi động như thế này. Hơn ai hết, tôi hy vọng mình sẽ đọat được 1 trong những giải thưởng. Thú thật, giá trị thì không thành vấn đề nhưng cái chính là niềm kiêu hãnh và tự hào khi mang giải thưởng về nhà, có 2 vợ chồng đứa em chắc chúng nó sẽ trầm trồ, tròn mắt. Giá mà khi ấy Nhạc phụ tôi về Sài Gòn thăm chúng tôi nữa mà nhìn thấy phần thưởng thì tuyệt biết bao nhiêu ! Hôm ấy, tôi cứ mê mải trong đầu viển vông cái hy vọng trúng giải. Biết đâu, khi trúng giải vợ tôi sẽ thay đổi chế độ cấp phép chuyến sang cấp phép quí. Thế nhưng thưa các bạn, trong số những cần thủ đọat giải không có tên tôi. Bởi vì, do háo hức với chuyến đi, do qúa kỹ với những con mồi, cái lưỡi mà tôi đã thức gần suốt 1 đêm trước. Do thức đêm qúa độ nên ban ngày tôi nhược hẳn - may mà vợ tôi cho nghỉ những việc lao động nặng nề khác (!), chứ không thì tôi cũng không biết mình sẽ ra sao nữa. Thế là, tôi chỉ câu chăm chú được 2 giờ đồng hồ. Đến lúc biển động, cá to vào bờ kiếm mồi thì tôi không còn đủ sức nữa và buông câu rồi ngủ gật trên cát. Một hồi khi giật mình tỉnh ngủ tôi thấy cục chì qủa bàng của mình đã bị sóng đánh văng lên bờ …

Chuyện dài daì xin kể tiếp sau thế nhưng trước khi tạm dừng bút, tôi mong rằng cô vợ tôi không biết tôi đã viết những dòng này kẻo lần sau nàng ta tự ái mà cấm vận thì thật là buồn ! Nhưng mà tôi cũng hơi băn khoăn vì có cần thủ nào hơi giông giống tôi không nhỉ ?!?
Quốc Thái
Tp.HCM 15-08-2003
-
Có 4 thành viên cám ơn root vì bài viết này:
-
29-11-10, 06:02 PM #2
Sao nghe bác kể chuyện mà thấy giống em quá, em thì chưa có vợ nhưng mẹ em và chị gái cũng không cho em câu cá. Cả tuần đi làm, chỉ tranh thủ cuối tuần được nghĩ em mới đi, nhưng khi về thế nào cũng bị nhăn nhó. Vì em là con trai một mà nên mẹ xợ em đi câu cả ngày nắng nôi cực thân. Có khi lặn lội đi từ 4 giờ sáng mà chiều về được mổi con rô phi bé tẹo nhưng mà vẫn ham.
-
13-09-11, 07:03 AM #3
nghe mấy bác kể mà não lòng. khổ. Em may mắn hơn mấy bác là Phu xướng phụ tùy nên mấy việc câu kéo thoải mái lắm lắm ^^
-
19-09-11, 01:21 PM #4
Hay quá đi !
em cũng tập câu kéo được 3 tháng ! vơ em cũng thế nhưng đỡ hơn 1 tí !
Khổ cho thân phận đàn ông quá ! huhuuhu***************************************
Dragon Blue
Email :
Để xem links hoặc ảnh trong chữ ký bạn phải có số bài viết ít nhất là 10 trở lên. Hiện tại bạn đã có 0 bài viết.
***************************************
-
21-09-11, 10:28 AM #5
Thành viên yêu thích 4so9- Tên thật :
- Bé Vịt
- Tham gia ngày
- Sep 2011
- Đến từ
- Tiền Giang
- Bài đã đăng
- 2
- Cám ơn
- 1
- Được cám ơn 0 lần trong 0 bài
Chắc tại chị chưa hiểu cái nghiệp câu kéo của mấy anh thui, lúc đầu biết bạn em đi câu em cũng hơi khó chịu tí vì em biết người ta mê câu hơn mê em! Sau một thời gian "dãi nắng dầm mưa" theo anh thì giờ em cũng dần chấp nhận được rồi! hic.hic có điều từ ngày em quen với việc anh mê câu thì cá hết cũng dính luôn rùi, khổ quá giờ tới em bị xem là cản trở con đường "câu dính em khác" của anh!
Hihi chúc anh chị luôn hạnh phúc!
-
21-02-12, 12:11 AM #6
chia buồn cùng vơí anh em .....Độc thân muôn năm ....
Cá cắn câu biết đâu mà gở
Câu được rồi có thả được không???
Thông tin topic
Users Browsing this Thread
Hiện tại có 1 thành viên đang xem chủ đề này. (bao gồm 0 thành viên và 1 khách ghé thăm)



LinkBack URL
About LinkBacks
Trả lời với trích dẫn trên





Bookmarks